Bố vợ qua đời, lật chiếu giường ngủ của ông, nhìn một món đồ tôi bàng hoàng khóc nghẹn

Nói thật mối quan hệ bố vợ - con rể cũng không mấy thân thiết vì chúng tôi ít gặp nhau. Thế nhưng từ hôm ông qua đời cho đến bây giờ, đêm nào tôi cũng mất ngủ.

Vợ chồng tôi cưới nhau đến nay được 7 năm, đã có hai đứa con, nếp tẻ đủ cả. Vợ tôi là người phụ nữ tốt, chăm chồng chăm con chu đáo, bản thân tôi cũng rất có trách nhiệm với gia đình. Gia đình tôi vẫn được mọi người xung quanh ngưỡng mộ.

Mẹ vợ tôi mất sớm từ trước khi chúng tôi kết hôn, bố vợ thì vừa mới qua đời cách đây 2 tuần do tuổi già sức yếu, bệnh nặng không qua khỏi. Vợ chồng tôi sống ở thành phố còn bố vợ sống ở quê. Nói thật mối quan hệ bố vợ - con rể cũng không mấy thân thiết vì chúng tôi ít gặp nhau. Thế nhưng từ hôm ông qua đời cho đến bây giờ, đêm nào tôi cũng mất ngủ. Có một chuyện mà tôi không biết phải chia sẻ với ai, thậm chí còn không dám kể với vợ. 

Bố vợ qua đời, lật chiếu giường ngủ của ông, nhìn một món đồ tôi bàng hoàng khóc nghẹn - 1

Thế nhưng từ hôm ông qua đời cho đến bây giờ, đêm nào tôi cũng mất ngủ. (Ảnh minh họa)

Vì bố mẹ vợ chỉ sinh được một người con gái duy nhất là vợ tôi, bởi vậy dù tôi là con rể nhưng đã đứng ra lo tang lễ cho ông. Sau khi tang lễ của bố vợ xong xuôi, ngày hôm đó dọn dẹp căn phòng ngủ mà ông từng sống, khi lật chiếc chiếu ông nằm những năm qua lên, nhìn món đồ bên dưới mà tôi không khỏi chết lặng. 

Dưới chiếu nơi đầu giường bố vợ nằm có hai bức ảnh, một bức chụp với đứa con gái lớn của tôi, còn bức thứ hai ông chụp với cả hai đứa cháu sau khi vợ tôi sinh bé thứ hai. Sau mỗi bức ảnh ông đều ghi dòng chữ “cháu yêu thương” cùng với ngày chụp bức ảnh đó. Mà lúc đó tôi mới bàng hoàng nhận ra, suốt 7 năm qua sở dĩ chỉ có hai bức ảnh ông chụp chung với các cháu là bởi vì đó cũng là hai lần duy nhất tôi cho vợ con về thăm ông ngoại! 

Vợ chồng tôi đều quê xa, cả năm làm trên thành phố, dịp nghỉ lễ hoặc Tết nhất tôi đều bảo vợ phải về quê nội vì cô ấy là con dâu không thể vắng mặt được. Khi sinh con, bố mẹ tôi mong ngóng được gặp cháu nội, bởi thế cả gia đình được nghỉ là lại về thăm ông bà nội. Lễ Tết tôi vẫn gửi tiền và quà biếu cho bố vợ đầy đủ, vậy là tròn trách nhiệm rồi. 

Có vài lần tôi cũng nghe bố vợ gọi điện lên cho con gái bày tỏ nỗi nhớ con cháu, rồi vợ tôi lại đòi về thăm bố nhưng tôi đều gạt đi. Thời gian nghỉ ít ỏi, về nhà nội còn chưa đủ làm gì còn thừa thời gian mà chia sẻ cho nhà ngoại. Nếu vợ trách móc tôi sẽ nói thẳng: "Còn đòi về ngoại nữa thì ly hôn! Cô muốn con không có bố, gia đình ly tán phải không? Nếu muốn con cái có gia đình yên ấm hạnh phúc thì phải biết vun vén chứ!".

Bố vợ qua đời, lật chiếu giường ngủ của ông, nhìn một món đồ tôi bàng hoàng khóc nghẹn - 2

Bây giờ dù tôi có ân hận và áy náy thế nào cũng không thể lấy lại được nữa. (Ảnh minh họa)

Dần dần vợ tôi cũng không đòi về thăm quê ngoại nữa, mà bố vợ cũng thôi không còn nhắc tới chuyện muốn con cháu về chơi. Nhoáng cái mà đã 7 năm qua đi, bố vợ mất rồi và tôi chỉ mới cho vợ về quê được hai lần, mỗi lần cũng chỉ ngủ lại một đêm. Đến bây giờ tôi mới biết đó là hai ngày đáng nhớ và hạnh phúc nhất của bố vợ. Ông nhờ con gái chụp ảnh cho, còn rửa ra để ở đầu giường, hàng ngày ngắm nhìn các cháu cho đỡ nhớ. Đến tận giây phút cuối đời, những bức ảnh ấy vẫn nằm yên lặng dưới chiếu nơi gối đầu của ông.

Bố vợ không đi bước nữa. Nghĩ đến nhiều năm qua ông luôn lủi thủi một mình trong nỗi nhớ mong con gái và cháu ngoại, nhớ quá cũng chỉ biết gọi điện và xem ảnh mà tôi thấy lòng quặn thắt đau đớn, bật khóc vì hối hận ăn năn. Tôi đã sai rồi. Bố mẹ tôi mong ngóng cháu về thế nào thì bố vợ cũng mong nhớ cháu như vậy.

Bây giờ dù tôi có ân hận và áy náy thế nào cũng không thể lấy lại được nữa. Ông đã mất rồi. Tôi phải làm sao để chuộc lỗi được với ông?

Quỳnh Chi (ghi)

Tin liên quan

Tin mới nhất

Những người “lưu giữ” văn hóa làng

Những người “lưu giữ” văn hóa làng

Giữa nhịp sống đang đổi thay từng ngày ở Huế, những mái đình làng cổ ở khắp các phường, xã vẫn lặng lẽ tồn tại như những “kho lưu trữ ký ức” của cộng đồng. Điều làm nên “linh hồn” của đình làng không chỉ là kiến trúc, đó còn là những thủ từ, bậc cao niên, người giữ sắc phong, gia phả… như giữ chính lịch sử sống của cộng đồng, theo Nhân dân.

Phát động Cuộc thi và Triển lãm ảnh nghệ thuật cấp Quốc gia

Phát động Cuộc thi và Triển lãm ảnh nghệ thuật cấp Quốc gia "Tự hào một dải biên cương" lần thứ IV

Cuộc thi và Triển lãm ảnh nghệ thuật cấp Quốc gia "Tự hào một dải biên cương" lần thứ IV tiếp tục đổi mới nội dung, hình thức, đa dạng hóa các phương thức tuyên truyền, thông tin đối ngoại về chủ quyền biên giới lãnh thổ; giới thiệu, quảng bá vẻ đẹp, tiềm năng phát triển kinh tế - xã hội, văn hóa, du lịch của các tuyến biên giới quốc gia trên đất liền tới đông đảo công ch

Xây dựng thương hiệu Liên hoan nghệ thuật, lễ hội văn hóa quốc tế

Xây dựng thương hiệu Liên hoan nghệ thuật, lễ hội văn hóa quốc tế

Nghị quyết 80-NQ/TW của Bộ Chính trị đặt mục tiêu đến năm 2030, xây dựng thành công 5 thương hiệu liên hoan nghệ thuật, lễ hội văn hóa quốc tế về điện ảnh, âm nhạc, mỹ thuật; đến năm 2045, có 10 thương hiệu liên hoan nghệ thuật, lễ hội văn hóa tầm vóc quốc tế… theo báo Nhân dân.

Bắc Ninh đón nhận ghi danh của UNESCO cho di sản Nghề làm tranh dân gian Đông Hồ cần được bảo vệ khẩn cấp

Bắc Ninh đón nhận ghi danh của UNESCO cho di sản Nghề làm tranh dân gian Đông Hồ cần được bảo vệ khẩn cấp

Tối 27/3, tỉnh Bắc Ninh đón nhận Bằng của UNESCO ghi danh di sản Nghề làm tranh dân gian Đông Hồ vào Danh sách di sản văn hóa phi vật thể cần được bảo vệ khẩn cấp; Công bố Quần thể di tích và danh thắng Yên Tử-Vĩnh Nghiêm-Côn Sơn, Kiếp Bạc là Di sản văn hóa thế giới và Khai mạc Festival “Về miền di sản Bắc Ninh 2026”, theo Nhân dân.

Đề xuất

Đề xuất "NGÀY VĂN HÓA VIỆT NAM - 24/11", người lao động được nghỉ, hưởng nguyên lương; các thiết chế văn hóa, thể thao công lập mở cửa miễn phí

Ngày 24 tháng 11 hằng năm là "Ngày Văn hóa Việt Nam", người lao động được nghỉ làm việc và hưởng nguyên lương. Trong ngày "Ngày Văn hóa Việt Nam" các thiết chế văn hóa, thể thao công lập miễn phí vé vào cửa phục vụ Nhân dân, theo báo Chính phủ.

Tháo gỡ “nút thắt” để công nghiệp văn hóa thực sự trở thành ngành kinh tế quan trọng

Tháo gỡ “nút thắt” để công nghiệp văn hóa thực sự trở thành ngành kinh tế quan trọng

Không chỉ dừng lại ở vai trò lưu giữ di sản, Hà Nội đang có những bước chuyển mạnh mẽ nhằm vươn lên trở thành trung tâm công nghiệp văn hóa. Với “cú hích” từ Nghị quyết 80-NQ/TW, Thủ đô được kỳ vọng có thể chuyển hóa nguồn lực văn hóa thành động lực tăng trưởng mới, đồng thời đóng vai trò dẫn dắt trong việc lan tỏa sức mạnh mềm quốc gia trong kỷ nguyên số, theo cổng thôn

Tập trung mọi nguồn lực cho tăng trưởng hai chữ số

Tập trung mọi nguồn lực cho tăng trưởng hai chữ số

Tăng trưởng hai chữ số (10%/năm trở lên) trong thập niên tới là một chỉ tiêu phát triển, là sự lựa chọn chiến lược mang tính bước ngoặt. Để mục tiêu đó thành hiện thực, Việt Nam cần thực hiện “cú hích” toàn diện, bao gồm: Đột phá cải cách thể chế, chuyển sang mô hình kinh tế số, kinh tế xanh, huy động vốn đầu tư công – tư (PPP) quy mô lớn, liên kết vùng hiệu quả, nâng cao nă