Bố vợ qua đời, lật chiếu giường ngủ của ông, nhìn một món đồ tôi bàng hoàng khóc nghẹn

Nói thật mối quan hệ bố vợ - con rể cũng không mấy thân thiết vì chúng tôi ít gặp nhau. Thế nhưng từ hôm ông qua đời cho đến bây giờ, đêm nào tôi cũng mất ngủ.

Vợ chồng tôi cưới nhau đến nay được 7 năm, đã có hai đứa con, nếp tẻ đủ cả. Vợ tôi là người phụ nữ tốt, chăm chồng chăm con chu đáo, bản thân tôi cũng rất có trách nhiệm với gia đình. Gia đình tôi vẫn được mọi người xung quanh ngưỡng mộ.

Mẹ vợ tôi mất sớm từ trước khi chúng tôi kết hôn, bố vợ thì vừa mới qua đời cách đây 2 tuần do tuổi già sức yếu, bệnh nặng không qua khỏi. Vợ chồng tôi sống ở thành phố còn bố vợ sống ở quê. Nói thật mối quan hệ bố vợ - con rể cũng không mấy thân thiết vì chúng tôi ít gặp nhau. Thế nhưng từ hôm ông qua đời cho đến bây giờ, đêm nào tôi cũng mất ngủ. Có một chuyện mà tôi không biết phải chia sẻ với ai, thậm chí còn không dám kể với vợ. 

Bố vợ qua đời, lật chiếu giường ngủ của ông, nhìn một món đồ tôi bàng hoàng khóc nghẹn - 1

Thế nhưng từ hôm ông qua đời cho đến bây giờ, đêm nào tôi cũng mất ngủ. (Ảnh minh họa)

Vì bố mẹ vợ chỉ sinh được một người con gái duy nhất là vợ tôi, bởi vậy dù tôi là con rể nhưng đã đứng ra lo tang lễ cho ông. Sau khi tang lễ của bố vợ xong xuôi, ngày hôm đó dọn dẹp căn phòng ngủ mà ông từng sống, khi lật chiếc chiếu ông nằm những năm qua lên, nhìn món đồ bên dưới mà tôi không khỏi chết lặng. 

Dưới chiếu nơi đầu giường bố vợ nằm có hai bức ảnh, một bức chụp với đứa con gái lớn của tôi, còn bức thứ hai ông chụp với cả hai đứa cháu sau khi vợ tôi sinh bé thứ hai. Sau mỗi bức ảnh ông đều ghi dòng chữ “cháu yêu thương” cùng với ngày chụp bức ảnh đó. Mà lúc đó tôi mới bàng hoàng nhận ra, suốt 7 năm qua sở dĩ chỉ có hai bức ảnh ông chụp chung với các cháu là bởi vì đó cũng là hai lần duy nhất tôi cho vợ con về thăm ông ngoại! 

Vợ chồng tôi đều quê xa, cả năm làm trên thành phố, dịp nghỉ lễ hoặc Tết nhất tôi đều bảo vợ phải về quê nội vì cô ấy là con dâu không thể vắng mặt được. Khi sinh con, bố mẹ tôi mong ngóng được gặp cháu nội, bởi thế cả gia đình được nghỉ là lại về thăm ông bà nội. Lễ Tết tôi vẫn gửi tiền và quà biếu cho bố vợ đầy đủ, vậy là tròn trách nhiệm rồi. 

Có vài lần tôi cũng nghe bố vợ gọi điện lên cho con gái bày tỏ nỗi nhớ con cháu, rồi vợ tôi lại đòi về thăm bố nhưng tôi đều gạt đi. Thời gian nghỉ ít ỏi, về nhà nội còn chưa đủ làm gì còn thừa thời gian mà chia sẻ cho nhà ngoại. Nếu vợ trách móc tôi sẽ nói thẳng: "Còn đòi về ngoại nữa thì ly hôn! Cô muốn con không có bố, gia đình ly tán phải không? Nếu muốn con cái có gia đình yên ấm hạnh phúc thì phải biết vun vén chứ!".

Bố vợ qua đời, lật chiếu giường ngủ của ông, nhìn một món đồ tôi bàng hoàng khóc nghẹn - 2

Bây giờ dù tôi có ân hận và áy náy thế nào cũng không thể lấy lại được nữa. (Ảnh minh họa)

Dần dần vợ tôi cũng không đòi về thăm quê ngoại nữa, mà bố vợ cũng thôi không còn nhắc tới chuyện muốn con cháu về chơi. Nhoáng cái mà đã 7 năm qua đi, bố vợ mất rồi và tôi chỉ mới cho vợ về quê được hai lần, mỗi lần cũng chỉ ngủ lại một đêm. Đến bây giờ tôi mới biết đó là hai ngày đáng nhớ và hạnh phúc nhất của bố vợ. Ông nhờ con gái chụp ảnh cho, còn rửa ra để ở đầu giường, hàng ngày ngắm nhìn các cháu cho đỡ nhớ. Đến tận giây phút cuối đời, những bức ảnh ấy vẫn nằm yên lặng dưới chiếu nơi gối đầu của ông.

Bố vợ không đi bước nữa. Nghĩ đến nhiều năm qua ông luôn lủi thủi một mình trong nỗi nhớ mong con gái và cháu ngoại, nhớ quá cũng chỉ biết gọi điện và xem ảnh mà tôi thấy lòng quặn thắt đau đớn, bật khóc vì hối hận ăn năn. Tôi đã sai rồi. Bố mẹ tôi mong ngóng cháu về thế nào thì bố vợ cũng mong nhớ cháu như vậy.

Bây giờ dù tôi có ân hận và áy náy thế nào cũng không thể lấy lại được nữa. Ông đã mất rồi. Tôi phải làm sao để chuộc lỗi được với ông?

Quỳnh Chi (ghi)

Tin liên quan

Tin mới nhất

Khai mạc Hội Báo toàn quốc năm 2026 - Ngày hội lớn của những người làm báo cả nước

Khai mạc Hội Báo toàn quốc năm 2026 - Ngày hội lớn của những người làm báo cả nước

Chiều ngày 19/6, tại Trung tâm Hội nghị - Biểu diễn TP Hải Phòng, Hội Báo toàn quốc năm 2026 - ngày hội lớn của những người làm báo cả nước đã chính thức khai mạc với chủ đề "Báo chí Việt Nam - Trung thành, Sáng tạo, Trách nhiệm trong Kỷ nguyên mới". Sự kiện nằm trong chuỗi các hoạt động thiết thực kỷ niệm 101 năm Ngày Báo chí cách mạng Việt Nam (21/6/1925-21/6/2026).

Những con sâu ngủ trong ký ức (đọc “Con rối hát ngoài rừng xa” của Khải Đơn)

Những con sâu ngủ trong ký ức (đọc “Con rối hát ngoài rừng xa” của Khải Đơn)

Lúc cầm tập truyện ngắn “Con rối hát ngoài rừng xa” trên tay, tôi thoáng chút tò mò, vì đã biết đến tác giả Khải Đơn với tư cách nhà báo, nhà thơ từ lâu, nay chị lại thử sức với thể loại truyện ngắn, lại khai thác ở chủ đề không dễ đọc: môi trường sinh thái và kinh dị huyền ảo. Nhưng từ tò mò, tôi nhanh chóng chuyển sang ngạc nhiên. Ngay từ những trang đầu tiên, văn của Khải

Con chim biết chọn hạt - Phác thảo chân dung một nữ nhà báo thế hệ 8X

Con chim biết chọn hạt - Phác thảo chân dung một nữ nhà báo thế hệ 8X

Tên của mỗi người hẳn do bố mẹ đặt cho mình. Tất nhiên! Riêng tôi, ấn tượng ngay từ đầu với cô sinh viên có cái tên đẹp Phùng Thị Hải Yến khi đến lớp Viết văn khóa I, Trường Đại học Văn hóa nghệ thuật Quân đội dạy chuyên đề Truyện ngắn - Những vấn đề lý thuyết và thực tiễn thể loại vào thập niên đầu thế kỷ XXI. Nhân dịp Ngày Báo chí Cách mạng Việt Nam năm nay (21/6/202

Hợp tác bảo tàng Pháp – Việt bước sang giai đoạn mới tại Điện Biên Phủ

Hợp tác bảo tàng Pháp – Việt bước sang giai đoạn mới tại Điện Biên Phủ

Dưới sự bảo trợ của Đại sứ quán Pháp tại Việt Nam, chương trình hợp tác bảo tàng giữa Bảo tàng Ký ức Chiến tranh Caen (Mémorial de Caen) và Bảo tàng Chiến thắng Điện Biên Phủ tiếp tục được triển khai thông qua chuyến công tác chuyên môn lần thứ hai diễn ra tại Điện Biên Phủ từ ngày 15 đến ngày 18 tháng 6 năm 2026.

Đại học Trà Vinh - Sáng tri thức, đẹp tình người

Đại học Trà Vinh - Sáng tri thức, đẹp tình người

Tôi đến với Trà Vinh hơn hai mươi năm trước, trong những đợt giảng dạy đào tạo từ xa theo chủ trương liên kết giữa Trường Đại học Sư phạm Hà Nội và Sở Giáo dục và Đào tạo Trà Vinh. Ngay lần đầu đặt chân đến thành phố bên dòng Cổ Chiên, tôi đã có thiện cảm với nhịp sống êm đềm, những hàng cây rợp mát, những buổi sáng cà phê dưới tán dầu xao xác lá, với con người Trà Vi