Văn chương bồi bổ yêu thương, nâng đỡ tâm hồn

14/01/2022 06:25

Theo dõi trên

 Kabukicho là khu “ăn chơi” lẫy lừng không chỉ của thủ đô Tokyo, mà còn của toàn Nhật Bản. Và của hơn thế nữa, Đây còn là sào huyệt của mafia, của tội phạm, nhưng cũng là của tình yêu muôn điệu.

 

 Cuộc sống ban đêm và ban ngày ở Kabukicho khác hẳn nhau. Ban ngày, đó là những rạp chiếu phim kinh điển, phim nghệ thuật, những nhà hàng sang trọng. Ban đêm, không “đèn đỏ” hay “đèn mờ”, như thông lệ bao đời, Kabukicho sáng trưng bởi hệ thống đèn nê - ông “tưng bừng hết cỡ”, có lẽ không nơi nào có.

screen-shot-2022-01-12-at-100021-pm-1641999675.png

Khu trung tâm Kabukicho - Ban đêm 

 

Cái lạ này hẳn xuất phát từ nhìn nhận nhân bản nhất có thể trước thực tế vừa nêu, chí ít cũng trước muôn mặt tình trường dễ tác động tiêu cực tới mỗi con người. Người Nhật vốn vậy, chấp nhận thực tế, nhưng bao giờ cũng không bao giờ đầu hàng trước những tồi tệ mà thực tế đó áp đặt. Cân bằng là tối cần thiết đối với dân Nhật. Không nơi nào trên thế giới, quan hệ nam nữ nở rộ muôn hồng ngàn tía như ở Kabukicho.

Đêm xuống, khắp nơi nhộn nhịp những khách sạn tình yêu, hộp đêm, quần thể tắm xà phòng, nhà karaoké, quán bar thoát y vũ, câu lạc bộ kiêm quán rượu ca nhạc, câu lạc bộ khách nam, câu lạc bộ khách nữ,…

   Hai loại câu lạc bộ cuốn hút đặc biệt đông đảo người tham dự, ấy là do tính giải khuây, giải trí, thư giãn đặc trưng, núp bóng yêu đương chiều chuộng, đó là câu lạc bộ khách nam dành cho phái mạnh – các chính khách, doanh nhân, các ông trùm và dân tội phạm, những quý ông trục trặc về đường tình, hoặc những chàng chưa có “mảnh tình vắt vai” nào cả…

Tiếp khách ở đó là các cô các chị, được tuyển lựa cẩn thận, được ăn lương đường hoàng. Nhiệm vụ của nữ tiếp viên là làm sao cho khách cảm thấy dễ chịu, thư thái, được trân trọng và yêu thương. Nghĩa là đóng vai người yêu hờ thật tự nhiên và hiệu quả. Nguyên tắc là không có hoạt động tình dục.

Nguyên tắc này cũng áp dụng cho câu lạc bộ khách nữ. Tiếp viên ở đây là các chàng trai dưới ba mươi tuổi. Cũng được chọn lọc kỹ càng, cũng hưởng lương, cũng phải có tay nghề điêu luyện. Đó là làm bạn tâm giao cuốn hút của phái đẹp, cũng thành phần và hoàn cảnh như cánh mày râu vừa đề cập bên trên. Hai kiểu tiếp viên đều cần có lòng yêu nghề, thực chất là trân quý con người, nắm bắt nhanh chóng những bất ổn và thiếu thốn trong tình cảm và đời sống tinh thần của khách.

Điểm chung quan trọng của cả hai là tuổi nghề có hạn. Tiếp viên nữ không thể hành nghề suốt đời. Tiếp viên nam thường chuyển nghề sau tuổi ba mươi. Cái khó chung là không được quá đà, không được chưa tới, không để chính mình bị tổn thương hay chai sạn. Khó chung khăn lớn nhất là cám dỗ muôn màu khó cưỡng của thực dụng và tiền bạc.

   Những cám dỗ đó khiến không hiếm câu lạc bộ khuyến khích nhân viên của mình “gặp gỡ tâm tình” với khách quen ngoài giờ làm việc. Những gặp gỡ bên ngoài ấy đôi khi do tình cảm phát sinh hoặc nhu cầu trao đổi, trong đó có tình tiền. Từ đó, nhiều chuyện rắc rối đã không tránh được. Từng có những tiếp viên đúng mực, không chấp nhận ra ngoài quy tắc chung, mà bị bạo hành, bắt cóc, hãm hại, thậm chí giết chết. Nạn nhân kiểu này thường là nữ. 

Đã có thời phụ nữ bên ngoài Nhật Bản kéo tới Kabukicho rất đông, chủ yếu làm tiếp viên trong các các câu lạc bộ khách nam, trong đó phụ nữ Philippines nhiều hơn cả. Nhiều bê bối và vụ án động trời rung động không chỉ ở Tokyo và đất nước mặt trời mọc. Chính phủ Nhật phải nỗ lực và sáng suốt lắm mới dần dần ổn định được tình hình, giữ lại cho Kabukicho nếp an bình tương đối vốn có.

 Trước những hoạt động vụ lợi ở Kabukicho như đề cập bên trên, chính quyền không làm ngơ, chủ nhiệm nhiều câu lạc bộ không hoàn toàn vô cảm nhưng cả hai chỉ hạn chế được phần nào những mất mát tổn thương, thậm chí những tai họa thường dễ nảy sinh trong hoạt động tình cảm luôn mới mẻ và biến hóa khôn lường. Suy cho cùng, tiếp viên phải biết tự bảo vệ. Điều này khiến nhiều người trăn trở. Hai trong số những người ấy là Yohei Kusanagi - chủ quán cà phê ở Bảo tàng văn học hiện đại Nhật Bản và Maki Tezuka  - chủ một câu lạc bộ khách nam.

Tình cờ gặp nhau trong một quán cà phê ở Kabukicho, qua trò chuyện, hai ông nảy ý mở một hiệu sách chuyên về tình yêu ở khu phố này. Yahei Kusanagi tận tâm với công việc nên dù muốn dù không cũng tìm cách nắm vững mục đích, cơ cấu và hoạt động của cả bảo tàng và của các bộ phận riêng lẻ. Từ đó, ông biết rằng Bảo tàng văn học hiện đại của đất nước mặt trời mọc lưu giữ gần 200 hồ sơ các cây bút hiện nay của đất nước ấy. Mỗi hồ sơ trình bày kỹ càng cuộc đời sáng tác và xã hội của mỗi nhà văn. Mỗi hồ sơ dĩ nhiên kèm theo những tác phẩm chủ yếu của tác giả, những bộ sưu tập ảnh khá đầy đủ cùng những bộ phim (chính yếu là phim tài liệu) đặc sắc nhất về từng “kỹ sư tâm hồn”.

screen-shot-2022-01-12-at-95921-pm-1641999413.png

Một tiếp viên nam trao đổi về sách với một khách nữ 

 

 Khách tới bảo tàng thường rất đông. Họ được thoải mái vừa nhâm nhi cà phê hoặc một thứ nước uống yêu thích, vừa lần dở những trang sách tuyệt bút. Hoặc họ vừa thủng thẳng thưởng thức những món ăn và thức uống được mô tả trong tác phẩm, vừa được sống những khoảnh khắc sáng tác cô đơn hay những giao lưu xã hội của nhà văn, qua những thước phim xúc động.

Hầu như khách nào cũng lưu lại những cảm nghĩ về tác giả và tác phẩm trong các cuốn sổ ghi cảm tưởng. Những sổ này ngày càng nhiều và được bảo quản như những tác phẩm văn học đặc biệt. Những tác phẩm mang một dạng độc đáo của nghiên cứu phê bình. Chúng vẫn được không ít khách tới sau tìm đọc một cách thích thú và trân trọng.

    Việc tận tình với công việc của mình cứ thế hun đúc trong tâm khảm Yohei Kuzanagi lòng quý trọng bạn đọc lui tới Bảo bảo tàng và ghé quán cà phê (trong khuôn viên Bảo bảo tàng) như một điểm hẹn văn hóa sang trọng và không thể thiếu. Lòng trân quý con người đó xới lên nhiều suy nghĩ về thực tế xã hội và sức mạnh của văn chương đối với thân phận mỗi cá nhân không chỉ ở Nhật Bản.

Như bất kỳ con người lương thiện và từ tâm nào, ông thầm ao ước góp phần cổ vũ mọi người sống chuẩn mực và vị tha nhân bản với nhau. Tâm sự đầy trăn trở ấy của Yohei Kuzanaki gặp được một tiếng lòng đồng vọng tưởng như tình cờ ở. Ở một người làm một việc cũng liên quan mật thiết tới các dạng tình yêu “hờ” nhưng có tác dụng giải tỏa thật, để cho tâm hồn thêm trong trẻo và vui sống, . người đó là Maki Tazuka, không còn trẻ, chủ một câu lạc bộ khách nam. Ông làm nghề nghiêm chỉnh và yêu nghề thực sự, nên được cả nhân công viên lẫn khách quý trọng, tin cẩn. Nhờ đó, ông biết đủ kiểu vui buồn và mong mỏi của họ.

Điều đọng lại chủ yếu là ai cũng muốn sống đúng đắn, không bị xúc phạm, mất mát và tổn thương. Khát vọng này lệ thuộc vào môi trường sống (tức thể chế, luật pháp và phong tục tập quán…) và năng lực tự vệ của mỗi người. Năng lực này lớn hay nhỏ tùy vào kiến thức sống và độ nhạy bén xử lý tình huống… Yohei Kuzanaki và Maki Tezuka đều cần những giây phút được thảnh thơi một mình. Họ vô tình cùng uống cà phê ở một quán nhỏ. Vô tình quen nhau, rồi chuyện trò tưởng như bâng quơ nhưng thực tế là gan ruột. Và cái gì phải đến đã đến. Hai người bàn bạc mở một trung tâm sách đặc biệt.

 Mục đích của Trung tâm là rõ ràng và thiết thực: Một, các tiếp viên phải là những chuyên gia về tình yêu; hai, các tiếp viên, nhất là nam, khi thôi nghề, có đủ kiến thức để vật lộn với cuộc sống; ba. bạn đọc rộng rãi quan tâm hơn tới văn học nói chung, văn học yêu đương nói riêng; từ đó, chiêm nghiệm sâu sắc hơn và hiệu quả hơn, để chất lượng sống tăng tiến không ngừng… Chìa khóa vạn năng của vật lộn đó là yêu thương chuẩn mực. Thế là từ tháng mười 10/2018, Trung tâm sách Kabukicho xuất hiện.

 Khách lui tới Trung tâm đông dần và cứ đông thêm mãi. Sách ở đây toàn về tình yêu. Mỗi cuốn được đính một băng nhỏ, mỗi băng một màu (đen, đỏ, hay hồng). Đen là tình yêu phức tạp và bi kịch. Đỏ, tình yêu gia đình và tình yêu đắm đuối. Hồng, tình yêu tuổi trẻ và niềm vui xác thịt. Thật thú vị, ở băng nào cũng có đôi dòng viết tay: “Sách này hay lạ lùng !”; “Một tác phẩm thôi thúc ta tìm hiểu bản thân”. Như vậy, sách ở đây đa phần là sách mua lại hay sách hiến tặng.

Khác nhiều hiệu khác, Trung tâm sách Kabukicho có một quầy rượu nhỏ kèm ăn nhẹ. Khách có thể nhâm nhi chút đỉnh và ngồi trên ghế đệm, trao đổi với nhau về sách. Trung tâm mở cửa từ 11 tới 17 giờ hàng ngày. Không ít tiếp viên nam trên ba mươi tuổi tới đây làm việc từ 15 giờ tới khi đóng cửa. Họ vô tình tạo thêm ấn tượng và hấp dẫn cho Trung tâm.

   Nhờ họ, thơ lên ngôi ngoạn mục.

 

Đường Nhất Thi
Bạn đang đọc bài viết "Văn chương bồi bổ yêu thương, nâng đỡ tâm hồn" tại chuyên mục THẾ GIỚI. Mọi bài vở cộng tác xin gọi hotline 024 66 839 235 hoặc gửi về địa chỉ email toasoan.vhnt@gmail.com.  

Bạn đọc đặt Thời báo Văn học Nghệ thuật dài hạn vui lòng để lại thông tin