Tiếc thương người vợ đã mất, người đàn ông chi tiền làm mô hình giả

Ông đã cho tạc bức tượng vợ mình bằng kích thước người thật để cả 2 vẫn có thể ở bên nhau.

Mới đây, một người đàn ông Ấn Độ gây chú ý trên các phương tiện truyền thông khi cho tạc bức tượng người vợ quá cố của mình.

Được biết, người đàn ông này tên là Tapas Sandilya, một nhân viên chính phủ đã nghỉ hưu, sống ở Bengal, Ấn Độ. Vợ của ông không may qua đời do mắc phải COVID-19. Ông không thể ở bên cạnh vợ mình trong lúc hấp hối vì phải buộc phải cách ly.

Tiếc thương người vợ đã mất, người đàn ông chi tiền làm mô hình giả - 1

Tiếc thương người vợ chung sống với mình 39 năm, ông quyết tâm phải hoàn thành ước nguyện cuối cùng của vợ mình. Sau đó, ông bắt đầu tìm kiếm một nghệ nhân có thể tạo ra bức tượng sống động như thật. Cuối cùng, bức tượng vợ ông bằng silicon cũng được hoàn thành sau 6 tháng với kinh phí là 3.000 đô la (70 triệu đồng).

Ông chia sẻ với tờ The Times of India rằng: “Chúng tôi đã đến thăm ngôi đền Iskcon ở Mayapur 1 thập kỷ trước và rất thích bức tượng sống động như thật của Bhaktivedanta Swami – một bậc thầy tâm linh ở Ấn Độ. Sau đó, vợ tôi đã nói rằng, mình muốn có một bức tượng tương tự nếu chẳng may qua đời trước tôi”.

Tiếc thương người vợ đã mất, người đàn ông chi tiền làm mô hình giả - 2

Năm ngoái, Sandilya đã tìm được một nhà điêu khắc sẵn sàng làm việc trên mô hình silicon có kích thước giống người thật. Ông đã dành nhiều ngày chung sức cùng với nhà điêu khắc để làm một cái khuôn đất sét, nhằm tạo ra khuôn đúc silicon.

Cuối cùng, mô hình vợ ông Sandilya cũng hoàn thành, nặng 30kg, được ông cho mặc bộ sari bằng lụa. Đây cũng là bộ sari mà người vợ quá cố đã mặc trong đám cưới của con trai mình. Hiện tại, bức tượng được đặt cố định trên một cái xích đu, nơi yêu thích của bà trong nhà mình.

Tiếc thương người vợ đã mất, người đàn ông chi tiền làm mô hình giả - 3

“Ban đầu, gia đình tôi nhất mực phản đối ý định làm bức tượng này nhưng sau đó họ đã nhượng bộ và giúp đỡ. Nếu chúng ta có thể giữ những bức ảnh được đóng khung ở nhà sau khi ai đó qua đời, tại sao không phải là một bức tượng?”, Sandilya chia sẻ.

Mặc dù ý tưởng làm mô hình người vợ quá cố có nhiều ý kiến trái chiều nhưng quan trọng hết là nó thể hiện tình cảm của ông Sandilya dành cho vợ mình.

Phan Hằng - OD

Tin liên quan

Tin mới nhất

Nửa thế kỷ

Nửa thế kỷ "Búp trên cành"

Từ lớp bồi dưỡng năng khiếu sáng tác văn học thường niên dành cho thiếu nhi được mở tại Thái Bình mùa hè năm 1976, "Búp trên cành" đã trở thành cái nôi nuôi dưỡng nhiều thế hệ cầm bút quê lúa Thái Bình, góp phần tạo nên một hiện tượng đặc biệt trong đời sống văn học thiếu nhi Việt Nam. Nửa thế kỷ trôi qua, những “búp” năm nào không chỉ trưởng thành, gặt hái nhiều thành tựu

Đắk Lắk kỳ vọng đưa thương hiệu sầu riêng vươn tầm quốc tế

Đắk Lắk kỳ vọng đưa thương hiệu sầu riêng vươn tầm quốc tế

Sau cà phê Buôn Ma Thuột, sầu riêng đang được Đắk Lắk xác định là ngành hàng nông sản chủ lực thứ hai, mở ra dư địa mới cho tăng trưởng và xuất khẩu. Vì vậy, Lễ hội Sầu riêng Đắk Lắk 2026 không chỉ là một sự kiện văn hóa, mà còn là hoạt động xúc tiến thương mại, đầu tư và du lịch quy mô cấp tỉnh, với 17 hoạt động đặc sắc diễn ra từ ngày 15/8 đến 2/9. Thông qua lễ hội,

Xây dựng đội ngũ văn nghệ sĩ TP Hồ Chí Minh chuyên nghiệp, văn minh, hoạt động đúng tôn chỉ, mục đích

Xây dựng đội ngũ văn nghệ sĩ TP Hồ Chí Minh chuyên nghiệp, văn minh, hoạt động đúng tôn chỉ, mục đích

Cuối tuần qua, Đại hội đại biểu Liên hiệp các Hội Văn học nghệ thuật TP Hồ Chí Minh lần thứ I (nhiệm kỳ 2026 - 2031) đã diễn ra thành công tốt đẹp. Đại hội đã bầu ra Ban chấp hành mới gồm 18 thành viên, ông Phan Nguyễn Như Khuê được tín nhiệm giữ chức Chủ tịch; các Phó Chủ tịch gồm: NSND Trịnh Kim Chi, nhà điêu khắc Ngô Phước Chánh, họa sĩ Lê Văn Tuấn; NSNA Đoàn Hoài Trung giữ

Trang sách cuộc đời

Trang sách cuộc đời

Nếu cuộc đời mỗi người là một cuốn sách, thì cuộc đời mẹ tôi là bản trường ca không viết bằng mực, mà bằng mồ hôi, nước mắt, sự chịu thương chịu khó và một tình yêu âm thầm mà bền bỉ. Mỗi trang đời của mẹ đều thấm vị mặn của tháng năm: vị mặn của đói nghèo, của nhọc nhằn, của những chuyến đi về lặng lẽ; và trên hết là vị mặn của tình thương đã nuôi lớn b