MV

Chát ngọt hương trà

Xin giới thiệu ca khúc “Chát ngọt hương trà”; Lời thơ : Phạm Hồng Điệp; Nhạc: Ngọc Tuyết

Giọt nắng Thu buông say đắm ấp ôm đồi trà

Kìa bóng dáng ai mải mê khúc tình xanh thắm

Quyện hòa trong sương lá thắm sắc xanh nương trà

Quyện hòa trong sương cánh trắng nâng nhụy vàng mơ

Làn gió đưa hương núi Cốc sông Công huyền thoại

Để thắm duyên ai cùng ai say hương trà chát

Nhuộm vào tim nhau

Bờ vai nghiêng nắng đợi chờ

Bàn tay tam long giá ngọc

Môi ngọt trà tình ai trao

Người có biết hương trà chát ngọt

Như tình ta đọng mãi trong nhau

Chiều in bóng đôi bờ thương nhớ

Mắt long lanh sóng sánh thẳm sâu

Đượm duyên hát câu si câu lượn

Tiếng đàn Then hòa quyện trời đất

Thỏa men say mênh mang khúc tình xanh

<div align="center"><script type="text/javascript"> //]]>

Tin liên quan

Tin mới nhất

Ngọn lửa Sông Đà – khúc hát của người trong cuộc

Ngọn lửa Sông Đà – khúc hát của người trong cuộc

Từng là công nhân lắp máy trên công trường Thủy điện Hòa Bình trong những năm đầu xây dựng, sau này trở thành nhà báo rồi nhạc sĩ, Tào Khánh Hưng mang vào ca khúc “Ngọn lửa Sông Đà” không chỉ ký ức về một công trình lớn của đất nước mà còn cả trải nghiệm của người trực tiếp lao động giữa khói hàn, đá núi và những ca làm việc xuyên đêm. Chính xuất phát điểm ấy tạo nên nét

Quốc hội khóa XVI khai mạc Kỳ họp không thường lệ thứ Nhất: Kiến tạo thể chế, không để lỡ thời cơ phát triển

Quốc hội khóa XVI khai mạc Kỳ họp không thường lệ thứ Nhất: Kiến tạo thể chế, không để lỡ thời cơ phát triển

Sáng 3/8, tại Hội trường Diên Hồng, nhà Quốc hội, Quốc hội khóa XVI đã khai mạc trọng thể Kỳ họp không thường lệ thứ Nhất. Kỳ họp sẽ xem xét, quyết định nhiều nội dung lớn, cấp bách nhằm kịp thời tháo gỡ khó khăn, vướng mắc, khơi thông nguồn lực, đáp ứng yêu cầu thực tiễn, vì sự phát triển nhanh, bền vững của đất nước, theo Cổng thông tin điện tử Quốc Hội.

Đặng Hữu Phúc và cái kiêu hãnh của kẻ sĩ

Đặng Hữu Phúc và cái kiêu hãnh của kẻ sĩ

Tuổi trên thất tuần. Dáng lòng khòng. Kính cận. Quần áo có phần xuềnh xoàng, cái kiểu xuềnh xoàng của người không quan tâm đến việc kẻ khác sẽ nhìn mình như thế nào. Vẻ mặt lúc lơ mơ như người đang trong cơn mộng du, lúc toe toét như trẻ con được kẹo, cũng có lúc lại u ám cứ như thể phải mang vác tất thảy nỗi buồn đau nhân thế. Về đại thể, đó là chân dung bề ngoài của Đặng H