Vỏ sầu riêng tưởng bỏ đi, dùng nấu canh gà ngon không tưởng

Thịt gà vốn đã là nguồn protein chất lượng cao, khi kết hợp thêm vỏ sầu riêng, món canh này vừa giữ được vị ngọt thanh của thịt gà, lại có mùi sầu riêng thoang thoảng.

Vỏ sầu riêng tưởng bỏ đi, dùng nấu canh gà ngon không tưởng - 1

Tận dụng vỏ sầu riêng có thể làm món canh siêu bổ dưỡng này.

Nguyên liệu:

Vỏ sầu riêng vừa đủ (lấy phần cùi trắng bên trong), nửa con gà, vài quả táo đỏ, một ít câu kỷ tử, gừng cắt lát vừa đủ, một chút muối.

Cách làm:

Vỏ sầu riêng tưởng bỏ đi, dùng nấu canh gà ngon không tưởng - 2

Gọt bỏ lớp gai cứng bên ngoài, lấy phần cơm trắng bên trong, cắt thành miếng nhỏ để dùng.

Vỏ sầu riêng tưởng bỏ đi, dùng nấu canh gà ngon không tưởng - 3

Rửa sạch gà, chặt thành miếng vừa ăn. Làm nóng nồi, cho ít dầu vào, phi thơm gừng, sau đó cho gà vào xào.

Vỏ sầu riêng tưởng bỏ đi, dùng nấu canh gà ngon không tưởng - 4

Đổ thêm một ít rượu nấu ăn vào để khử mùi tanh của thịt gà. 

Vỏ sầu riêng tưởng bỏ đi, dùng nấu canh gà ngon không tưởng - 5

Cho phần vỏ sầu riêng đã cắt nhỏ cùng táo đỏ vào nồi hầm với thịt gà, thêm lượng nước vừa đủ. Đun lửa lớn đến khi sôi rồi hạ nhỏ lửa hầm trong 45 phút. Cuối cùng cho câu kỷ tử vào, nấu thêm khoảng 5 phút rồi nêm muối vừa ăn.

Vỏ sầu riêng tưởng bỏ đi, dùng nấu canh gà ngon không tưởng - 6

Vỏ sầu riêng tưởng bỏ đi, dùng nấu canh gà ngon không tưởng - 7

Một bát canh gà hầm vỏ sầu riêng thơm nức mũi đã hoàn thành.

Phan Hạnh (Theo Sohu)

Tin liên quan

Tin mới nhất

“Khúc lãng du cụ Mén” - khi sự sống không chịu bị “biên tập”

“Khúc lãng du cụ Mén” - khi sự sống không chịu bị “biên tập”

Có những cuốn sách khiến ta phải đọc lại, vì lần đầu đọc xong cứ đầy lên trong ta cảm giác hoài nghi về phẩm tính văn chương của nó. “Khúc lãng du cụ Mén” của Phạm Hồng Điệp (NXB Hội Nhà văn, 2026) là một trường hợp như vậy. Thoạt đọc, ta dễ ngỡ đây chỉ là những bài thơ rời về đời sống nông thôn với khoai, ruộng, riu tép, bữa cơm quê…, với những chi tiết tản mạn, vụn

“Duyên nợ Đà Lạt” của Trần Ngọc Trác

“Duyên nợ Đà Lạt” của Trần Ngọc Trác

Tháng 2 năm 1979, trong những ngày trên biên giới phía Bắc, chàng trai xứ Huế vừa tốt nghiệp trường Đại học Nông nghiệp được phân công về một nông trường heo hút đất Lâm Đồng. Vốn có chút năng khiếu văn chương, tưởng xin được về Đà Lạt, nhưng phải hai năm sau, anh mới được về báo Lâm Đồng, rồi lần lượt báo Tuổi trẻ Lâm Đồng, phụ trách chương trình văn nghệ Đài phát thanh tr