Nửa đêm dậy uống nước bỗng nghe tiếng khóc thút thít, tôi rùng mình khi nhìn vào phòng bố chồng

Tôi không dám kể với chồng về những điều mình mắt thấy tai nghe, vì sợ anh xấu hổ với vợ. Nhưng cứ để như vậy tôi cũng không đành lòng.

Nhiều người ngại sống chung với bố mẹ chồng, nhưng tôi lại khác. Tôi đã sống với bố mẹ chồng được 6 năm rồi, từ sau đám cưới và đến giờ gia đình vẫn thuận hòa, thỉnh thoảng xảy ra chút xích mích nhỏ không đáng kể.

Bố chồng tôi là người hiền lành, tâm lý, còn mẹ chồng là mẫu người phụ nữ truyền thống, khéo léo, đảm đang, chăm chồng chăm con rất khéo. Cũng nhờ bố mẹ chăm sóc 2 đứa con, lo lắng việc nhà cửa, cơm nước mà vợ chồng tôi mới yên tâm làm việc trong những năm qua.

Không chỉ vậy, thi thoảng vợ chồng tôi cãi vã, cũng may có bố mẹ chồng khuyên nhủ nên hai đứa mới sống hòa thuận với nhau đến ngày hôm nay. Chính vì vậy, từ sâu thẳm trong lòng, tôi rất biết ơn và tôn trọng bố mẹ chồng.

Cách đây 3 tháng, mẹ chồng tôi bị chẩn đoán ung thư gan giai đoạn đầu. Bố chồng lo cho sức khỏe của mẹ nên chạy vạy khắp nơi đưa bà đi khám bệnh, đồng hành cùng mẹ trong những ngày xạ trị. Lúc được về nhà, bố chồng còn mua đủ loại thuốc, món ăn bổ dưỡng cho mẹ tẩm bổ.

Tình cảm của bố dành cho mẹ khiến tôi rất cảm động và ngưỡng mộ. Ngày thường bố đối xử với mẹ rất tốt, gần như chẳng khi nào to tiếng, cãi vã với vợ. Giờ mẹ bị bệnh, bố cũng hết lòng chạy chữa, chăm sóc. Tôi chỉ mong tình cảm giữa vợ chồng tôi sau này cũng được như bố mẹ chồng.

Nửa đêm dậy uống nước bỗng nghe tiếng khóc thút thít, tôi rùng mình khi nhìn vào phòng bố chồng - 1

Tôi rất ngưỡng mộ tình cảm bố chồng dành cho mẹ, chỉ ước vợ chồng tôi cũng được như bố mẹ. (Ảnh minh họa)

Thế nhưng cách đây mấy hôm, “tượng đài” bố chồng trong lòng tôi bỗng chốc sụp đổ. Đêm hôm đó, tôi tỉnh giấc lúc nửa đêm vì khát nước. Do trong phòng hết nước nên đành phải xuống nhà lấy nước uống.

Khi vừa xuống dưới tầng 1, tôi bỗng nghe tiếng khóc khút thút phát ra từ phòng bố mẹ chồng. Là tiếng khóc phụ nữ, của mẹ chồng chứ không còn ai khác vào đây.

Tò mò không biết có chuyện gì xảy ra, tôi nhẹ chân bước lại gần, định xem mẹ chồng có làm sao không, có cần tôi giúp gì được hay không. Nhưng khi chuẩn bị gõ cửa, tôi bỗng phát hiện ra cửa phòng chưa đóng kín và đang sáng đèn.

Qua cánh cửa khép hờ, tôi thấy mẹ chồng đang ngồi bệt dưới sàn nhà, khóc lóc nước mắt ướt đẫm cả khuôn mặt. Trong khi đó bố chồng đang ngồi chễm chệ trên giường, nhìn vợ bằng ánh mắt hằn học, lạnh lùng mắng nhiếc:

- Đúng là đồ ăn hại, bao nhiêu tiền của, thuốc men mà bệnh tình vẫn chưa chuyển biến gì. Không biết đến bao giờ mới dứt được cái bệnh này để bà đỡ làm tình làm tội bố con chúng tôi. Chết sớm còn đỡ khổ hơn. Nửa đêm không ngủ nằm đó cứ rên với rỉ. 

Nửa đêm dậy uống nước bỗng nghe tiếng khóc thút thít, tôi rùng mình khi nhìn vào phòng bố chồng - 2

Nghe những gì bố chồng nói với mẹ mà tôi ớn lạnh, sững sờ không thể tin nổi. (Ảnh minh họa)

Nghe nghe những lời bố chồng nói mà tôi ớn lạnh. Tôi không ngờ bố lại là người hai mặt như vậy, trước mặt chúng tôi luôn ôn nhu, tận tình chăm sóc mẹ chồng, nhưng khi chỉ có hai người bố lại bộc lộ bản chất thật. Chẳng nhẽ vì giữ mái ấm này, vì muốn giữ thể diện cho bố mà bao lâu nay mẹ chồng vẫn luôn nhẫn nhịn, chịu đựng?

Tôi không rõ chồng có biết chuyện này không, nhưng nói anh chẳng mảy may biết gì thì tôi không tin. Có lẽ vì muốn giữ thể diện, mặt mũi cho bố nên anh mới không dám nói ra. Sợ anh xấu hổ, gượng gạo khi đối mặt với tôi, tôi cũng chẳng dám kể những gì tai nghe mắt thấy với anh.

Nhưng phải giả vờ như không biết, tôi lại không làm được. Mấy hôm nay tôi luôn lảng tránh ánh mắt của bố chồng, nhìn mẹ chồng tôi rất thương bà. Đã ốm yếu, bệnh tật quấn quanh còn bị chồng mắng nhiếc, ghẻ lạnh. Tôi nên làm gì để giúp đỡ mẹ chồng đây?

Hạo Phi (ghi)

Tin liên quan

Tin mới nhất

Cảm nhận về thơ Đặng Quốc Việt

Cảm nhận về thơ Đặng Quốc Việt

Nhà thơ Đặng Quốc Việt tuổi Đinh Hợi, là hội viên Hội Nhà văn Hà Nội. Tôi quen biết anh năm 2018, ngày cùng nhau học lớp Bồi dưỡng viết văn Nguyễn Du khóa 12. Hai anh em sêm sêm tuổi nhau, cùng lớn lên gần hai bờ sông Ninh quê hương. Anh sống chất phác, hiền lành, dễ hòa đồng nên được nhiều bạn bè quý trọng. Anh phát lộ năng khiếu thơ khá sớm.

Đọc thơ tuyển Nguyễn Đắc Lập

Đọc thơ tuyển Nguyễn Đắc Lập

Nhiều năm nay, nghĩ đến đời sống văn chương thơ phú, tôi hay nghĩ đến những số phận dường như do cuộc sống trên quê hương xứ sở đầy gian khổ đau thương và thật nhiều sóng gió đã đưa đến với thơ, trở thành nhà thơ. Nguyễn Đắc Lập là một phận thơ như vậy.

Ra mắt bộ tem “Tết Bính Ngọ” và đồng xu sưu tầm “Nhật Mã Phi Vân”

Ra mắt bộ tem “Tết Bính Ngọ” và đồng xu sưu tầm “Nhật Mã Phi Vân”

Chào đón Xuân Bính Ngọ 2026, Bộ Khoa học và Công nghệ phối hợp Tổng công ty Bưu điện Việt Nam phát hành đặc biệt bộ tem “Tết Bính Ngọ” và đồng xu sưu tầm “Nhật Mã Phi Vân”. Đây là hai sản phẩm văn hóa giàu giá trị thẩm mỹ, mang dấu ấn mỹ thuật dân gian đương đại, gửi gắm thông điệp “Mã đáo thành công” và tinh thần “Vạn dặm quang minh”, hướng tới năm mới an khang, hanh

Diễn ngôn về văn hóa Việt Nam và những đối thoại xuyên thời từ một tiểu thuyết du ký

Diễn ngôn về văn hóa Việt Nam và những đối thoại xuyên thời từ một tiểu thuyết du ký

Cuốn sách “Hồ Xuân Hương và Tôi” (Nxb Hội Nhà văn, 2025) của tác giả Đông Di được xếp - có lẽ do chính tác giả xếp - vào thể loại tản văn. Nhưng khi đọc xong và nghĩ sâu về tác phẩm này, tôi vẫn cứ muốn xem nó là một tiểu thuyết, chính xác là một tiểu thuyết du ký. Bởi qua vài trăm trang văn bản, tôi nhận ra, dưới hình thức kể lại những điều mắt thấy tai nghe, những cuộc gặp g