Mừng rơn vì lấy được chồng giàu, đêm tân hôn tôi muốn bỏ của chạy lấy người khi vào phòng làm việc

Tôi cười trừ, nhưng trong lòng bắt đầu có chút bất an.

Tôi từng nghĩ đời mình sang trang kể từ ngày khoác lên chiếc váy cưới ren trắng, trở thành vợ của một doanh nhân giàu có, thành đạt. Anh hơn tôi 6 tuổi, sống trong căn biệt thự giữa trung tâm thành phố, có mọi thứ khiến bất kỳ cô gái nào cũng phải mơ ước: điển trai, lịch lãm, đi du học về, hiểu biết rộng và đặc biệt là rất chiều người yêu.

Tôi, một cô gái xuất thân từ một gia đình công chức bình thường, gần như rơi vào giấc mơ cổ tích khi lấy được anh. Đám cưới được tổ chức hoành tráng, bạn bè không ngớt lời khen tôi số sướng, “chuột sa chĩnh gạo”. Tôi cũng đã từng nghĩ như vậy… cho đến đêm tân hôn.

Sau khi khách khứa ra về, tôi thay váy ngủ, trong lòng hồi hộp chờ khoảnh khắc thiêng liêng đầu tiên của vợ chồng. Nhưng bất ngờ, anh đưa tay nắm lấy tay tôi và nói:

- Trước khi nghỉ, anh muốn dẫn em tới nơi này, tới phòng làm việc của anh. Em cần biết rõ nó, vì từ nay em sẽ chăm sóc nó giúp anh.

Tôi hơi ngỡ ngàng nhưng vẫn gật đầu, nghĩ đơn giản là anh muốn chia sẻ một phần công việc, như một sự tin tưởng. Nhưng ngay khi cánh cửa phòng bật mở, tôi gần như đứng sững.

Mừng rơn vì lấy được chồng giàu, đêm tân hôn tôi muốn bỏ của chạy lấy người khi vào phòng làm việc - 1

Tôi từng nghĩ đời mình sang trang kể từ ngày khoác lên chiếc váy cưới ren trắng, trở thành vợ của một doanh nhân giàu có, thành đạt. (Ảnh minh họa)

Phòng làm việc như một thế giới khác, hoàn hảo đến mức lạnh lẽo. Từng cuốn sách được xếp theo màu và chiều cao. Bút, thước, kẹp giấy… tất cả đặt đúng vị trí, không lệch một ly. Dây sạc cuộn tròn như đo bằng thước. Trên tường là những lịch làm việc được vẽ bằng tay, chi chít chữ viết thẳng hàng. Bàn làm việc sạch bóng, góc ghế được xoay chính xác 90 độ.

Tôi chạm vào một chiếc bút, chưa kịp đặt lại thì anh đã dịu giọng:

- Bút này anh để hướng 11h. Em nhớ nhé, nếu có lau dọn thì giữ nguyên vị trí, đừng có đặt sai.

Tôi cười trừ, nhưng trong lòng bắt đầu có chút bất an. Sau khi giới thiệu xong mọi thứ, anh đưa tôi một cuốn sổ da màu nâu, mới tinh, bên trong in sẵn các dòng: ngày, nội dung chi, số tiền, lý do, và chữ ký.

- Mỗi ngày em tiêu cái gì thì ghi hết vào cuốn sổ này nhé. Dù chỉ mua hộp sữa, thỏi son hay ly trà sữa,... em cũng cứ ghi vào để anh còn cân đối chi tiêu trong nhà. 

Tôi thẫn thờ. Khoảnh khắc đó, tôi vô cùng bối rối, thậm chí hoài nghi mình đã lấy nhầm chồng và có suy nghĩ bỏ của chạy lấy người. Nhưng rồi tôi cố bình tĩnh lại, cố gắng nở nụ cười gượng gạo, đón nhận nhiệm vụ chồng giao. 

Ban đầu tôi ghi đầy đủ, nhưng chỉ vài ngày đã thấy bức bối. Một hôm, tôi mua hộp bánh ngọt gửi biếu mẹ, quên ghi lại. Tối ấy, anh mở sổ, nhìn qua, rồi hỏi nhẹ:

- Hôm nay em rút 200 nghìn trong thẻ, anh không thấy ghi. Có việc gì phát sinh à?

Tôi thoáng giật mình. Không phải vì câu hỏi, mà vì ánh mắt dò xét phía sau sự nhẹ nhàng ấy.

Mừng rơn vì lấy được chồng giàu, đêm tân hôn tôi muốn bỏ của chạy lấy người khi vào phòng làm việc - 2

Đêm tân hôn, chồng dẫn tôi vào phòng làm việc của anh. (Ảnh minh họa)

Tôi bắt đầu thấy mình như đang sống trong một chiếc hộp trong suốt. Mỗi bước đi, mỗi khoản chi, mỗi việc tôi làm… đều có ai đó quan sát, tính toán. Tôi từng nghĩ, lấy được người chồng biết quản lý là tốt. Nhưng không ngờ, nó lại khiến tôi cảm thấy như một nhân viên đang bị kiểm tra năng suất hàng ngày.

Những đêm dài, tôi thao thức, không biết đây có phải là hôn nhân mà tôi từng mong đợi? Tình yêu đâu mất rồi? Hay tất cả chỉ là một bản kế hoạch hoàn hảo, được lập ra từ trước cả khi tôi bước chân vào căn nhà này?

Một tối muộn, tôi ngồi trước gương, cầm cuốn sổ chi tiêu, lật từng trang. Đó là những con số lạnh lẽo, không ghi được tiếng cười, không đong được những lần tôi nhịn mua váy chỉ để tặng chồng một món quà bất ngờ.

Tôi bước xuống tầng, đứng trước phòng làm việc và gõ cửa. Anh mở cửa, vẫn là dáng vẻ điềm tĩnh. Tôi không vòng vo, chỉ nói:

- Em không sống được nếu phải tính từng đồng mình chi. Em không phải kế toán, em là vợ anh.

Anh im lặng. Rất lâu sau, anh chỉ thở dài:

- Anh quen sống như vậy từ nhỏ rồi. Anh sợ rằng mình buông lơi thì mọi thứ sẽ rối tung.

Tôi mỉm cười, nhưng lần này là nụ cười mệt mỏi:

- Chúng ta không phải hai bánh răng ăn khớp, anh à. Chúng ta là hai con người, cần học cách chấp nhận sự khác biệt.

Giờ đây, tôi vẫn đang sống cùng anh. Nhưng cuốn sổ chi tiêu đã được cất vào ngăn kéo, và phòng làm việc anh tự dọn. Còn tôi? Tôi bắt đầu dạy anh cách sống mềm mại hơn.

Hôn nhân không phải là nơi để ai kiểm soát ai, mà là nơi hai con người cùng học cách thở chung một bầu không khí, mà vẫn giữ được nhịp tim của riêng mình.

Lyly

Tin liên quan

Tin mới nhất

Ngọn lửa hồng ấm trong mỗi ngôi nhà (Ấn tượng đọc “Đèn nhỏ trong nhà riêng”, tiểu thuyết của Hồng Hà, Nxb Hội Nhà văn, 2024)

Ngọn lửa hồng ấm trong mỗi ngôi nhà (Ấn tượng đọc “Đèn nhỏ trong nhà riêng”, tiểu thuyết của Hồng Hà, Nxb Hội Nhà văn, 2024)

“Không có mặt trời thì hoa không nở. Không có tình yêu thì không có hạnh phúc. Không có phụ nữ thì không có tình yêu. Không có người mẹ thì nhà thơ và anh hùng đều không có” (M. Gorki). Người ta thường nói, phụ nữ là một nửa thế giới. Nhưng viết về phụ nữ là viết về cả thế giới.

Chắp cánh cho những tài năng diễn giả nhí qua cuộc thi “Oanh Vàng Kể Chuyện” năm 2025

Chắp cánh cho những tài năng diễn giả nhí qua cuộc thi “Oanh Vàng Kể Chuyện” năm 2025

Ngày 11/4, tại Hà Nội, sân khấu vòng chung kết Cuộc thi Tìm kiếm Ngôi sao Diễn giả Nhí toàn quốc “Oanh Vàng Kể Chuyện” năm 2025 chính thức sáng đèn, đánh dấu khoảnh khắc những giọng kể giàu cảm xúc nhất hội tụ. Qua nhiều vòng thi, các thí sinh xuất sắc đã bước vào chặng đua cuối cùng – nơi tài năng, bản lĩnh và tình yêu với nghệ thuật kể chuyện được thăng hoa và ngôi vị cao nhất

Làng chạy bộ Hà Nội háo hức cuộc đua

Làng chạy bộ Hà Nội háo hức cuộc đua "Chén Tây" cuối tuần

(Tin thể thao) Tháng 4 về, không khí của cộng đồng chạy bộ Thủ đô lại trở nên nóng hơn bao giờ hết. Với nhiều hội nhóm, diễn đàn, từ khóa hot được các runner rỉ tai nhau không phải là "Pace bao nhiêu?", hay "chạy ở đâu", mà là một mục tiêu đầy hóm hỉnh nhưng cũng rất thách thức: Cuối tuần này đi "Chén Tây"!