Tiếc thương người vợ đã mất, người đàn ông chi tiền làm mô hình giả

Ông đã cho tạc bức tượng vợ mình bằng kích thước người thật để cả 2 vẫn có thể ở bên nhau.

Mới đây, một người đàn ông Ấn Độ gây chú ý trên các phương tiện truyền thông khi cho tạc bức tượng người vợ quá cố của mình.

Được biết, người đàn ông này tên là Tapas Sandilya, một nhân viên chính phủ đã nghỉ hưu, sống ở Bengal, Ấn Độ. Vợ của ông không may qua đời do mắc phải COVID-19. Ông không thể ở bên cạnh vợ mình trong lúc hấp hối vì phải buộc phải cách ly.

Tiếc thương người vợ đã mất, người đàn ông chi tiền làm mô hình giả - 1

Tiếc thương người vợ chung sống với mình 39 năm, ông quyết tâm phải hoàn thành ước nguyện cuối cùng của vợ mình. Sau đó, ông bắt đầu tìm kiếm một nghệ nhân có thể tạo ra bức tượng sống động như thật. Cuối cùng, bức tượng vợ ông bằng silicon cũng được hoàn thành sau 6 tháng với kinh phí là 3.000 đô la (70 triệu đồng).

Ông chia sẻ với tờ The Times of India rằng: “Chúng tôi đã đến thăm ngôi đền Iskcon ở Mayapur 1 thập kỷ trước và rất thích bức tượng sống động như thật của Bhaktivedanta Swami – một bậc thầy tâm linh ở Ấn Độ. Sau đó, vợ tôi đã nói rằng, mình muốn có một bức tượng tương tự nếu chẳng may qua đời trước tôi”.

Tiếc thương người vợ đã mất, người đàn ông chi tiền làm mô hình giả - 2

Năm ngoái, Sandilya đã tìm được một nhà điêu khắc sẵn sàng làm việc trên mô hình silicon có kích thước giống người thật. Ông đã dành nhiều ngày chung sức cùng với nhà điêu khắc để làm một cái khuôn đất sét, nhằm tạo ra khuôn đúc silicon.

Cuối cùng, mô hình vợ ông Sandilya cũng hoàn thành, nặng 30kg, được ông cho mặc bộ sari bằng lụa. Đây cũng là bộ sari mà người vợ quá cố đã mặc trong đám cưới của con trai mình. Hiện tại, bức tượng được đặt cố định trên một cái xích đu, nơi yêu thích của bà trong nhà mình.

Tiếc thương người vợ đã mất, người đàn ông chi tiền làm mô hình giả - 3

“Ban đầu, gia đình tôi nhất mực phản đối ý định làm bức tượng này nhưng sau đó họ đã nhượng bộ và giúp đỡ. Nếu chúng ta có thể giữ những bức ảnh được đóng khung ở nhà sau khi ai đó qua đời, tại sao không phải là một bức tượng?”, Sandilya chia sẻ.

Mặc dù ý tưởng làm mô hình người vợ quá cố có nhiều ý kiến trái chiều nhưng quan trọng hết là nó thể hiện tình cảm của ông Sandilya dành cho vợ mình.

Phan Hằng - OD

Tin liên quan

Tin mới nhất

“Chiến Nam: Ve sầu thoát xác”: Hành trình bền bỉ và kỳ vọng bứt phá của phim võ thuật Việt

“Chiến Nam: Ve sầu thoát xác”: Hành trình bền bỉ và kỳ vọng bứt phá của phim võ thuật Việt

Ngày 10/1, tại Hà Nội, Thời báo Văn học nghệ thuật phối hợp Hãng phim Kunva tổ chức giới thiệu bộ phim điện ảnh “Chiến Nam: Ve sầu thoát xác”. Sự kiện không chỉ đánh dấu cột mốc ra mắt dự án phim hành động – võ thuật được đầu tư công phu, mà còn là lần đầu tiên môn phái Votado được đưa lên màn ảnh rộng, mở ra một cách tiếp cận mới cho dòng phim thực chiến tại Việt Nam.

Chương trình “Tụ hội Sáng tạo” - Hành trình đến Lễ hội Thiết kế Sáng tạo 2026

Chương trình “Tụ hội Sáng tạo” - Hành trình đến Lễ hội Thiết kế Sáng tạo 2026

Trong hai ngày 10 và 11 tháng 1 năm 2026, tại không gian phố đi bộ hồ Hoàn Kiếm (Hoàn Kiếm - Hà Nội), Thành phố Hà Nội tổ chức chương trình “Tụ hội Sáng tạo”, nhằm kết nối các nguồn lực sáng tạo, khơi gợi các ý tưởng, mở đầu cho hành trình hướng tới Lễ hội Thiết kế Sáng tạo Hà Nội diễn ra vào tháng 11/2026.

Ấn bản “Kim Vân Kiều”: Tôn vinh di sản Nguyễn Du qua lăng kính quốc ngữ và hội họa

Ấn bản “Kim Vân Kiều”: Tôn vinh di sản Nguyễn Du qua lăng kính quốc ngữ và hội họa

“Kim Vân Kiều” vừa được Nhã Nam phát hành là ấn bản đầu tiên có sự hội tụ hiếm có của ba di sản lớn là di sản văn chương của Nguyễn Du, di sản quốc ngữ của Nguyễn Văn Vĩnh và di sản hội họa của Nguyễn Tư Nghiêm. Tất cả tạo nên một không gian thẩm mỹ, tôn vinh giá trị trường tồn của kiệt tác văn chương dân tộc, đồng thời nhìn lại lịch sử phiên âm, chú giải ra quốc ngữ

Sông vua và tâm thức biển

Sông vua và tâm thức biển

Bảy giờ rưỡi sáng, ngày đầu tháng Bảy. Ga quốc tế sân bay Đà Nẵng thông thoáng với chuyến bay đến sớm và duy nhất trong ngày từ Bangkok. Khách của tôi cũng sẽ là nữ hành khách duy nhất xuất hiện ở lối ra trong trang phục Hồi giáo truyền thống, baju kurung. Nghĩ tới đó, tôi bất giác cười mỉm. Cười cô ấy chăng? Tất nhiên không. Cười mình chăng? Cũng không. Chỉ có thể là cái cảm giác vu