Mùng 3 Tết trời lạnh, nấu thêm món từ "kho dinh dưỡng thiên nhiên" lại đắt khách bất ngờ

Món ăn rẻ tiền, dân dã này lạc vào mâm cơm ngày Tết lại khiến nhiều người thích vì đã ngán thịt, cá.

Mùng 3 Tết trời lạnh, nấu thêm món từ "kho dinh dưỡng thiên nhiên" lại đắt khách bất ngờ - 1

Nguyên liệu:

- 1 quả bí ngòi, 1 quả trứng, vài tép tỏi, 1 quả ớt ngọt, nước tương nhạt, dầu hào vừa đủ.

Cách làm:

Bí ngòi rửa sạch, bổ đôi, rồi thái thành các lát mỏng.

Mùng 3 Tết trời lạnh, nấu thêm món từ "kho dinh dưỡng thiên nhiên" lại đắt khách bất ngờ - 2

Tỏi bóc vỏ, thái lát. Ớt ngọt đem thái miếng vừa ăn.

Cho dầu ăn vào chảo, đun nóng. Sau đó cho trứng đã đập và khuấy đều vào chảo, chiên cho đến khi trứng đông lại, dùng đũa đảo đều vài lần rồi cho trứng ra đĩa.

Mùng 3 Tết trời lạnh, nấu thêm món từ "kho dinh dưỡng thiên nhiên" lại đắt khách bất ngờ - 3

Thêm dầu ăn vào chảo, sau đó cho tỏi vào phi thơm, thêm ớt ngọt và bí ngòi vào xào.

Nêm muối, nước tương, dầu hào vừa ăn. Cho trứng vào, đảo đều một lúc rồi cho ra đĩa.

Mùng 3 Tết trời lạnh, nấu thêm món từ "kho dinh dưỡng thiên nhiên" lại đắt khách bất ngờ - 4

Món bí ngòi xào trứng vừa đơn giản, rẻ tiền nhưng đặc biệt trôi cơm giữa những bữa cơm Tết nhiều thịt, cá!

Mùng 3 Tết trời lạnh, nấu thêm món từ "kho dinh dưỡng thiên nhiên" lại đắt khách bất ngờ - 5

Chúc các bạn thành công!

Lam Anh

Tin liên quan

Tin mới nhất

Hẹn ngoài vô tận (tản văn)

Hẹn ngoài vô tận (tản văn)

Còn lại một mình, tôi ngồi tựa lưng vào gốc liễu già sần sùi, nhìn ngắm con chim Rẽ đang háo hức ăn. Với sự chứng nhận của lão ngư - người tốt, chim đã có thể xem tôi vô hại...

Từ “Bản thảo để lại trong sảnh lễ tân” đến những nỗi day dứt không nguôi

Từ “Bản thảo để lại trong sảnh lễ tân” đến những nỗi day dứt không nguôi

“Bản thảo để lại trong sảnh lễ tân” của Hồ Anh Thái là một tiểu thuyết gợi nên sự khắc khoải. Đó là sự khắc khoải của một con người liên tục lỡ nhịp với thời gian, của những thân phận đi qua lịch sử mà không bao giờ thực sự làm chủ được số phận mình, và cũng là sự khắc khoải của chính người đọc khi nhận ra ranh giới giữa đời sống và văn bản trở nên mong manh hơn