Bầu trời và hạt cát

Thời báo Văn học Nghệ thuật xin giới thiệu chùm thơ của tác giả Đào Quốc Minh

Bầu trời và hạt cát

Kỉ niệm cũ sáng óng ánh như nắm cát thạch anhvào những buổi trưa hèđược lũ trẻ ném tung lên bầu trời xanh vời vợi...nom giống tiếng ru chập chờncủa linh hồn người mẹtất nhiên sẽ chẳng bao giờ xây nên tòa lâu đài bằng đá trắngvà cũng không thể nào chưng cất nổimột thùng rượu vang nhosánh đỏnhưng một lúc nào đókhi chúng ta đứng trên tháp canh của thành phố lạvà ngỡ ngàng trước một chòm sao như ánh mắt tím xanhvẫn le lói âm thầm trên ngọn đồi cố hươngbên dòng sôngrì rào cỏ dạicó thể chúng ta sẽ buông cây súng trên tayvà những hạt cát từ trời cao sẽ làm đôi mắt ta nhòe đingười lính già mùa đông nàysẽ quay về ngôi nhà cũchênh vênh bên bờ vựcvà bắt đầu gùi đất đá lấp đầy vực thẳmnhư sứ mệnh vốn có của loài ngườihàng đêm có những ai đólầm rầm và rầu rĩ. Nhặt lại những vì sao.

Bầu trời và hạt cát - 1

Hương giang

Em trôi qua hằng đêmtiếng những dòng sông xanhngân nga và thầm thĩ gọi mặt trờitrong nước... nỗi đau nàorồi cũng sẽ trong veođôi mắt nào rồi cũng sẽ thanh tẩy?em sẽ nằm xuôi miền châu thổnhư con thuyền thuở thượng nguồndạt - vào - và - nứt - toangchở mùa đào xưa cũ

Chỉ không bao giờ biết đượcanh có còn thỉnh chuông đồngtrên đôi bờ tím ngát Hương giangđêm mơ đài hoa xưađã hóa những ngôi chùabầy ong thợ đã trở thành chú tiểu.

Theo Văn nghệ Quân đội

None

Tin liên quan

Tin mới nhất