Truyện cổ tích: Chú thỏ Purine

Câu chuyện kể về tình bạn chân thành, hồn nhiên giữa chú Thỏ non Purine và Bọ Dừa nhỏ bé.

Truyện cổ tích: Chú thỏ Purine - 1

Truyện cổ tích: Chú thỏ Purine - 2

Nội dung câu chuyện chú thỏ Purine

Mặt trời ngày một chiếu sáng rực rỡ, tuyết đã tan, những con suối bạc róc rách như khẽ hát lên những bài hát yêu đời, rồi thanh thoát chảy đi khắp rừng.

Mùa xuân đẹp đẽ đã đến với người và cảnh vật. Chú thỏ Purine nhìn những bông hoa tươi thắm tự nhủ:

– A ha, mùa đông độc ác rời khỏi khu rừng này rồi!

Purine chạy loăng quăng trên đồng cỏ, miệng hát vang:

Ta là Purine

Sức khỏe trên loại Bê

Đấu thủ nào cũng thế

Trông thấy ta sợ ghê!

Chú Bọ Dừa nhỏ xíu đang nằm nghỉ trên cành cây, khẽ gọi:

– Purine! Purine! Cậu làm gì mà vui thế!

– Ồ, ai gọi ta đấy nhỉ?

Thỏ non đưa mắt nhìn sang phải, sang trái, nhìn trước, nhìn sau, nhưng chẳng thấy một ai.

Bọ Dừa kêu “vo, vo, vo” ý chừng muốn nói:

– Tôi đây mà! Tôi ngồi trên cành cây đây mà!

Thỏ non liếc mắt nhìn lên cành cây, thấy Bọ Dừa liền vênh váo hỏi:

– A, ra chú nhãi gọi ta đấy à! Chú cần ta giúp gì nào?

Bọ Dừa cánh vàng khiêm tốn:

– Tôi chỉ muốn kết bạn và cùng với anh đi chơi trên đồng cỏ thôi!

Thế là Thỏ non và Bọ Dừa cùng chơi ú tim trên đồng cỏ. Thỏ non luôn mồm hát:

Ta là Purine

Sức khỏe trên loại Bê

Đấu thủ nào cũng thế

Trông thấy ta sợ ghê!

Bài hát kiêu ngạo kia theo gió bay tới hang Gấu. Gấu thức giấc, vươn vai bước khỏi hang. Suốt mùa đông vừa qua, Gấu đã ngủ say sưa quên cả ăn, bụng đang đói cồn cào thì gặp chú Thỏ non. Gấu già rồi, nhưng vóc người vẫn to lớn như cây cổ thụ. Gấu nuốt nước bọt, nghiến răng ken két:

– Hừ hừ! Hừ hừ! Ta là Gấu già chốn rừng sâu! Ta đã ngủ một giấc suốt mùa đông! Bây giờ ta đói lắm, đói lắm… Này Purine, ta sẽ ăn thịt ngươi!

Truyện cổ tích: Chú thỏ Purine - 3

Ảnh minh họa.

Vừa nói, Gấu vừa xông lại phía Thỏ non.

Thỏ non sợ quá. Tim đập thình thịch, chân run lẩy bẩy, mắt hoa cả lên và đầu óc rối bời.

– Trời ơi! Ai cứu tôi bây giờ! Ông Gấu, ông ấy sắp ăn thịt tôi rồi!

Gấu túm được tai Thỏ, nhấc bổng lên khỏi mặt đất, ngắm nghía có vẻ hài lòng:

– Chà, một con thỏ sữa rất ngon! Hừ hừ! Hừ hừ!

Đang lúc nguy khốn, Thỏ non lại nghe thấy tiếng kêu “vo vo” của Bọ Dừa. Đó chính là người bạn bé bỏng bay đến cứu Thỏ non.

Bọ Dừa can đảm, bay thẳng đến chỗ Gấu ngồi. Thoạt đầu, nó bay vo vo xung quanh mũi Gấu, rồi bất ngờ chui tọt vào tai Gấu.

Gấu tức giận, la lên:

– Con Bọ Dừa nhãi nhép kia, ngươi có để cho ta yên không?

Gấu càng la hét, Bọ Dừa càng lấy chân thúc vào màng tai làm cho đầu óc Gấu nhức nhối.

– Được, ta sẽ cho con Bọ Dừa hỗ xược này biết tay!

Gấu mải mê tìm cách bắt Bọ Dừa, buông mất Thỏ non. Thỏ non chạy bán sống bán chết vào rừng.

Gấu già nổi khùng, lấy chân đập vào tai bôm bốp. Trong tai vẫn nghe kêu “vo.o.o.o.” đến khó chịu.

– Con Bọ Dừa chết tiệt! Ta sẽ giết chết ngươi!

Bất thần, Bọ Dừa bay vụt ra khỏi tai Gấu. Khi Gấu tỉnh lại thì Thỏ non đã chạy mất, Bọ Dừa cũng đã bay đi. Gấu thở dài, nuốt nước bọt, vì đã để xổng mất miếng mồi ngon.

Đôi bạn Thỏ non và Bọ Dừa tung tăng trên đồng cỏ. Riêng Thỏ non rất sung sướng vì đã được người bạn bé nhỏ cứu thoát chết.

Truyện cổ tích: Chú thỏ Purine - 4

Bài học hay từ truyện cổ tích

Truyện cổ tích: Chú thỏ Purine - 5

 Là bạn tốt cho dù bé nhỏ nhưng luôn sẵn sàng giúp đỡ chúng ta trong lúc khó khăn, hoạn nạn.

Thi Thi

Tin liên quan

Tin mới nhất

Hội sách Mùa Thu độc lập 2026 “Mở trang sách-Tự hào Việt Nam”

Hội sách Mùa Thu độc lập 2026 “Mở trang sách-Tự hào Việt Nam”

Chào mừng 81 năm Quốc khánh (2/9/1945-2/9/2026), Hội sách Mùa Thu độc lập 2026 với thông điệp "Mở trang sách-Tự hào Việt Nam" sẽ diễn ra từ ngày 29/8 đến hết ngày 2/9 tại khu vực sân khấu chính, Phố Sách Hà Nội, phố 19/12, phường Cửa Nam, thành phố Hà Nội, theo báo Nhân dân.

Ba anh em nhà văn họ Vũ

Ba anh em nhà văn họ Vũ

Trong một nhà có ba bố con viết văn (như gia đình cố nhà văn Nguyễn Đình Thi, cố nhà văn Hữu Mai), hay bố mẹ và con viết văn (như gia đình nhà thơ Chế Lan Viên - nhà văn Vũ Thị Thường và con gái Phan Thị Vàng Anh), đã là chuyện hiếm. Nhưng trong một nhà có ba anh em trai nhà văn thì càng xưa nay hiếm. Trong sở biết của mình, có lẽ ở Việt Nam - đất nước có truyền thống văn hiến, văn hóa, văn c

“Mẹ ơi… Mẹ có nghe không?” – tiếng gọi từ miền ký ức

“Mẹ ơi… Mẹ có nghe không?” – tiếng gọi từ miền ký ức

Có những người mẹ đã đi xa hàng chục năm, nhưng trong tâm thức của những người con, mẹ chưa bao giờ rời khỏi ngôi nhà, khỏi ký ức và khỏi những tháng năm của cuộc đời. Với “Mẹ ơi… Mẹ có nghe không?”, nhà báo - nhạc sĩ Tào Khánh Hưng không chỉ viết một ca khúc tưởng nhớ người mẹ đã mất, mà còn viết bằng nỗi đau đã được thời gian lắng lại, bằng tình yêu dành cho đấng si