Tóc dài ơi!

Về đâu mái tóc người thương ...

Em ngồi chải tóc bên thềm

Tháng năm lọt kẽ tay mềm khẽ rơi

Gió lùa nỗi nhớ đầy vơi

Lật tung tìm sợi đôi mươi trăng tròn

Sợi nào em đã cho con

Sợi nào ở lại

bào mòn tuổi xuân

Nắng chiều một phút tần ngần

Để anh tìm sợi

dành phần cho nhau.

(LÊ THẮNG)

Tóc dài ơi! - 1

Mỗi con người là một vì sao Anh đạp xe chở em đi dọc những

con đường

Phảng phất mùi khói mới

Màu ánh trăng bàng bạcAnh kể em nghe về những vì sao

Ánh sáng những vì sao chỉ là phản

chiếu

Phía sau vòm trời còn một nửa

bóng đêm

Những tinh cầu lơ lửng chênh vênh

Giữa huyền quang vũ trụ

Mỗi con người là một vì sao

Lung linh hay le lói cuối trời

Đều khôi nguyên tinh khiết

Ngôi sao anh bé nhỏ bên vầng trăng em sáng nhất

Đã bao lâu em không ngắm

Để biết mỗi con người là một vì sao!

(NGUYỄN ÁNH NGÀ)

Tóc dài ơi! - 2

Anh xaNgày anh xa

Sương giăng nắng khuất

đồi sim tim tím triền hoang

lô xô núi guộc

gót chân nứt nẻ chiều hôm

Nương đồi ngút ngát chè xanh

nhớ anh!

Em lên nương

bóng nhòe sương sớm

nắng vương, gió vờn, sóng gợn

trời xanh mây trắng

tiếng hát vút đồi cao

Đêm gieo neo bếp lửa

lui cui bàn tay

bàn tay màu đồng mun

sấp ngửa vò đập chà xát

búp chè vặn xoắn săn chắc lời ước hẹn

đợi anh về nghe em!

NGUYỄN THỊ MINH THẮNG

None

Tin liên quan

Tin mới nhất

Chờ gặp rồi sẽ nói (truyện ngắn)

Chờ gặp rồi sẽ nói (truyện ngắn)

Câu chuyện hệ lụy của tiền kiếp bất ổn không chỉ thực diễn hơn ba mươi năm trước ở vùng địa mạo karst đá vôi dựng núi, thảm thực vật rừng gỗ lớn và cây thấp. Và tương lai khó lường với băng đá. Mưa xiên. Sương mù. Phong lan. Bắp chuối đỏ. Dương xỉ thân gỗ đen lêu nghêu. Tam giác mạch rối gục. Dây gai leo vuốt mèo mắc vướng vụn xương người giăng đỉnh sương và ký sinh trùn