Sau khi lo xong hậu sự cho bố, tôi đưa mẹ kế về nhà, vài tiếng sau anh kế đã tìm tới

Sau tang lễ của bố, tôi và vợ quyết định đón mẹ kế lên thành phố ở vài hôm để bà nguôi ngoan nỗi buồn.

Tôi là con một, nên từ nhỏ đã được bố mẹ cưng chiều hết mực dù gia đình nghèo khó. Mỗi lần đi chợ huyện về, dù là bán lúa hay đổi gạo, mẹ luôn cố mang về cho tôi gói kẹo lạc hay chiếc bánh rán. Tôi lớn lên trong sự yêu thương đủ đầy ấy cho đến một ngày định mệnh ấy. Năm tôi 8 tuổi, mẹ đột ngột qua đời vì đột quỵ.

Tôi nhớ như in ngày hôm đó. Bố con tôi đang nhổ cỏ ngoài đồng thì bác hàng xóm hớt hải chạy đến báo tin mẹ tôi nằm bất động trong nhà. Bố vội vã mượn xe đạp, đạp như bay về, còn tôi thì lẽo đẽo chạy theo. Khi tôi về tới nơi, mẹ đã được bố bế lên xe đưa đến trạm xá. Nhưng không kịp nữa, mẹ đã đi rồi.

Từ một cậu bé được mẹ ôm ấp, chở che mỗi ngày, tôi bỗng chốc rơi vào khoảng trống mênh mông. Bố tôi, người đàn ông mới ngoài 30 tuổi, trong đám tang mẹ, đã gào khóc vật vã, bám chặt lấy linh cữu không buông. Ông không tin vợ mình đã mất. Cũng giống như tôi, chẳng thể chấp nhận nổi rằng người phụ nữ dịu dàng ấy đã rời bỏ 2 bố con mãi mãi.

Sau đám tang, căn nhà vốn đã nhỏ bé lại càng lạnh lẽo. Bố tôi gồng gánh cả vai trò người bố lẫn người mẹ. Ông học nấu ăn, giặt giũ, chăm sóc tôi từng bữa cơm, giấc ngủ. Dù vụng về, nhưng tôi cảm nhận rõ tình yêu thương của bố.

Mỗi bữa ăn, ông vẫn đặt thêm một bát đũa cho mẹ, như thể bà vẫn còn ngồi đó. Nhiều đêm, tôi thấy ông úp mặt vào gối mẹ, khóc không thành tiếng.

Sau khi lo xong hậu sự cho bố, tôi đưa mẹ kế về nhà, vài tiếng sau anh kế đã tìm tới - 1

Tôi từng có một tổ ấm hạnh phúc. (Ảnh minh họa)

Một năm sau ngày mẹ mất, sức khỏe của bố kém đi. Thấy không thể chăm chút cho tôi được như trước, ông bắt đầu suy nghĩ đến chuyện đi bước nữa. Qua mai mối, ông gặp dì Hương, một phụ nữ góa chồng, có một đứa con trai lớn hơn tôi 2 tuổi.

Ngày dì Hương dọn về sống cùng, tôi còn lạ lẫm, dè dặt. Nhưng dì thì khác. Dì không la mắng, không phân biệt con chung con riêng. Nhà cửa được dì dọn dẹp sạch sẽ, bữa cơm chiều đầu tiên dì nấu đã khiến tôi và bố ngỡ ngàng, bởi đã lâu lắm rồi tôi mới được ăn một bữa ngon như thế. Dì luôn nhường nhịn tôi, có miếng gì ngon cũng chia đều cho tôi và anh kế ăn.

Lúc đầu tôi nghĩ mình sẽ khó hòa hợp với anh kế, nhưng chỉ sau vài tháng, chúng tôi thân thiết như anh em ruột. Anh học giỏi, lại chỉ tôi học bài, hễ thấy bố làm việc là chạy ra giúp. Nhìn anh như vậy, tôi không nỡ ngồi yên, cũng bắt chước ra đồng phụ bố. Tình cảm anh em cứ thế lớn dần, không phân biệt máu mủ.

Năm tôi học lớp 10, anh học lớp 12, nhà khó khăn đến mức chỉ có thể cho một người học tiếp. Bố muốn tôi nghỉ học để theo ông làm ruộng. Nhưng dì Hương nhất quyết phản đối. Dì nói:

- Nó là em, phải để thằng anh nghỉ. Hơn nữa, nó học xong lớp 12 rồi, đi làm cũng được.

Hai người tranh cãi kịch liệt rồi quyết định... bốc thăm. Số phận chọn tôi tiếp tục đến trường, còn anh kế ở nhà gánh vác mọi việc.

Tôi biết anh buồn. Dù ngoài miệng nói không thích học, nhưng tôi hiểu anh chỉ nhường tôi.

Năm tôi đỗ đại học, cả nhà mừng rơi nước mắt. Khoảng thời gian sau đó, dù gia đình khó khăn nhưng bố và dì Hương cùng anh kế luôn cố gắng lo cho tôi ăn học hết 4 năm đại học.

Tốt nghiệp đại học, tôi trở về quê làm thầy giáo thể dục ở trường huyện. Còn anh kế vẫn ở lại làng, làm ruộng, chăm bố mẹ già. Suốt bao năm, tôi bận rộn công việc, ít về quê. Mọi việc trong nhà từ thuốc men, chợ búa, bệnh tật đều do một tay anh lo.

Có lần tôi về, tôi chẳng biết làm gì hơn ngoài nắm tay anh nói:

- Anh à, em nợ anh nhiều lắm.

Anh cười hiền:

- Chúng ta là người một nhà, đừng nói chuyện nợ nần.

Sau khi lo xong hậu sự cho bố, tôi đưa mẹ kế về nhà, vài tiếng sau anh kế đã tìm tới - 2

Anh kế đối xử với tôi rất tốt. (Ảnh minh họa)

Năm ngoái, mùa đông lạnh buốt, anh gọi điện cho tôi từ sáng sớm báo tin dữ:

- Bố bị ngã, giờ hôn mê rồi.

Tôi hoảng hốt bắt xe về quê, nhưng khi đến nơi, mọi chuyện đã rồi. Bố tôi ra đi lúc trời chưa sáng hẳn. Đám tang bố, anh vẫn khăn tang quỳ lạy như con ruột. Trước bàn thờ, anh nghẹn ngào:

- Dù bố không sinh ra con, nhưng luôn là người bố thực sự của con.

Sau tang lễ của bố, tôi và vợ quyết định đón mẹ kế lên thành phố ở vài hôm để bà nguôi ngoan nỗi buồn. Bà đã dành cả đời lặng lẽ chăm lo cho gia đình này, chẳng phân biệt con chung con riêng. Nay bố không còn, tôi muốn thay ông báo đáp chút nghĩa tình.

Sáng đó, anh kế có việc bận nên phải đi từ sáng sớm, tôi không kịp nói với anh về chuyện đó. Về phía mẹ kế, bà do dự một lúc nhưng rồi vẫn đồng ý theo vợ chồng tôi lên thành phố. Vì thế, chúng tôi đã đưa bà đi, định lát nữa sẽ gọi báo cho anh.

Không ngờ về đến nhà chưa bao lâu thì anh trai kế đã tìm đến. Sau khi tôi nói rõ mọi chuyện, anh nhìn tôi thở dài:

- Mẹ sống quen ở quê rồi, lên phố anh chỉ sợ bà không quen. Hơn nữa, vợ chồng em đi làm suốt, công việc bận rộn, anh lo hai đứa đón mẹ đến rồi không xoay xở được. Nhưng nếu vợ chồng em đã có lòng, anh cũng yên tâm. Vậy thì để mẹ ở đây chơi mấy hôm cho khuây khỏa rồi anh lên đón bà về sau nhé.

Trước khi quay về, anh còn nắm tay tôi nói:

- Dù bố không còn, nhà ở quê vẫn là nhà em. Nhớ về thường xuyên nhé.

Tôi đứng lặng. Giữa chúng tôi không có huyết thống, nhưng lại có tình nghĩa sâu đậm hơn máu mủ.

Cẩm Tú

Tin liên quan

Tin mới nhất

Ký ức tương lai (Trích tiểu thuyết

Ký ức tương lai (Trích tiểu thuyết "Thương ngàn" của nhà văn Vĩnh Quyền)

Chuyến khảo sát hai tuần trong rừng khộp kết thúc với cuộc họp đoàn bên lửa trại. Nói đoàn theo thói quen chứ lúc đó nếu không tính con chó luôn theo sát chân tôi thì chỉ có tôi và Katy, cô tiến sĩ người Úc say mê nghiên cứu động vật hoang dã. Hai hôm trước ông trưởng đoàn phía Việt Nam đã ra Hà Nội cho kịp chuyến bay Nam Phi dự hội thảo chống buôn lậu sừng tê giác. Còn nài Y Bham thì t

Phát động Giải thưởng toàn quốc về Thông tin đối ngoại Lần thứ 12

Phát động Giải thưởng toàn quốc về Thông tin đối ngoại Lần thứ 12

Ngày 17/4/2026, Hội nghị Báo cáo viên Trung ương Toàn quốc tháng 4 (diễn ra tại TP.Hồ Chí Minh) do Ban Tuyên giáo và Dân vận Trung ương phối hợp với Đảng ủy Công an Trung ương tổ chức đã thực hiện nghi thức “Lễ phát động Giải thưởng toàn quốc về Thông tin đối ngoại lần thứ 12 năm 2026”.

“Hoa dành ngày gặp lại”: Hành trình chuyển hóa hiện thực pháp lý thành văn chương

“Hoa dành ngày gặp lại”: Hành trình chuyển hóa hiện thực pháp lý thành văn chương

Ngày 17/4, tại Hà Nội, Hội Nhà văn Việt Nam tổ chức buổi ra mắt tiểu thuyết “Hoa dành ngày gặp lại” của TS. Nhà văn Dương Thanh Biểu – một tác phẩm gây chú ý khi tiếp cận đề tài hình sự từ chất liệu đời thực. Không đơn thuần tái hiện một vụ án đã từng xảy ra, cuốn sách mở ra góc nhìn sâu rộng, nhân văn, nơi sự thật pháp lý được soi chiếu qua lăng kính nghệ thuật, với các

Mỹ đạo trong chân dung nàng Shunkin của Tanizaki Junichiro

Mỹ đạo trong chân dung nàng Shunkin của Tanizaki Junichiro

Tanizaki Junichiro (1886 -1965) là “nhà văn tôn thờ cái đẹp và tình yêu”. Tên tuổi Tanizaki gắn liền với chủ nghĩa duy mĩ Nhật Bản (yuibishugi) thời cận hiện đại, song hành cùng với các tên tuổi khác cùng chí hướng như Nagai Kafu, Kinoshita Mokutaro,…

Tuyên bố chung Việt Nam-Trung Quốc

Tuyên bố chung Việt Nam-Trung Quốc

Tuyên bố chung giữa nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam và nước Cộng hòa nhân dân Trung Hoa về việc tiếp tục làm sâu sắc Quan hệ đối tác hợp tác chiến lược toàn diện, thúc đẩy xây dựng Cộng đồng chia sẻ tương lai Việt Nam-Trung Quốc có ý nghĩa chiến lược ở mức độ cao hơn trong thời kỳ mới, theo Báo Nhân dân.

Làm sáng tỏ những vấn đề lý luận cốt lõi về phát triển văn hóa Việt Nam trong kỷ nguyên mới

Làm sáng tỏ những vấn đề lý luận cốt lõi về phát triển văn hóa Việt Nam trong kỷ nguyên mới

Sáng 15/4, tại Hà Nội, Trường Đại học Văn hóa Hà Nội đã tổ chức Hội thảo khoa học quốc gia “Phát triển văn hóa Việt Nam trong kỷ nguyên mới: Lý luận và thực tiễn tiếp cận từ Nghị quyết số 80-NQ/TW của Bộ Chính trị” với sự tham gia của đông đảo các nhà khoa học, nhà quản lý văn hóa, chuyên gia, giảng viên, văn nghệ sĩ và đại diện nhiều cơ quan, cơ sở đào tạo, viện nghiên c

Lấy ý kiến nhân dân vào Báo cáo chính trị trình Đại hội đại biểu toàn quốc MTTQ Việt Nam lần thứ XI

Lấy ý kiến nhân dân vào Báo cáo chính trị trình Đại hội đại biểu toàn quốc MTTQ Việt Nam lần thứ XI

Đại hội đại biểu toàn quốc Mặt trận Tổ quốc Việt Nam lần thứ XI, nhiệm kỳ 2026 - 2031 sẽ diễn ra từ ngày 11 đến 13-5-2026 tại Thủ đô Hà Nội. Đây là sự kiện chính trị - xã hội có ý nghĩa quan trọng diễn ra ngay sau thành công của Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng và cuộc bầu cử đại biểu Quốc hội khóa XVI, Hội đồng nhân dân các cấp nhiệm kỳ 2026 - 2031.