Chú lập di chúc cho tôi 2 tỷ, lời trăng trối cuối cùng của chú khiến tôi bật khóc vì hối hận

Nói về lý do chọn tôi là người chăm sóc cho chú quãng thời gian cuối đời, chú nói rằng vì từ nhỏ tôi đã rất hiểu chuyện và luôn hiếu thảo với chú. Tôi đồng ý, bố mẹ tôi cũng hứa sẽ chăm sóc cho chú chu đáo.

Vào mùa đông cách đây 6 năm, một sự kiện đặc biệt đã xảy ra trong gia đình tôi. Chú ruột đến nhà tôi và mang theo một bản di chúc, chú hứa sẽ tặng tôi 3 tỷ đồng với điều kiện tôi phải chăm sóc cho cuộc sống của chú trong những năm tháng cuối đời. Khi đó, tôi mới 29 tuổi, vừa kết hôn và đang lo lắng về việc mua nhà. Tin vui này đã khiến cả gia đình tôi phấn khởi.

Chú từng trải qua 2 cuộc hôn nhân đổ vỡ và không có con cái. Nói về lý do chọn tôi là người chăm sóc cho chú quãng thời gian cuối đời, chú nói rằng vì từ nhỏ tôi đã rất hiểu chuyện và luôn hiếu thảo với chú. Tôi đồng ý, bố mẹ tôi cũng hứa sẽ chăm sóc cho chú chu đáo.

Trong năm đầu tiên, cả gia đình tôi đã cùng nhau nỗ lực chăm sóc cho chú. Mẹ tôi thường xuyên nấu những món ăn ngon theo khẩu vị của chú, bố tôi thì dành thời gian chơi cờ và đi bộ thể dục cùng chú, còn tôi và vợ thay phiên nhau trò chuyện với chú. Thời điểm đó, sức khỏe của chú vẫn khá tốt và chú sống rất vui vẻ.

Chú lập di chúc cho tôi 2 tỷ, lời trăng trối cuối cùng của chú khiến tôi bật khóc vì hối hận - 1

6 năm trước, chú đến nhà đề nghị tôi chăm sóc chú quãng thời gian cuối đời. (Ảnh minh họa)

Bắt đầu từ năm thứ 2, sức khỏe của chú ngày càng suy giảm. Chúng tôi đã thuê một nhân viên chăm sóc chuyên nghiệp, nhưng vẫn phải luân phiên trực tiếp chăm sóc chú.

Trong thời gian đó, tôi bắt đầu tính toán xem sẽ sử dụng số tiền 2 tỷ mà mình sắp nhận như thế nào. Có lẽ vì suy nghĩ quá thực dụng, tôi đã phải nhận một cú sốc lớn từ cuộc sống.

Đến năm thứ 3, chú bất ngờ bị liệt. Cuộc sống của chúng tôi bị đảo lộn hoàn toàn, việc chăm sóc chú trở thành một gánh nặng vô cùng lớn. Mỗi ngày, tôi phải lật người, tắm rửa, bón cho chú ăn và xử lý các nhu cầu cá nhân của chú, thậm chí không thể ngủ ngon giấc. Tôi bắt đầu cảm thấy chán nản nhưng không dám thể hiện ra ngoài.

Đến năm thứ 4, tâm trạng của tôi hoàn toàn sụp đổ. Những nỗ lực ngày đêm chăm sóc lại nhận về những lời phàn nàn và chỉ trích từ chú. Chú không hài lòng với món ăn, cho rằng chúng tôi không chăm sóc chu đáo, thậm chí đôi khi còn nổi cáu vô cớ. Tôi và vợ thường xuyên cãi vã vì việc chăm sóc chú, và chúng tôi cũng không dám nghĩ đến việc có thêm con cái.

Trong năm thứ 5, gia đình tôi rơi vào tình trạng kiệt quệ. Sức khỏe của chú ngày càng xấu đi, và chi phí y tế tiêu tốn như nước chảy. Chúng tôi phải luân phiên xin nghỉ làm để chăm sóc cho chú, điều này đã ảnh hưởng không nhỏ đến công việc của mỗi người. Số tiền 2 tỷ mà trước đây chúng tôi từng mơ ước giờ đây không còn hấp dẫn nữa.

Chú lập di chúc cho tôi 2 tỷ, lời trăng trối cuối cùng của chú khiến tôi bật khóc vì hối hận - 2

Tôi thường dành thời gian để trò chuyện với chú. (Ảnh minh họa)

Đến năm thứ 6, chú tôi đã ra đi. Trước khi nhắm mắt, chú nắm chặt tay tôi và nói:

- Phong à, những năm qua đã khổ cho các cháu nhiều rồi.

Tôi không kìm được nước mắt, không phải vì sắp nhận được tài sản thừa kế, mà vì nỗi ân hận trong lòng.

Trong tài sản của chú, chúng tôi đã tìm thấy một cuốn nhật ký. Bên trong, chú viết đầy những lời cảm ơn và những chi tiết mà chú đã quan sát. Chú đã nhận ra lòng tham của chúng tôi, nhưng chọn cách im lặng, vì chú hiểu rằng đó có thể là giá trị cuối cùng mà ông để lại.

Số tiền 2 tỷ kia đã trở thành bài học sâu sắc nhất trong cuộc đời tôi. Tiền bạc không bao giờ quý giá bằng tình thân, và sự trao đi chân thành không nên mang theo mục đích vụ lợi.

Nhìn lại, nếu không có di chúc ấy, nếu chỉ đơn thuần chăm sóc một người lớn tuổi cô đơn, có lẽ chúng tôi đã sống thanh thản và hạnh phúc hơn. Sau khi chú ra đi, tôi thường mơ thấy ông. Trong giấc mơ, chú vẫn là người lớn tuổi hiền từ, mỉm cười nói với tôi:

- Con ạ, điều quý giá nhất trong cuộc đời không phải là những gì con nhận được, mà là biết yêu thương và trao đi bằng cả trái tim.

Mỗi khi tỉnh dậy, tôi lại rơi nước mắt.

Những kỷ niệm trong suốt những năm qua như một bộ phim quay chậm trong tâm trí tôi. Những cuộc cãi vã, phàn nàn, lo lắng, và những đêm ngày cố gắng cuối cùng chỉ còn lại một tiếng thở dài. Tiền bạc không thể mua được tình cảm chân thành, cũng không thể mang lại sự bình yên trong tâm hồn. Đó chính là tài sản quý giá nhất mà chú để lại cho tôi.

Cẩm Tú

Tin liên quan

Tin mới nhất

“Chiến Nam: Ve sầu thoát xác”: Hành trình bền bỉ và kỳ vọng bứt phá của phim võ thuật Việt

“Chiến Nam: Ve sầu thoát xác”: Hành trình bền bỉ và kỳ vọng bứt phá của phim võ thuật Việt

Ngày 10/1, tại Hà Nội, Thời báo Văn học nghệ thuật phối hợp Hãng phim Kunva tổ chức giới thiệu bộ phim điện ảnh “Chiến Nam: Ve sầu thoát xác”. Sự kiện không chỉ đánh dấu cột mốc ra mắt dự án phim hành động – võ thuật được đầu tư công phu, mà còn là lần đầu tiên môn phái Votado được đưa lên màn ảnh rộng, mở ra một cách tiếp cận mới cho dòng phim thực chiến tại Việt Nam.

Chương trình “Tụ hội Sáng tạo” - Hành trình đến Lễ hội Thiết kế Sáng tạo 2026

Chương trình “Tụ hội Sáng tạo” - Hành trình đến Lễ hội Thiết kế Sáng tạo 2026

Trong hai ngày 10 và 11 tháng 1 năm 2026, tại không gian phố đi bộ hồ Hoàn Kiếm (Hoàn Kiếm - Hà Nội), Thành phố Hà Nội tổ chức chương trình “Tụ hội Sáng tạo”, nhằm kết nối các nguồn lực sáng tạo, khơi gợi các ý tưởng, mở đầu cho hành trình hướng tới Lễ hội Thiết kế Sáng tạo Hà Nội diễn ra vào tháng 11/2026.

Ấn bản “Kim Vân Kiều”: Tôn vinh di sản Nguyễn Du qua lăng kính quốc ngữ và hội họa

Ấn bản “Kim Vân Kiều”: Tôn vinh di sản Nguyễn Du qua lăng kính quốc ngữ và hội họa

“Kim Vân Kiều” vừa được Nhã Nam phát hành là ấn bản đầu tiên có sự hội tụ hiếm có của ba di sản lớn là di sản văn chương của Nguyễn Du, di sản quốc ngữ của Nguyễn Văn Vĩnh và di sản hội họa của Nguyễn Tư Nghiêm. Tất cả tạo nên một không gian thẩm mỹ, tôn vinh giá trị trường tồn của kiệt tác văn chương dân tộc, đồng thời nhìn lại lịch sử phiên âm, chú giải ra quốc ngữ

Sông vua và tâm thức biển

Sông vua và tâm thức biển

Bảy giờ rưỡi sáng, ngày đầu tháng Bảy. Ga quốc tế sân bay Đà Nẵng thông thoáng với chuyến bay đến sớm và duy nhất trong ngày từ Bangkok. Khách của tôi cũng sẽ là nữ hành khách duy nhất xuất hiện ở lối ra trong trang phục Hồi giáo truyền thống, baju kurung. Nghĩ tới đó, tôi bất giác cười mỉm. Cười cô ấy chăng? Tất nhiên không. Cười mình chăng? Cũng không. Chỉ có thể là cái cảm giác vu