Thơ tự chọn: Lê Huy Quang
NSND, Họa sỹ, Nhà thơ Lê Huy Quang - Quê cha Hà Tĩnh (Thạch Hà). Quê mẹ Nghệ An (Đô Lương). - Tác phẩm chính: 15 tập thơ, trường ca, kịch bản sân khấu, tiểu luận nghệ thuật. - Sống và làm việc tại Hà Nội. Hiện là Thư ký Tòa soạn, Tạp chí Âm nhạc VN. Hội Nhạc sỹ Việt Nam. - “Thơ - Bất chợt những vui buồn, mà ở đó, vĩnh viễn sinh sôi trong sạch nhất Tình yêu…”.
CHÂN DUNG1.Mọi thứ tưởng tượng đều hết linh thiêngEm là mẩu tin hằng ngàyquán nước chè năm xu đầu phố.Anh nhặt và anh nghetừ tay này anh chuyển em sang tay kiaAnh nói- Em là con toán bất động sảnAnh giải tìm trong lãng quên!
Em là phin cà phê pha đêm,Em nhỏ giọt vào mắt anh nóng bỏngEm nhỏ giọt vào tay anh sóng sánh
Ta Nhỏ GiọtGiọt GiọtVào Nhau
2.Em Ơi Đêm Nay Hãy Tẩm Quất Cho AnhMỗi Đốt Xương Anh Em Rút Lên Trần NhàCao VótEm Ngồi Ngang Lưng Anh Em Ve VuốtCho Vơi Nỗi Nhọc Nhằnrồi cuối cùng một phút thảnh thơi hơnEm yêu anh gánh thêm đòn tội nợ
Anh làm con nợ thời gian…………….
3.Bệnh già đến với anh sớm lắm em ơikết quả bốn mùa rong chơi phốAnh không đội mũphơi tóc khét màu mưa đông nắng hèAnh không quyền yêu em, em còn sạch quá
Hai mươi năm sauEm làm đàn bà goáAnh sẽ đến tìm emAnh sẽ đến vào đêm sập cửaphần con ta nuôi chung không cần đổi họTa ôm ấp mối tình tang
Anh lang thang emAnh xanh xao emAnh mi ni em
Đêm về Anh tiết canh Em.
1969 SÀI GÒN HÈ 1993
I.
Sài Gòn. Nên thế. Vẫn mưa,Em đi trong ướt. Nên vừa qua mây.
Em đi trong ướt. Thân gầy,Hở lưng nên phải che đầy bàn tay.
Giọt mưa. Như thể men say,Chạnh lòng Hà Nội. Một ngày nhẹ tênh.
Chợt mưa. Chợt nắng. Bồng bênh,Con cò trắng. Mãi lênh đênh. Giữa đời.
Vẫn Mi- Ni- Ruýp. Vẫn Cười,Vẫn Mắt Xanh. Vẫn Những Lời Hát Xưa.Vẫn đi như thể bây giờ,Vẫn buồn nên vẫn bất ngờ lặng im.
Lại qua. Xuôi ngược. Buông tìm,Mà sao như thể. Nổi chìm. Trong nhau.
Sài Gòn mắt lạ đan mau,Đưa tôi đi. Giữa một màu phố em……
II.
Ai ngồi khói thuốc lặng thinh,Vèo qua góc gió.Mắt ai thâm quầng bỏ ngỏ?Những khăn trải bàn hình ca- rô
Đi qua. Ào đến. Bất ngờ,Đèn đỏ đèn vàng đèn xanh nhấp nháyÔi. Xập xình làm chi nét nhạc hè xưa…
III.
Hà Nội giờ này vừa nắng vừa mưaCó đợt rét Nàng Bân nào đi qua lần cuốiCòn không mùa thu mùa yêu nhau mùa cướiChim ngói bay hương cốm làng Vòng
Và emngược chiềungơ ngácgiữa đám đông…
BÓI KIỀU1.đêm nào qua đâytrên trái đất nàythế kỷ nào qua đâytrên trái đất này
ơi những bàn tay dệt đời vô danh.
2.Tôi Thu Mình Bói Một Trang KiềuNgẫm Nghĩ Về Những Đâu Từ Bốn Chân GiườngBốn Ngàn Năm Tiếng Trẻ Ra Đời Tiếp NốiEmHoài Ảo Ảnhtôi đong những vơi đầy cho em đi qua nơi nàytôi đọc em nghe câu Kiềumùa qua đông ầm òaem trần mình phù sa.
3.tôi đi từ đầu nhà này sang đầu nhà kianghe đài hát bài ca cuối nămmột cái hôn nở ra giữa hai trang sáchtôi nhìn embằng con mắt người nội trợ đảm đangtôi kiên nhẫn nghe nàng Kiều thánh thót cung đàn
buông mành emgóc giường khuya quê leo létbói một trang Kiều nguôi nhớ thi nhân.
ÁNH ĐÈN GIỮA TRƯA
A
Vệt tóc đen trên nền trắng áokéo dài không nguôi.
Đã nghe gió heo maylang bang trên nền cốm mớiđã nghe đàn đàn chim ngóibay về đâu về đâu ?
B
Này em phố hè người chậtváy ngắn áo thun mùa thuthung thăng đi vào cửa Phậtkhói hương em viếng đất chùa
Anh ghi em ghi một lô đềchẵn lẻ đỏ đen sấp ngửata cứ tìm niềm vui úp mởcon số này đưa con số kia đi…
Cả trẻ lẫn già quây quanh quầy xổ sốem xếp bộ rồi hãy lấy đi anhchạng vạng hoàng hôn ngóng chờ kết quảnhững kiếp người cứ thế loanh quanh…
C
Sông Hồng trôi cầu Long Biên cũ nátchiến tranh đi qua vai áo mẹ lâu rồirách hay lành mặt trời còn đóta vẫn vô tình dòng người lạ người quen
Khi lòng tin ngoại cảm bùng lêntội ác sẽ xé đêm ra từng mảnhem mắt mờ ráo hoảnhvành khăn tang tai nạn không tên…
D
Con cò trắng mãi lênh đênhco một chân ngàn năm mệt mỏinhưng không bao giờ nghe em chợt hỏicuộc đời này đi đâu về đâu?
Đông năm nay Hà Nội mình rét ngọt,giá vẫn leo thang em ca sáng đi làmhai bàn tay ta hai bàn tay có thậtchấm hết một dòng…sẽ phải sang trang.
THÓI QUEN ?Thói quen đố kỵ bạn bè,Cả đời khom lưng quỳ gối.
Thói quen trắng đen cơ hội,Miệng Nam mô, bụng bồ dao găm.
Thói quen dối trá quanh năm,La liếm nụ cười xu nịnh.
Thói quen nghĩ mình quan trọng,Ghế trên ngồi tót sỗ sàng.
Thói quen coi người như rác,Của mình cái gì cũng sang.
Thói quen suốt đời lười nhác,Cả cái bắt tay vô cảm vô hồn.
NHỮNG BÀI HÁT RU LÀ MẸ1.Hãy về đây concon của mẹđứa con trai từ hai bàn tay mẹ ra điđứa con trai ngày bé thường vẫn ngồi imđầu gió cửakhi chiều phố hoàng hôn mẹ chợ muộn về
lẫn trong màu tím của đường ngói đầu tiênrồi câymàu cây con trai mẹ đựng vào trong mắt
những mắt cây vào đêm…
2.Và giờ đâycon trai mẹ đi từ lúc nào không nhớ nữalà nước mắtlà lửalà nắng mưa sương gióđã chín dần trong sức lớn bàn chân
bàn chân con ngày bé đạp đạp trong nôibàn chân con lên hai chập chữngtừ chõng tre ra đến bậc cửatừ bậc cửa ra đến mặt hè
đâu đâu cùng nằm trong bóng mẹ chở che…
3.Hãy về đâymẹ hát con nghenhững bài hát ru riêng dành con trai mẹmang trong sức nặng những niềm đau
của giócủa mưacủa nắngcủa sương và lửađầy nước mắt…
và sau nhấtcon- là- bài- hát- ru- của- mẹcả đời yêu con…
CHÂN DUNG HAI MƯƠI MỐT
Có thể là trong Hai mươi mốt chân dung,em làm chân dung chiềuêm ả thả mình trôi lẻ lói.Thế giới này đâysinh, tử, chiến tranh- luẩn quẩn vòng triết họcDuy vật, Duy tâmquy tụ vòng tay em...
I.Em quay lưng vào chân dung Hai mươi mốtcô gái tuổi hai mươitìm lại mặt mìnhem ra đi nên chưa cửa nhà ổn địnhngười ta tìm nhau, dối lừa bắt tay nhau xuất bảnem tự xuất bản mình...
Nơi đâu xa kiaẩn dấu một vỏ ốc hình hài quêchuồn chuồn bay thấp bay caotin mưa tin nắngem bạc vạt áo sồichiều chiều ra đứng ngõ sauôm mặt vắngnhững trống đồng mang niềm đautừ lòng đất câm
II.Hồi tưởng để tìm nhaunắm tay nhau cùng hồi tưởng thời gianchúng ta lỡ nhịp rồiđâu mải rong chơi trước vòng từ bi cửa Phậtngày ngày ai ngang qua tôiđánh thức dậy những lời hát buồn...
đó là những ánh mắt xa vờinhững chuông nhà thờ cong lênniềm mơ màngem ngồi giữa đám đôngkiêu hãnh vút lên công trình cổĐức mẹ Đồng trinh mỉm cười mãi ư?em vòng quanh gavòng quanh mọi nẻo mọi nhàtìm- đến- gió- riêng- mình- thú- tộiChúa trời hai ngàn tuổi
Trong Hai Mươi Mốt Chân Dung Lặng Câm...III.Sáng ra em đi bơiem thể dục nhịp điệu lơ đãng giải trí mình tan biếnem hít vào thở ra sâukhông khí đầy hai buồng phổiem dẹp thi ca ra ngoài lề thanh thảnem khoác tay tôihai đứa tầm phơ chuyện gẫuhoa phong lan và con cá Hồ Tây trẻ con vừa câuchúng ta quá nhiều nghĩ suy và trăn trởcác U thời hiện đại tự điều khiển mỗi bộ phận cơ thể mình...
trong Hai mươi mốt chân dung này em làm chân dungtu- tại - gia.....................................................................
III.Cuối thế kỷ Hai mươianh để lộ mặt mìnhtrẻ nhỏ đánh giầy và các cụ già bơm xeem lầm lũi ra đi nơi đất khách quê ngườihoa phong lan ni lông treo đêm giao thừaxe khách tỏa ra năm cửa ôvà thu về người đầy bâng khuângcó thể là qua thôi
chớp mắt thời gian khoảnh khắchoa văn bia đá còn kia trên lưng Rùa đau..................................................................
Mãi mãi chẳng còn đâucuối chân dung Hai mươi nàyta cười trong nước mắt
thà đi suốt chân dung Hai- Mươi- Mốtcho đời sạch sẽ lối em buông...
1993- 2005
PHÁC THẢO MÀU DA CAM…A
Tôivà khócđang đêmbờ mặt úp tườngnỗi đau em không ngủsân sau mưa giọt trở mìnhtường sau ướt mắt vòng quanhhốc má tôi xanh nếp nhăn dằng dặc
em là ở đâumình bếp than lặng ngắtem là ở đâu ngôi sao thức đêmem là ở đâu thui thủi một con đườngem là ở đâu một lần đò quê em rời xa bến.
Em là nhữngkhoảng xa nẻo gầntôi về em không gọi cửatôi canh em ngủ đếm mắt sao trờimáy nước đầu hè thức thấu sáng em ơiem là nhà khuya tối đèn chờ tôi mỗi chặngem là ga khuya đưa tôi đi đầy đêm chân trắng…
B
Ngọnđèn trầm tưánh sáng câm buồn vui ai biếtem là âm điệu và biến tấu khúc ghi- taem là chấn song cửa đầu đêm gió hát chuyến tàu xa
nơiđậm nhạtmỗi mảng màungàn năm nguyên chỗlà nguyên chỗ này ta đến cùng em trọn một ngày…
C
Ômkiếp trờimảnh sáng sao rơisao rơi đằng đông đằng tâysao rơi đằng nam sao rơi đằng bắcnhững ngôi sao không tắt khắp chốn tìm em
nhữngmảng màutôi phác thảo đêmtôi phác thảo mặt embằng khung tranh căng toanvà chấm màu da cam ngoài ô trời chói nắngchấm màu da cam giết dần tâm hồn người đang sống chất độc màu da cam quân thù đã thiêu cháy màu xanh.Taphác thảođể hài hòanét mặt đêm chungem thức em khóc và bật máu cho màu trắng khăn tang nhắc một nỗi buồn…
D
Tôinhón gót đêmnhư những trao taybàn tay em mồ côi mẹbàn tay em mắt ai khép nhẹnhững cánh mưa bay những dòng sôngbàn tay em thay mẹ nhóm nhóm ngọn lửa hồngngọn lửa đất nghèo suốt cả đời người khâu áo tơi nón lá…
E
Ơiđêm naynhững phác thảo xanhvà những phác thảo màu da camnỗi đau em không thể nào lãng quên tất cả
emlà nẩy mầmmột loài hoa mớithế hệ mới ươm trồng.
Em ơi em có còn khôngmột dấu đầu tiên tìm tay vụng dại
ngoài trời đêm nay mưa rơi mưa rơi rơi mãisao một chuyến tàu đêm đi xa không kéo một hồi còi…
PHẢI KHÁC
I
Nghe như gió chuyển sang mùaGiọng nói bạn bè đã pha màu đố kỵ.
Bay đi một cọng lá vàng.
II
Tất cả mọi người đều tiến lên hối hảriêng ai lùi lại một mình.
Tất cả mọi người đều reo lên hỉ xảriêng ai ngơ ngác lặng câm.
Tất cả mọi người đều vỗ tay như sấmai như vô hình bay lên.
III
Cuộc đời. AI nhớ. AI quên,Nhưng mà PHẢI KHÁC mới nên chữ NGƯỜI.
Theo Báo văn nghệ
NoneBình luận