Làm được gì cho Đà Nẵng?

Sáng 1/8, lãnh đạo thông báo ngắn gọn: "Chúng ta sẽ tài trợ và nhận trách nhiệm thi công Bệnh viện dã chiến tại Cung thể thao Tiên Sơn".

Làm công việc quản lý xây dựng tại Sun Group đã gần chục năm, các "chiến dịch thần tốc", các công trình quy mô, tầm cỡ, "khó nhằn" đối với tôi không còn xa lạ. Nhưng một công trình chứa đựng niềm tin tưởng và mong ngóng của lãnh đạo, người dân Đà Nẵng trong lúc thành phố đang nước sôi lửa bỏng, như bệnh viện dã chiến Tiên Sơn, thì đó là lần đầu tiên trong đời tôi nhận nhiệm vụ.

Sau này, khi bệnh viện được hoàn thành và bàn giao cho thành phố trong 3,5 ngày, được Sở Xây dựng đánh giá rất cao về mặt hoàn thành tiến độ cũng như chất lượng, tôi nhận được nhiều lời động viên khích lệ từ anh em, bạn bè. Có người hỏi, lúc đó có lo lắng không, có e ngại không, có thấy trách nhiệm nặng nề không, có sợ không làm được không? Tôi chỉ cười lắc đầu. Điều duy nhất tôi nghĩ khi đó, là "vào việc thôi!".

Ba ngày rưỡi là quãng thời gian làm nên công trình ý nghĩa nhất trong cuộc đời làm nghề của không chỉ riêng tôi, mà còn của rất nhiều anh chị em trong đội ngũ của tôi, và nhiều bạn bè ở các đơn vị hỗ trợ khác. 3,5 ngày cũng là quãng thời gian tôi thấm thía trọn vẹn tình đồng bào máu mủ, tình quân dân bền chặt mạnh mẽ đến thế nào.

Ngay sáng 1/8, một cuộc họp gấp gáp được triệu tập ngay sau tin nhắn thông báo ngắn gọn qua điện thoại. Những gương mặt lo lắng, căng thẳng sau lớp khẩu trang dày vẫn có thể dễ dàng nhận ra qua ánh mắt của cả lãnh đạo thành phố lẫn đại diện tập đoàn. Thành phố đặt thời hạn hoàn thành phần lắp đặt bệnh viện sau 6 ngày.

Nhận nhiệm vụ, anh em đã lập tức đặt cho mình một mục tiêu khác: cần phải sớm hơn thế, chỉ 4 ngày. Và trong tay tôi khi đó có vỏn vẹn... 30 "quân". Nhưng rồi khi biết chúng tôi sẽ làm bệnh viện dã chiến cho thành phố, liên tiếp những tấm lòng quyết tâm và mong muốn tham gia. Tôi nhớ câu hỏi ngắn gọn của một cậu đồng nghiệp rất trẻ: "Em có thể làm được gì cho Đà Nẵng?". Và thế là chúng tôi "xung trận". Chiều hôm đó, tôi đã có 120 người.

Thiết kế sơ bộ đã được thành phố đưa ra. Và với sự cởi mở của lãnh đạo thành phố trong việc tìm ra phương án phù hợp thực tế nhất, hiệu quả nhất vì mục tiêu chung, thiết kế mẫu đã được triển khai ngay trên công trường chiều hôm đó. Các Sở, Ban, Ngành sẵn sàng phối hợp. Tất cả các nhà thầu uy tín có mặt. Nhân sự của Sun Group từ Quảng Nam tới Đà Nẵng sẵn sàng tham gia 24/7 không chút ngần ngại. Hàng trăm cán bộ nhân viên của chúng tôi, từ cấp lãnh đạo cho tới các cán bộ cây xanh, lao công ở các đơn vị, bộ phận ngay lập tức triển khai công tác mua sắm, hậu cần, tình nguyện góp sức, sẵn sàng làm thâu đêm dù biết đây là công việc không được nhận lương. Sáng 2/8, chúng tôi bắt tay vào thi công.

Khó khăn là có thực. Không một ai trong chúng tôi từng làm một công trình như vậy. Lúng túng từ khâu thiết kế cho tới các phương án cải tạo và thi công, để biến một nhà thi đấu thành bệnh viện với đầy đủ công năng theo các yêu cầu y tế khắt khe, từ hướng cửa cho tới yếu tố vô trùng, hệ thống thông gió, vệ sinh,... đều phải đáp ứng các yêu cầu an toàn trong phòng chống dịch Covid-19. Chỉ có tối đa 4 ngày để vừa mua sắm vật tư vừa thi công trực tiếp.

Có những việc buộc phải "phá lệ", anh em bảo nhau nếu bị "phạt" thì cũng coi như mình làm cho nhân dân, không ngần ngại, chỉ cốt sao việc trôi nhanh nhất. Những khó khăn kỹ thuật liên tục nảy sinh trong suốt quá trình thi công một công trình chưa từng có tiền lệ, chẳng hạn như việc thi công một bệnh viện dã chiến trên nhà thi đấu nhưng không được "đụng chạm" đến thảm sàn nhà thi đấu, không được làm trầy xước nền, liên kết của kết cấu khung không được liên kết xuống nền, nhưng vẫn phải đảm bảo đúng thiết kế và các tiêu chuẩn khắt khe đã đặt ra.

3,5 ngày nỗ lực không ngừng nghỉ. Cung thể thao Tiên Sơn rộng 94.000m2 dường như thêm mênh mông qua hơi thở gấp gáp, khẩn trương sau 2 lớp khẩu trang thấm ướt mồ hôi, qua những bước chân thoăn thoắt di chuyển, thao tác 24 giờ mỗi ngày không ngừng nghỉ của hơn 500 con người.

Khoảnh khắc ấy, tôi nghĩ đến hàng trăm bác sĩ đang gồng mình trong bộ quần áo bảo hộ ngột ngạt ở tuyến đầu, xông pha giành giật lấy sự sống của từng đồng bào trong cơn khốn khó. Khoảnh khắc ấy, tôi nghĩ đến các chiến sĩ biên phòng nơi rừng sâu nước độc, bất chấp nắng mưa thiếu thốn, canh giữ từng mét đường biên giới để bảo vệ một Việt Nam an toàn khỏi sự xâm nhập của dịch bệnh. Khoảnh khắc ấy, tôi nghĩ đến những người anh em từ các địa phương khác, chung một dòng máu Việt đang đổ mọi tình thương yêu và nguồn lực về chi viện cho Đà Nẵng. Và khoảnh khắc ấy, tôi nghĩ cả đến những người đồng nghiệp của tôi tại sân bay quốc tế Vân Đồn, 6 tháng qua vững vàng, bình tĩnh đối diện dịch bệnh đón đồng bào mình về nước, cũng với một lý tưởng về "lòng yêu nước" thấm đượm như chúng tôi đang tiếp nối nơi đây.

Và tôi thấy chúng tôi thật nhỏ bé. Nhỏ bé trước không gian 4.500 mét vuông này. Nhỏ bé trước tình yêu, sự đoàn kết và kiên cường quá lớn lao này. Nhỏ bé trước sự vững chãi, bình tĩnh của các đồng chí lãnh đạo thành phố trong tâm bão, sát cánh cùng chúng tôi trên cả công trường đặc biệt này. Để rồi cảm thấy một nguồn sức mạnh được tiếp thêm không ngừng nghỉ mỗi giờ phút trôi qua, để làm nên một công trình đặc biệt: chất lượng nhất, nhưng không mong được đưa vào sử dụng nhất.

Ngày cuối cùng, đứng trước một bệnh viện dã chiến thần tốc đã "đâu vào đấy", khang trang, đạt tiêu chuẩn cách ly đối với Covid-19, lòng tôi bất giác đan xen nhiều cảm xúc. Nhẹ lòng vì yên tâm bà con mình đã có chỗ trú an toàn, đàng hoàng nếu không may vướng vào dịch. Xúc động vì sự đoàn kết và tình người ấm áp những ngày qua. Thoáng lo âu khi nghĩ đến tình thế buộc phải mở rộng quy mô giường bệnh. Và hi vọng vào sự kiên cường, vào ngày mai tươi sáng mà Đà Nẵng của tôi sẽ vững vàng vượt qua.

Tôi có thể làm gì cho Đà Nẵng? Mỗi chúng ta đều có thể, bằng tất cả tấm lòng và trách nhiệm của mình, vì bản thân, gia đình và cộng đồng, để giữ vững một đất nước bình yên như chúng ta đã làm được những ngày qua...

Theo VNE

None

Tin liên quan

Tin mới nhất

Nghệ nhân, doanh nhân Hà Thị Vinh: Bông hồng vàng Việt Nam

Nghệ nhân, doanh nhân Hà Thị Vinh: Bông hồng vàng Việt Nam

Làng Bát Tràng (xã Bát Tràng, huyện Gia Lâm) được thiên nhiên ưu ái ban tặng vị trí đắc địa: tọa lạc bên bờ tả ngạn sông Hồng lịch sử lại rất gần với kinh thành Thăng Long, điều đó đã kiến tạo nên dòng chảy giao thương tấp nập, sầm uất. Văn hóa xứ sở là linh hồn của một vùng sinh thái, nổi tiếng với làng nghề gốm sứ Bát Tràng - một di sản văn hóa vật thể

Số hóa di sản văn hóa – chìa khóa lan tỏa giá trị truyền thống

Số hóa di sản văn hóa – chìa khóa lan tỏa giá trị truyền thống

Trong bối cảnh chuyển đổi số diễn ra mạnh mẽ, việc số hóa di sản văn hóa đang trở thành hướng đi quan trọng nhằm bảo tồn và phát huy các giá trị truyền thống. Thông qua các nền tảng công nghệ, di sản không chỉ được lưu giữ bền vững mà còn có cơ hội lan tỏa rộng rãi, giúp công chúng, đặc biệt là thế hệ trẻ, tiếp cận và hiểu sâu hơn về lịch sử, văn hóa dân tộc, theo Cổng th

Bộ VHTTDL ban hành Chương trình hành động thực hiện Nghị quyết 01/NQ-CP năm 2026, thúc đẩy phát triển toàn diện các lĩnh vực văn hóa, thể thao và du lịch

Bộ VHTTDL ban hành Chương trình hành động thực hiện Nghị quyết 01/NQ-CP năm 2026, thúc đẩy phát triển toàn diện các lĩnh vực văn hóa, thể thao và du lịch

Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch vừa ban hành Chương trình hành động thực hiện Nghị quyết số 01/NQ-CP ngày 08/01/2026 của Chính phủ về nhiệm vụ, giải pháp chủ yếu thực hiện Kế hoạch phát triển kinh tế - xã hội và dự toán ngân sách nhà nước năm 2026, nhằm tạo chuyển biến mạnh mẽ, toàn diện trong các lĩnh vực của ngành, theo Cổng thông tin điện tử Bộ VHTTDL.

Vệt nắng thổ cẩm trên khung cửi của người Ba Na bên hồ Đồng Mô, Hà Nội

Vệt nắng thổ cẩm trên khung cửi của người Ba Na bên hồ Đồng Mô, Hà Nội

Chiều buông chậm trên Làng Văn hóa - Du lịch các dân tộc Việt Nam. Ánh nắng muộn như kẻ lữ hành mải bước, chợt dừng chân rồi “ngủ quên” trên mái nhà sàn phủ màu thời gian. Từng vệt vàng dịu nhẹ trườn qua phên nứa, đậu lên khung cửi, lên những sợi chỉ đang căng mình chờ thành tấm vải. Trong khoảng không gian ấy, màu sắc, âm thanh và hơi thở của núi rừng Tây Nguyên dường như cùng