Trường ca biển - Chương 6: Bão biển
Tiếng gọi lính mịt mù bão cát/Tiếng gọi lính từng giây khẩn thiết/Đảo tìm nhau xếp lại đội hình
- Hoàng ơi, ở đâu- Vũ ơi, ở đâu- Vân ơi, ở đâu
Tiếng gọi lính mịt mù bão cátTiếng gọi lính từng giây khẩn thiếtĐảo tìm nhau xếp lại đội hình
Bão vò cây gào rít điên cuồngTóc của bão là lá cây rách tướpTay của bão là sóng thần rợn ngợpCả đất trời say sóng ở Trường SaTrong bão gió chúng tôi đo Tổ quốcBằng đôi tay vượt biển lính xa nhà
***
Ngày thứ ba một mình bơi trên biểnAnh thành đám bọt mong manhBa ngày không ngủBa ngày không ănHy vọng bềnh ván thuyền gãy nát
Bão bứt anh khỏi đảoNhư chiếc đinh bật khỏi con tàuVà bây giờ anh bơiBiển ngấm vào anh thành một khối mặn chátSóng ngấm vào anh thành muôn nỗi lênh đênhBão ngấm vào anh thành niềm khao khát sống
Anh là biển trôi trên biểnChống lại cái chết trong vùng chết
Biển chưa thu xong những mảnh vỡ của mìnhAnh le lói bơi đi bằng sức mạnh bí mật của hy vọng
Rất nhiều lần anh chạm chân vào quan tàiLại cố sức ngoi lênNhư từ triệu năm quyết liệt quay vềTìm lại đảoMột chỗ đứng, một tên gọiCả vũ trụ so găng đấu với một mình anhNghìn cái chết kéo co với một sinh linh bé nhỏTất cả những gì chưa sống nói với anh không thể chết
Tất cả những gì đã chết nói anh anh phải sốngVà anh bơi bơi mãiMịt mù biển mịt mù trời
***
- Hoàng ơi, ở đâu- Vũ ơi, ở đâu- Vân ơi, ở đâuTiếng gọi lính mịt mù bão cátTiếng gọi lính từng giây khẩn thiếtĐảo tìm nhau xếp lại đội hình
Anh chẳng nghe thấy gì ngoài toàn thân lạnh toát
Bão bịt hết lối vềCửa nhà xác mênh môngMẹ ơi!Mẹ không biết con đang một mình giữa biểnBiển có tất cả để xóa bất cứ lúc nàoCòn con thì tay trắng
Mẹ đã nuôi con lớnĐã dạy con khônSống sướng vui và đau khổ với con ngườiSống dễ sàng và khó khăn với con ngườiSống cởi mở và phòng xa với con người
Biết đem cho mà không làm người được cho cảm thấy mắc nợBiết nhận mà không sợ bị coi là tham lamVà khó nhất là biết từ chốiNhưng phải sống thế nào khi một mình giữa biển
Mẹ chưa kịp dạy conCon phải dựa vào inh nghiệm cũKhông thể chết vì chán nản
Bơi sấp rồi bơi ngửaVẫy vùng rồi cầm hơnTung sức ra thì dễThu ức về thì khó
Khó hơn nữa là biết thở cùng biểnĐiều này giống như sống trên mũi giáo
Mẹ ơi , khi con đau đớn nhận ra cái ác là vô cùngCũng là lúc con nhận ra sự hữu hạn của lòng tốt
Mảnh ván con bơi là lòng tốt cuối cùngTrên thế gian đầy bất trắcNgày thứ tư con "đi" trên biển
Bằng đôi tay của mìnhSố phận biến con thành một chú bọ gậy ngang tàng
Không chịu chết vì chán nảnVà khi cả người con dán chặt vào đấtNhư một - con - tem - ngườiDán vào dòng đờiCon bỗng nhận ra không phải lá cờ taKhông phải mẹKhông có cái chết nào nhục nhã hơn là sống không phải mẹBao hiểm nguy con xin lại bắt đầuCon xin lại bắt đầu bằng lời du trong suốtRa sông lấy sóng mà yêuĐường xa gặp núi lấy đèo mà tinCon lại lao ra biểnMột chiếc phao thoi thóp bơi đi...
***
- Song Tử đâu?- Nam Yết đâu?- Sinh Tồn đâu?Tiếng lính gọi mịt mù bão cátTiếng lính gọi từng giây khẩn thiếtĐảo tìm nhau xếp lại đội hình.
Nhà thơ Hữu ThỉnhXem thêm:
Trích đoạn Trường ca biển - Chương 1: Đối thoại biển
Trích đoạn Trường ca biển - Chương 2: Cát
Trích đoạn Trường ca biển - Chương 3: Tự thuật của người lính
Trích đoạn Trường ca biển - Chương 4: Đất này
Trích đoạn Trường ca biển - Chương 5: Hóa thạch những con sông
NoneBình luận