Đàn bà nuôi cô đơn bằng giọt máu của đau thương

Đời người đàn bà khổ thật, đến một nơi an toàn, nơi bình yên có thể trở về mỗi khi gặp bão giông cũng không có.

Tôi từng nhớ một câu nói của nữ nhà văn: “Hạnh phúc trong hôn nhân hoàn toàn là vấn đề may rủi”. Có lẽ, câu nói đó đúng nên phận đàn bà “hay” không bằng “may”, chẳng ai dám vỗ ngực tự tin mình đẹp, mình giỏi, mình khôn chắc chắn sẽ hạnh phúc.

Người ta vẫn thường bảo: Con gái lấy chồng giống như canh bạc. Sướng hay khổ phụ thuộc vào chồng, nhà chồng.

Thông thường, khi hạnh phúc, vui vẻ, đàn bà sẽ tạm quên đi cái thân phận phải xa ngôi nhà nơi mình sinh sống từ khi chào đời, phải xa cha mẹ đang ngày già yếu mà bản thân chưa báo đáp được gì. Còn khi có chuyện buồn, họ lại muốn chạy thật nhanh về căn nhà thân thuộc nhưng chẳng dễ để quay về, vì nhà chồng thường có câu “bước chân đi thì dễ nhưng bước về thì khó”.

Đàn bà nuôi cô đơn bằng giọt máu của đau thương - 1 Đừng quen với cô đơn, đừng thỏa hiệp với nỗi buồn.

Đời người đàn bà khổ thật, đến một nơi an toàn, nơi bình yên có thể trở về mỗi khi gặp bão giông cũng không có.

Nói ra điều này, có lẽ chỉ những cô gái đã đi lấy chồng rồi mới hiểu. Ngay chính bản thân tôi mãi sau này mới ngỡ ra được điều đó. Mười năm trước, ba mẹ tôi vui vẻ khi con gái quyết định lấy chồng gần với suy nghĩ, buồn vui gì cũng có thể chạy về nhà. Nhưng hóa ra không phải vậy. Khi có chuyện, tôi phải tự giấu nỗi buồn đi, ngoài mặt tươi cười để cho ba mẹ không biết. Đôi khi, tôi chỉ muốn chạy về ôm mẹ khóc một trận cho đã. Vậy mà… không dám.

Trước đây, tôi từng sang nhà mẹ đẻ chơi thường xuyên thì bị mẹ chồng nói ra nói vào. Tôi đành giữ ý, ít sang hơn. Nhiều lần muốn ngủ lại cùng mẹ, muốn được mẹ ôm ấp, vỗ về như hồi còn nhỏ mà chỉ sợ ba mẹ chồng mà đành thôi.

Nhiều lúc cô đơn và bất lực biết bao nhiêu mà cũng không dám kể với ai. Đời người đàn bà sao lại tội đến vậy, một khi đã bước chân ra khỏi nhà đi lấy chồng giống như kẻ bơ vơ. Ba mẹ ruột thì nghĩ con gái lấy chồng như bát nước hất đi, trở thành “con nhà người ta”, nhà chồng thì coi như “người ngoài khác máu tanh lòng".

Giờ, tôi làm mẹ của một cô con gái, lúc nào cũng nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa. Nghĩ mình yêu con nhiều như vậy, sau này lớn lên chẳng may con gặp phải người chồng không tốt, người làm mẹ thật xót xa, đớn đau. Nhưng làm cha mẹ, cái gì cũng có thể cho con, chỉ là không thể sống thay con cuộc đời.

Sau này con kết hôn, nhất định tôi sẽ nói: “Nếu một ngày chồng không còn yêu thương con, nếu một ngày hôn nhân chỉ là gánh nặng khiến con mệt mỏi, hãy dũng cảm buông tay trở về nhà với mẹ. Mẹ sẽ luôn chờ ở cửa, giang vòng tay rộng đón con về”.

Còn khi con trai tôi lấy vợ, tôi cũng nhất định sẽ nói với con: "Khi yêu, con có thể yêu 50 chọn 10 lấy 1. Một khi đã lựa chọn ai, hãy yêu thương thật lòng. Vợ con đối với con có thể chỉ là một người phụ nữ bình thường, nhưng với bố mẹ cô ấy, cô ấy là cả thế giới của họ. Con hãy biết trân trọng và nâng niu".

Yêu thương None

Tin liên quan

Tin mới nhất

Nhạc sỹ Đỗ Hồng Quân: Những giai điệu âm nhạc kết nối tình hữu nghị Việt Nam - Trung Quốc

Nhạc sỹ Đỗ Hồng Quân: Những giai điệu âm nhạc kết nối tình hữu nghị Việt Nam - Trung Quốc

Sau thành công của đêm hòa nhạc "Hữu nghị Trường Xuân" tại Đà Nẵng, trước giờ biểu diễn tại Nhà hát Quân đội phía Nam tại TP Hồ Chí Minh tối 14/7, nhạc sĩ Đỗ Hồng Quân - Phó Chủ tịch không chuyên trách Ủy ban Trung ương Mặt trận Tổ quốc Việt Nam, Chủ tịch Liên hiệp các Hội Văn học nghệ thuật Việt Nam - đã dành cho chúng tôi cuộc trao đổi về ý nghĩa của dự án giao hưởng Việt N

Cuộc thi và Triển lãm ảnh

Cuộc thi và Triển lãm ảnh "Tự hào một dải biên cương" tiếp tục chờ đón những tác phẩm mới về biên giới Tổ quốc

Sau ba tháng phát động, Cuộc thi và Triển lãm ảnh nghệ thuật cấp Quốc gia Tự hào một dải biên cương lần thứ IV tiếp tục thu hút sự quan tâm, tham gia của đông đảo nghệ sĩ nhiếp ảnh chuyên nghiệp, không chuyên và những người yêu nhiếp ảnh trên cả nước. Cuộc thi tiếp tục nhận tác phẩm đến hết ngày 15/8/2026.