Vết thương âm thầm trong lòng cậu bé 10 tuổi

Dù biết mẹ thương mình, nhưng cách xưng hô ấy khiến Thiên Quí thấy tổn thương và thiếu sự tôn trọng.

Vết thương âm thầm trong lòng cậu bé 10 tuổi - 1

Thiên Quí bộc bạch nỗi buồn vì cách xưng hô của mẹ trong gia đình.

Trong tập 13 chương trình “Điều con muốn nói”, câu chuyện của bé Mai Thiên Quí (10 tuổi) đã chạm đến nhiều khán giả khi em bộc bạch nỗi buồn vì cách xưng hô của mẹ trong gia đình.

Bên ngoài, Thiên Quí (tên thân mật là Ben) là một cậu bé hoạt bát, từng làm MC nhí, diễn viên nhí và sở hữu kênh YouTube riêng. Nhưng trong sâu thẳm, em mang một mong muốn rất giản dị: “Con chỉ muốn mẹ đừng gọi con là mày nữa. Với lại mẹ cho con đi học đá bóng”.

Theo chia sẻ, mẹ thường gọi em bằng “mày – tao”, không chỉ khi nóng giận mà ngay cả trong lúc bình thường. Dù biết mẹ thương mình, nhưng cách xưng hô ấy khiến Thiên Quí thấy tổn thương và thiếu sự tôn trọng. Cậu bé còn kể thêm về áp lực trong học tập: “Mỗi lần thi, mẹ dọa nếu không được 10 điểm thì sẽ cho ra đường”.

Vết thương âm thầm trong lòng cậu bé 10 tuổi - 2

Mẹ của Thiên Quí thừa nhận bản thân nhiều lần không kiềm chế được cảm xúc.

Trước lời tâm sự của con, chị Thu Thủy (mẹ của Thiên Quí) thừa nhận bản thân nhiều lần không kiềm chế được cảm xúc. “Có lúc con lì, nói 3–4 lần không làm, tôi tức nên lỡ gọi là ‘mày’. Không phải vì không thương con mà do nóng giận”, chị trải lòng. Chị cũng cho rằng đôi khi phải la mắng để con không ỷ lại, bởi Thiên Quí đang bước vào giai đoạn hình thành cá tính mạnh, dễ nghĩ rằng mình đã “giỏi” khi có chút thành công sớm.

Từ góc nhìn chuyên môn, Tiến sĩ tâm lý Đào Lê Hòa An nhấn mạnh: việc cha mẹ xưng hô “mày – tao” có thể để lại những vết thương tâm lý khó thấy trong trẻ. Nguy hiểm hơn, trẻ sẽ dễ lặp lại thói quen này trong tương lai, với bạn bè, đồng nghiệp hoặc chính con cái mình. “Mỗi lời nói hôm nay của cha mẹ đều đang âm thầm lập trình cách con sẽ đối xử với người khác sau này”, ông phân tích.

MC Ốc Thanh Vân, người dẫn dắt chương trình, cũng chia sẻ sự đồng cảm: “Không phải vì cha mẹ không yêu con, mà đôi khi vì quá kỳ vọng nên vô tình làm tổn thương. Trẻ con cũng cần có niềm vui riêng. Nếu điều đó nằm trong khả năng, đừng tước đi cơ hội để con phát triển theo cách của mình”.

T.V

Tin liên quan

Tin mới nhất

Hẹn ngoài vô tận (tản văn)

Hẹn ngoài vô tận (tản văn)

Còn lại một mình, tôi ngồi tựa lưng vào gốc liễu già sần sùi, nhìn ngắm con chim Rẽ đang háo hức ăn. Với sự chứng nhận của lão ngư - người tốt, chim đã có thể xem tôi vô hại...

Từ “Bản thảo để lại trong sảnh lễ tân” đến những nỗi day dứt không nguôi

Từ “Bản thảo để lại trong sảnh lễ tân” đến những nỗi day dứt không nguôi

“Bản thảo để lại trong sảnh lễ tân” của Hồ Anh Thái là một tiểu thuyết gợi nên sự khắc khoải. Đó là sự khắc khoải của một con người liên tục lỡ nhịp với thời gian, của những thân phận đi qua lịch sử mà không bao giờ thực sự làm chủ được số phận mình, và cũng là sự khắc khoải của chính người đọc khi nhận ra ranh giới giữa đời sống và văn bản trở nên mong manh hơn