Phát hiện mới: Người tiền sử đã đi biết dép cách đây 148.000 năm?

Hình ảnh về người tiền sử mới được công bố mang đến có thể mang đến cho chúng ta cái nhìn về sự ra đời của giày dép đã diễn ra cách đây gần 150.000 năm.

Việc phân tích các loại dấu chân hóa thạch khác nhau được phát hiện ở Nam Phi dường như đã xác nhận về khả năng người tiền sử thời đồ đá có đi dép hay không.

Phát hiện mới: Người tiền sử đã đi biết dép cách đây 148.000 năm? - 1

Dấu tích để lại được các nhà khảo cổ học thu thập.

Quay trở lại với lịch sử giày dép của loài người. Những đôi giày, dép cổ xưa nhất được biết đến được tìm thấy ở Oregon (Mỹ) với niên đại khoảng 10.000 năm tuổi. Nhiều loại giày, dép khác nhau cũng đã được tìm thấy trong các xác ướp từ khoảng 5.000 năm trước, chẳng hạn đôi dày của Pharaoh hau người băng Ötzi nổi tiếng.

Vấn đề của giày dép là nó được làm bằng da hoặc vải nên không được bảo quản theo thời gian, khiến tuổi thọ nó không thể vượt quá vài nghìn năm và chỉ trong những điều kiện đặc biệt mới tồn tại được lâu hơn, chẳng hạn như không có độ ẩm hoặc đóng băng.

Tuy nhiên, một bằng chứng dựa trên các dấu vết được phát hiện bởi các nhà khảo cổ học tại Hy Lạp và Pháp cho thấy, người Neanderthal có thể đã đi giày từ hơn 100.000 năm trước, mặc dù vẫn còn nhiều tranh cãi về điều đó. Nhận xét này dựa vào dấu chân xuất hiện trong các bức ảnh được tìm thấy ở Kleinkrantz và Goukamma, Nam Phi và trên những tảng đá xung quanh. Theo IFL Science, chúng có niên đại từ 73.000 đến 148.000 năm tuổi.

Dựa vào hình ảnh cho thấy những dấu chân này có “đầu trước tròn, mép sắc, không có vết ngón chân và có thể có bằng chứng về các điểm gắn dây xích”. Điều này chứng tỏ họ đang đi dép.

Phát hiện mới: Người tiền sử đã đi biết dép cách đây 148.000 năm? - 2

Bức tranh về người tiền sử có thể phải vẽ lại.

Khi nói đến lịch sử loài người, các nhà khoa học đã phác họa hình ảnh người tiền sử mặc đồ da và đi chân đất, tuy nhiên hình ảnh này có thể phải thay đổi nếu phát hiện mới là chính xác. Về cơ bản, một số người hoặc một số bộ lạc có thể đã biết đi dép.

Giải thích cho sự tồn tại của dép được người tiền sử mang. Các nhà khoa học cho rằng điều đó bắt nguồn từ những tảng đá sắc nhọn và nhím biển có nhiều gai nhọn gây ra vết thương cho người tiền sử, dẫn đến nhiễm trùng và gây tử vong. Vì vậy, người tiền sử đã nghĩ ra việc bảo vệ chân bằng những đôi dép.

Cần nhớ rằng, nếu những người tiền sử đã biết che phủ cơ thể bằng đồ da để bảo vệ vùng kín hoặc tránh cái lạnh, sẽ rất hợp lý khi nghĩ rằng bản năng bảo vệ tương tự sẽ khiến họ bảo vệ đôi chân của mình ở những địa hình không phù hợp nếu đi chân đất.

Những dấu tích nói trên là rất hiếm và còn gây nhiều tranh cãi, nhưng đó có thể bắt nguồn từ những đôi dép đầu tiên của nhân loại.

Kiến Tường

Tin liên quan

Tin mới nhất

Phát biểu chỉ đạo của Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm tại Đại hội toàn quốc Hội Chữ thập đỏ Việt Nam

Phát biểu chỉ đạo của Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm tại Đại hội toàn quốc Hội Chữ thập đỏ Việt Nam

Sáng 28/7, tại Hà Nội, Đại hội đại biểu toàn quốc Hội Chữ thập đỏ Việt Nam lần thứ XII, nhiệm kỳ 2026 - 2031 đã diễn ra với sự tham dự của 500 đại biểu chính thức, đại diện cho hơn 5,6 triệu cán bộ, hội viên, tình nguyện viên và thanh thiếu niên Chữ thập đỏ cả nước. Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm dự và phát biểu chỉ đạo Đại hội. Thời báo Văn học nghệ thuật trân t

Âm hưởng đồng dao trong thơ thiếu nhi Nguyễn Lãm Thắng

Âm hưởng đồng dao trong thơ thiếu nhi Nguyễn Lãm Thắng

Đồng dao là tiếng hát tuổi thơ, là những câu vè ngộ nghĩnh gắn liền với những trò chơi dân gian của các em. Từ “Nu na nu nống” đến “Bắc Kim Thang”, từ “Chi chi chành chành” đến “Dung dăng dung dẻ”… chúng không chỉ là lời ca mà còn là cách trẻ em nhìn nhận thế giới một cách hồn nhiên, trong trẻo. Trong dòng chảy của thi ca thiếu nhi đương đại, nhiều nhà thơ đã tiếp nối mạch ng

Họa sĩ Lê Trí Dũng: Người gói cả trận mạc, vó ngựa thời gian vào toan, cọ

Họa sĩ Lê Trí Dũng: Người gói cả trận mạc, vó ngựa thời gian vào toan, cọ

Trong nền hội họa Việt Nam đương đại, có những nghệ sĩ dành cả đời để đi tìm một biểu tượng, một linh hồn cho nét cọ của mình. Với họa sĩ Lê Trí Dũng, linh hồn ấy chính là những năm tháng trận mạc, những vó ngựa. Xem tranh của ông, người ta không chỉ thấy kí ức của một thời hoa lửa, thấy hình dáng một loài vật kiêu hùng, mà thấy cả chiều dài lịch sử, thấy khói bụi chiến