Về với Tết

Tháng Chạp gọi những cơn gió xuân hây hẩy trở về, mang theo bao ước vọng về một năm mới, một cái Tết cổ truyền nữa đang cận kề. Những người con xa quê bồi hồi cảm xúc khó tả.

Về với Tết - 1 Minh họa: Nguyễn Đăng Phú.

Dẫu có trăm ngàn nỗi lo nặng trĩu toan tính cơm áo gạo tiền ở xứ người lạnh lẽo nhưng khi nhắc tới Tết, tới quê hương là lòng ta lại an yên đến lạ. Quê nhà hiện lên thân thương với con đường làng đất đỏ, hai bên hoa xuyến chi nở trắng xóa, đàn chèo bẻo đậu trên cây bạch đàn kêu tao tác mỗi sớm mai. Riêng lũy tre làng bao nhiêu năm vẫn hiên ngang réo rắt khúc nhạc tình ca, chực chờ những người con đi xa trở về mà vẫy gọi. Đời người lớn lên trưởng thành mới thấm làm sao câu nói “chỉ khi đi xa mới hay chẳng nơi đâu bằng quê hương của mình”. Quê hương dẫu có nghèo đến đâu thì vẫn là dòng suối mát, là bầu sữa mẹ ngọt ngào yêu thương, che chở và bao dung.

Về với Tết, có khi là trên chuyến tàu muộn chiều 30, gặp muôn vàn gương mặt xa lạ nhưng sao lại thấy như thân quen từ thuở nào. Khuôn mặt ai cũng lấp lánh niềm vui, như bông hoa xuân chạm tia nắng sớm mai mà rung rinh bung nở. Phải chăng đó là bởi trong thâm tâm mọi người đang một lòng hướng về Tết quê nhà. Là chú thợ xây, trên người còn đang khoác chiếc áo lao động thấm mùi vôi vữa hăng nồng. Là cô lao công gương mặt lấm tấm những giọt mồ hôi, tay xách nách mang, lỉnh kỉnh đồ đạc, bánh kẹo, hoa trái. Cô mỉm cười thật tươi, nói quà của người ở phố tặng mang về cho mấy đứa nhỏ, như phân bua cho sự phiền hà mà mình gây ra. Nhưng ai nỡ lòng trách móc trong ngày cuối cùng của năm. Tất cả hóa thành nụ cười yêu thương, thông cảm.

Về với Tết là về với những gì thân thuộc bao năm ta lớn lên, từ thuở bé thơ cho đến khi trưởng thành xách va ly lên tàu rời quê. Xuân quê nhà đang đón ta bằng tiếng chim hót chào bình minh réo rắt, tiếng chó sủa inh ỏi xóm làng, tiếng gà trưa tao tác nao nao... Về với Tết để được sống lại khoảnh khắc xuân quê hương quây quần, dẫu giàu hay nghèo nhưng hạnh phúc, đầm ấm, sum vầy. Về với Tết, về với phiên chợ quê mẹ dắt ta đi giữa biết bao người lạ mà quen. Ôi nhớ làm sao chiếc bóng bay tai thỏ màu đỏ là món quà Tết tuổi thơ mà ta luôn háo hức, bát bánh đúc nóng hôi hổi cuối chợ làm lòng ta thèm thuồng, hay những con tò he xanh đỏ mà đứa trẻ nào cũng thích.

Về với Tết để được cha sai làm việc vặt. Cắt lá dong, chẻ dăm ba chiếc lạt để gói bánh, gói giò. Sơn lại ngôi nhà bằng chiếc chổi vôi trắng xóa. Mấy chị em phân nhau dọn dẹp nhà cửa, dọn cỏ dại trước ngõ, vun lá khô đốt sạch ở vườn và trồng thêm một vài chậu hoa xinh xắn. Sau cùng là quây quần bên nồi bánh chưng chơi bài, cãi nhau ỏm tỏi, nô đùa trong ánh lửa bập bùng. Nồi nước tắm của mẹ cũng đã sẵn sàng rồi. Hương thơm từ lá mùi già len lỏi khắp nhà. Dịu dàng và rất đỗi khó quên.

Về với Tết để những người con đi xa đang sống nhanh, sống gấp hiểu và thương hơn dấu thời gian khắc nghiệt trên đôi mắt hằn sâu vết chân chim, mái tóc xanh lấm tấm đốm hoa tiêu như mây như khói của mẹ cha. Nhắc nhớ dòng thời gian vụt qua, ngẫm lại điều gì đã khiến mình chưa vẹn tròn, để khắc phục và cố gắng cho mai sau.

Ngoài kia hoa đào, hoa mai đã bắt đầu rung rinh với nắng xuân ngập tràn. Xin được bỏ lại sau lưng tất cả, để về với Tết, đón chào một năm mới vui tươi, ước vọng thêm một mùa xuân xanh ngời. Một năm mới nữa sắp đến rồi, ta về nhà, về với Tết thôi!

Theo HNM

Tin liên quan

Tin mới nhất

Thông báo số 1 của BTC Cuộc vận động Sáng tác Văn học nghệ thuật “Phật hoàng Trần Nhân Tông và Ngọa Vân”

Thông báo số 1 của BTC Cuộc vận động Sáng tác Văn học nghệ thuật “Phật hoàng Trần Nhân Tông và Ngọa Vân”

Ban tổ chức cuộc vận động Sáng tác Văn học nghệ thuật “Phật hoàng Trần Nhân Tông và Ngọa Vân” đã họp và thống nhất sửa đổi, bổ sung thể lệ cuộc vận động, theo đó: Bổ sung thêm thể loại truyện ngắn vào hạng mục văn học bên cạnh tiểu thuyết.; kéo dài thời hạn cuộc vận động sáng tác âm nhạc đến hết 30/10/2026.

“Mật ngữ thời gian”: Ba dòng chảy di sản - Một miền thiện niệm

“Mật ngữ thời gian”: Ba dòng chảy di sản - Một miền thiện niệm

Mỗi nền văn hóa đều có một ngôn ngữ của riêng mình. Có ngôn ngữ được viết bằng chữ, có ngôn ngữ được lưu giữ trong chất liệu, và có ngôn ngữ chỉ được cảm nhận bằng sự tĩnh lặng của tâm hồn. Triển lãm “Mật ngữ thời gian” là cuộc gặp gỡ của ba ngôn ngữ ấy: "Dzi - Sơn mài và Giấy dó" để cùng kể một câu chuyện về trí tuệ, lòng từ bi và vẻ đẹp của di sản.