Bị sếp mắng không chịu làm việc, người đàn ông giờ hái ra tiền nhờ ngồi chơi xơi nước

Khi còn đi làm, anh Shoji Morimoto thường bị trách là không chịu làm việc. Giờ đây, anh đã tìm được đúng công việc mơ ước: Anh được người ta trả tiền để… không phải làm gì cả.

Người đàn ông 38 tuổi ở Tokyo này tính phí 10.000 yên (1,6 triệu VNĐ) cho mỗi lần đi cùng khách hàng và ngồi không. Mới nghe thì khó tin nhưng trong vòng 4 năm qua, anh đã có 4000 đơn đặt hàng làm công việc này.

Với thân hình cao lớn, Morimoto tự hào hiện có gần 1/4 triệu người theo dõi trên Twitter, nơi anh tìm thấy hầu hết các khách hàng của mình. Khoảng một phần tư trong số họ là khách hàng quen, bao gồm một người đã thuê anh 270 lần.

Bị sếp mắng không chịu làm việc, người đàn ông giờ hái ra tiền nhờ ngồi chơi xơi nước - 1

Anh Shoji Morimoto kiếm được khoảng 1,6 triệu mỗi lần ngồi chơi không làm gì

Nơi làm việc có thể ở bất kỳ đâu. Anh có thể đến công viên để một người hưởng thụ cảm giác được đi hẹn hò. Anh cũng có thể cười rạng rỡ và vẫy tay qua cửa sổ tàu hoả với một người hoàn toàn xa lạ đang muốn trải nghiệm cảm giác đưa tiễn ai đó.

Mấy tuần trước, Morimoto ngồi đối diện với Aruna Chida, một nhà phân tích dữ liệu 27 tuổi, nghe cô trò chuyện về trà và bánh ngọt. Chida thuê Morimoto chỉ vì cô muốn mặc trang phục Ấn Độ ở nơi công cộng nhưng sợ xấu hổ khi ngồi một mình.

Chida cho biết, “Khi đi cùng bạn bè, tôi thấy áp lực mình phải làm vui lòng họ. Tuy nhiên với anh chàng “cho thuê” này, tôi chẳng cần phải cố làm gì hay thể hiện gì cả.”

Bị sếp mắng không chịu làm việc, người đàn ông giờ hái ra tiền nhờ ngồi chơi xơi nước - 2

Chị Chida thuê anh Morimoto ngồi không vì sợ xấu hổ khi mặc sari và ngồi một mình

Tự nhận mình là lười biếng, Morimoto cho biết trước đây anh làm việc tại một công ty xuất bản và thường bị chỉ trích vì “không chịu làm gì cả”. Không ai ngờ là anh lại có thể tìm được một công việc ngồi chơi xơi nước đúng nghĩa.

"Tôi bắt đầu tự hỏi điều gì sẽ xảy ra nếu tôi tận dụng khả năng 'không làm gì' của mình như một dịch vụ cho khách hàng," anh Morimoto nói.

Công việc này hiện là nguồn thu nhập duy nhất của Morimoto để nuôi vợ và con. Mặc dù từ chối tiết lộ số tiền kiếm được, nhưng anh cho biết mình gặp khoảng một hoặc hai khách hàng mỗi ngày, con số ít hơn so với hồi trước đại dịch.

Trong một ngày không phải gặp khách, Morimoto đã trải lòng về bản chất kỳ lạ của công việc của mình và tỏ ra nghi ngờ một xã hội coi trọng năng suất và coi thường sự vô dụng.

"Mọi người có xu hướng nghĩ rằng việc 'không làm gì' của tôi có giá trị vì nó hữu ích cho người khác... Nhưng mà không làm gì cả thực sự rất tốt. Mọi người không cần phải hữu ích theo bất kỳ cách cụ thể nào", anh nói.

Hồng Hạnh (Theo Reuters)

Tin liên quan

Tin mới nhất

Hội sách Mùa Thu độc lập 2026 “Mở trang sách-Tự hào Việt Nam”

Hội sách Mùa Thu độc lập 2026 “Mở trang sách-Tự hào Việt Nam”

Chào mừng 81 năm Quốc khánh (2/9/1945-2/9/2026), Hội sách Mùa Thu độc lập 2026 với thông điệp "Mở trang sách-Tự hào Việt Nam" sẽ diễn ra từ ngày 29/8 đến hết ngày 2/9 tại khu vực sân khấu chính, Phố Sách Hà Nội, phố 19/12, phường Cửa Nam, thành phố Hà Nội, theo báo Nhân dân.

Ba anh em nhà văn họ Vũ

Ba anh em nhà văn họ Vũ

Trong một nhà có ba bố con viết văn (như gia đình cố nhà văn Nguyễn Đình Thi, cố nhà văn Hữu Mai), hay bố mẹ và con viết văn (như gia đình nhà thơ Chế Lan Viên - nhà văn Vũ Thị Thường và con gái Phan Thị Vàng Anh), đã là chuyện hiếm. Nhưng trong một nhà có ba anh em trai nhà văn thì càng xưa nay hiếm. Trong sở biết của mình, có lẽ ở Việt Nam - đất nước có truyền thống văn hiến, văn hóa, văn c

“Mẹ ơi… Mẹ có nghe không?” – tiếng gọi từ miền ký ức

“Mẹ ơi… Mẹ có nghe không?” – tiếng gọi từ miền ký ức

Có những người mẹ đã đi xa hàng chục năm, nhưng trong tâm thức của những người con, mẹ chưa bao giờ rời khỏi ngôi nhà, khỏi ký ức và khỏi những tháng năm của cuộc đời. Với “Mẹ ơi… Mẹ có nghe không?”, nhà báo - nhạc sĩ Tào Khánh Hưng không chỉ viết một ca khúc tưởng nhớ người mẹ đã mất, mà còn viết bằng nỗi đau đã được thời gian lắng lại, bằng tình yêu dành cho đấng si