Truyện cổ tích: Hai con Cò và con Rùa

Câu chuyện nhắc nhở trẻ không nên có tính kiêu căng, ngoa ngoắt, kẻo đôi khi sẽ làm hại đến chính bản thân.

Truyện cổ tích: Hai con Cò và con Rùa - 1

Truyện cổ tích: Hai con Cò và con Rùa - 2

Nội dung câu chuyện hai con cò và con rùa

Ngày xưa, có một người đàn bà đanh đá, kiêu căng. Hễ cứ gặp việc gì không vừa lòng là bà ta nhiếc móc, chửi bới loạn cả lên. Vì thế hàng xóm láng giềng xa lánh, chẳng ai muốn tiếp xúc với bà ta cả.

Khi chết, bị đày xuống địa ngục, Diêm Vương cho bà ta thử thách một thời gian rất dài, hòng sửa đổi tính cách điêu ngoa của mụ. Hết thời gian thử thách, mụ được đầu thai thành một con Rùa nhỏ.

Diêm Vương cũng có chủ ý, cố tình sắp đặt cho con Rùa ấy sống một mình ở ao sen. Thế là dù có muốn gây sự, chửi bới, Rùa ta cũng đành bó tay. Hy vọng sẽ dần dần sửa đổi được tính chua ngoa, đanh đá ấy.

Một năm kia, trời làm hạn hán to lắm. Nước trong ao sen cứ cạn dần đi, cho đến khi chỉ Còn lại vài vũng bùn sắp cạn. Nếu trời cứ tiếp tục làm đại hạn thế này thì đến lúc sẽ chẳng Còn kiếm đâu ra thức ăn. Rùa ta lo lắm.

Một hôm, có hai con Cò ở đâu bay tới ao sen của Rùa kiếm ăn. Chúng đang lội bì bõm để tìm tôm tép thì gặp Rùa. Đang lo hết thức ăn, lại gặp kẻ đến ăn trộm, Rùa tức lắm, đứng ở cửa hang chửi ầm lên:

– Đứa nào đấy! Tại sao dám vào kiếm ăn ở chỗ của bà thế hả? Có xéo ngay đi không, bà ra vặt lông bây giờ.

Lâu rồi mới có người để chửi, Rùa ta lấy làm sảng khoái lắm. Tưởng chừng có thể chửi một thôi dài không cần lấy hơi ấy chứ.

Truyện cổ tích: Hai con Cò và con Rùa - 3

Ảnh minh họa.

Hai chú Cò thấy Rùa chửi bới trong hang, lòng không vui, nhưng vì không muốn gây sự lôi thôi nên dịu giọng bảo:

– Tưởng ai, hoá ra chị Rùa. Chị đừng lo, chúng tôi không đến tranh ăn của chị đâu. Chúng tôi chỉ muốn kết bạn với chị để cùng nhau qua giai đoạn khó khăn này thôi.

Rùa xẵng giọng:

– Thôi thôi, khỏi bạn bè. Tôi đây vẫn sống một thân một mình suốt từ nhỏ đến lớn mà cũng có sao đâu.

– Thôi được, nếu chị không muốn làm bạn với chúng tôi thì cũng được. Nhưng tôi xin báo cho chị biết là ao này có thể khô cạn không có gì để mà ăn đâu.

Rùa tỏ ra lo lắng, song vẫn không có dấu hiệu làm hòa với Cò. Hai con Cò nhũn nhặn:

– Chúng tôi bay từ xa đến đây, đã qua bao nhiêu vùng đất, thiếu gì những nơi đầy ắp nước và vô khối thức ăn. Hà tất gì phải lặn lội ở nơi khô hạn này. Chẳng qua, ngang qua đây, thấy chị chúng tôi bay xuống báo tin cho chị biết. Trời Còn khô hạn lâu lắm đấy. Chị liệu mà lo đi.

Nghe đến đây thì Rùa ra lo lắng thực sự:

– Thế theo hai anh, tôi phải làm thế nào để qua giai đoạn khó khăn này.

Hai con Cò bèn nói:

– Nếu chị muốn, chúng tôi sẽ dẫn chị đến một nơi nước trong xanh, cây cối um tùm, thức ăn đầy đủ, không bao giờ lo hết. Nơi đấy cũng gần đây thôi.

– Nhưng tôi chậm chạp thế này, lại không biết bay như các anh. Biết đến bao giờ mới đến được nơi đấy.

– Việc đấy có gì khó. Chúng tôi mỗi người sẽ cắn vào một đầu gậy. Chị chỉ cần cắn chặt vào giữa. Như thế chúng tôi có thể đưa chị đến nơi chị muốn. Nhưng phải nhớ là dọc đường không được không được phép mở miệng ra. Nếu không chị sẽ bị rơi xuống đất, chết oan uổng.

Nghe bùi tai, Rùa ta đồng ý và làm theo. Quả nhiên, Rùa bay được lên trời cao. Vốn chậm chạp, nay được bay lượn, Rùa ta thích chí lắm.

Lúc bay qua một cánh đồng, những người làm đồng nhìn thấy cảnh tượng lạ mắt, vội bảo nhau:

– Xem kìa, hai con Cò kia đang tha một cục phân trâu.

Rùa ta giận tím cả mặt, nhưng nhớ lời Cò dặn, Rùa phải làm thinh, không hé răng câu gì.

Một lát sau, Cò bay ngang qua chợ. Những người đi chợ thấy cảnh tượng lạ lùng thì reo ầm lên:

– Trông kìa, lạ chưa, hai con Cò đang tha một con chó chết.

Lần này, máu nóng bốc lên mặt, Rùa không thể bình tĩnh được nữa. Phải chửi cho bọn ngu ngốc kia một câu thật đau mới được. Nhưng ai ngờ, vừa hé miệng ra, Rùa ta rơi bịch xuống đất. Người đi chợ bắt về làm thịt.

Hai con Cò thấy Rùa rơi xuống, bảo với nhau:

– Tội nghiệp chị ta. Chỉ vì không nghe lời nên mới ra nông nỗi ấy. Đúng là cái miệng làm hại cái thân, ngoa ngoắt lắm vào. Thôi bây giờ chúng ta có thể quay lại ao sen kiếm ăn mà không sợ bị ai chửi bới nữa rồi.

Truyện cổ tích: Hai con Cò và con Rùa - 4

Bài học hay từ truyện cổ tích

Truyện cổ tích: Hai con Cò và con Rùa - 5

Câu chuyện nhắc nhở trẻ không nên có tính kiêu căng, ngoa ngoắt, kẻo đôi khi sẽ làm hại đến chính bản thân.

Thi Thi

Tin liên quan

Tin mới nhất

Điều ít biết về tác giả của 12 bức phù điêu tại chợ Bến Thành

Điều ít biết về tác giả của 12 bức phù điêu tại chợ Bến Thành

Tìm hiểu thêm về thời kỳ đầu nền Mỹ thuật Việt Nam hiện đại dưới sự ảnh hưởng của Trường Cao đẳng Mỹ thuật Đông Dương và các trường dạy nghề mỹ nghệ - mỹ thuật của vùng đất Thủ Dầu Một, Biên Hòa, Gia Định, trong đó có “Trường vẽ Gia Định” - ngày nay là Trường Đại học Mỹ thuật TP. Hồ Chí Minh, tôi muốn nhắc đến một họa sĩ, nhà điêu khắc quê Vĩnh Long là sinh v

Tôn vinh di sản nghệ thuật của họa sĩ Hoàng Sùng qua triển lãm “Hồn Quê”

Tôn vinh di sản nghệ thuật của họa sĩ Hoàng Sùng qua triển lãm “Hồn Quê”

Triển lãm "Hồn Quê" nhân kỷ niệm 100 năm ngày sinh của họa sĩ Hoàng Sùng (1926 – 2026) không chỉ là dịp để tôn vinh cuộc đời, sự nghiệp của một nghệ sĩ tài hoa mà còn mang tới cho công chúng cơ hội tiếp cận với một di sản nghệ thuật thấm đẫm bản sắc dân tộc, nơi hội tụ ký ức, văn hóa và tâm hồn Việt qua nét vẽ của một họa sĩ trọn đời gắn bó với quê hương.