Bố vợ qua đời, lật chiếu giường ngủ của ông, nhìn một món đồ tôi bàng hoàng khóc nghẹn

Nói thật mối quan hệ bố vợ - con rể cũng không mấy thân thiết vì chúng tôi ít gặp nhau. Thế nhưng từ hôm ông qua đời cho đến bây giờ, đêm nào tôi cũng mất ngủ.

Vợ chồng tôi cưới nhau đến nay được 7 năm, đã có hai đứa con, nếp tẻ đủ cả. Vợ tôi là người phụ nữ tốt, chăm chồng chăm con chu đáo, bản thân tôi cũng rất có trách nhiệm với gia đình. Gia đình tôi vẫn được mọi người xung quanh ngưỡng mộ.

Mẹ vợ tôi mất sớm từ trước khi chúng tôi kết hôn, bố vợ thì vừa mới qua đời cách đây 2 tuần do tuổi già sức yếu, bệnh nặng không qua khỏi. Vợ chồng tôi sống ở thành phố còn bố vợ sống ở quê. Nói thật mối quan hệ bố vợ - con rể cũng không mấy thân thiết vì chúng tôi ít gặp nhau. Thế nhưng từ hôm ông qua đời cho đến bây giờ, đêm nào tôi cũng mất ngủ. Có một chuyện mà tôi không biết phải chia sẻ với ai, thậm chí còn không dám kể với vợ. 

Bố vợ qua đời, lật chiếu giường ngủ của ông, nhìn một món đồ tôi bàng hoàng khóc nghẹn - 1

Thế nhưng từ hôm ông qua đời cho đến bây giờ, đêm nào tôi cũng mất ngủ. (Ảnh minh họa)

Vì bố mẹ vợ chỉ sinh được một người con gái duy nhất là vợ tôi, bởi vậy dù tôi là con rể nhưng đã đứng ra lo tang lễ cho ông. Sau khi tang lễ của bố vợ xong xuôi, ngày hôm đó dọn dẹp căn phòng ngủ mà ông từng sống, khi lật chiếc chiếu ông nằm những năm qua lên, nhìn món đồ bên dưới mà tôi không khỏi chết lặng. 

Dưới chiếu nơi đầu giường bố vợ nằm có hai bức ảnh, một bức chụp với đứa con gái lớn của tôi, còn bức thứ hai ông chụp với cả hai đứa cháu sau khi vợ tôi sinh bé thứ hai. Sau mỗi bức ảnh ông đều ghi dòng chữ “cháu yêu thương” cùng với ngày chụp bức ảnh đó. Mà lúc đó tôi mới bàng hoàng nhận ra, suốt 7 năm qua sở dĩ chỉ có hai bức ảnh ông chụp chung với các cháu là bởi vì đó cũng là hai lần duy nhất tôi cho vợ con về thăm ông ngoại! 

Vợ chồng tôi đều quê xa, cả năm làm trên thành phố, dịp nghỉ lễ hoặc Tết nhất tôi đều bảo vợ phải về quê nội vì cô ấy là con dâu không thể vắng mặt được. Khi sinh con, bố mẹ tôi mong ngóng được gặp cháu nội, bởi thế cả gia đình được nghỉ là lại về thăm ông bà nội. Lễ Tết tôi vẫn gửi tiền và quà biếu cho bố vợ đầy đủ, vậy là tròn trách nhiệm rồi. 

Có vài lần tôi cũng nghe bố vợ gọi điện lên cho con gái bày tỏ nỗi nhớ con cháu, rồi vợ tôi lại đòi về thăm bố nhưng tôi đều gạt đi. Thời gian nghỉ ít ỏi, về nhà nội còn chưa đủ làm gì còn thừa thời gian mà chia sẻ cho nhà ngoại. Nếu vợ trách móc tôi sẽ nói thẳng: "Còn đòi về ngoại nữa thì ly hôn! Cô muốn con không có bố, gia đình ly tán phải không? Nếu muốn con cái có gia đình yên ấm hạnh phúc thì phải biết vun vén chứ!".

Bố vợ qua đời, lật chiếu giường ngủ của ông, nhìn một món đồ tôi bàng hoàng khóc nghẹn - 2

Bây giờ dù tôi có ân hận và áy náy thế nào cũng không thể lấy lại được nữa. (Ảnh minh họa)

Dần dần vợ tôi cũng không đòi về thăm quê ngoại nữa, mà bố vợ cũng thôi không còn nhắc tới chuyện muốn con cháu về chơi. Nhoáng cái mà đã 7 năm qua đi, bố vợ mất rồi và tôi chỉ mới cho vợ về quê được hai lần, mỗi lần cũng chỉ ngủ lại một đêm. Đến bây giờ tôi mới biết đó là hai ngày đáng nhớ và hạnh phúc nhất của bố vợ. Ông nhờ con gái chụp ảnh cho, còn rửa ra để ở đầu giường, hàng ngày ngắm nhìn các cháu cho đỡ nhớ. Đến tận giây phút cuối đời, những bức ảnh ấy vẫn nằm yên lặng dưới chiếu nơi gối đầu của ông.

Bố vợ không đi bước nữa. Nghĩ đến nhiều năm qua ông luôn lủi thủi một mình trong nỗi nhớ mong con gái và cháu ngoại, nhớ quá cũng chỉ biết gọi điện và xem ảnh mà tôi thấy lòng quặn thắt đau đớn, bật khóc vì hối hận ăn năn. Tôi đã sai rồi. Bố mẹ tôi mong ngóng cháu về thế nào thì bố vợ cũng mong nhớ cháu như vậy.

Bây giờ dù tôi có ân hận và áy náy thế nào cũng không thể lấy lại được nữa. Ông đã mất rồi. Tôi phải làm sao để chuộc lỗi được với ông?

Quỳnh Chi (ghi)

Tin liên quan

Tin mới nhất

Đưa bộ máy tham mưu chiến lược về dân vận về 'ngôi nhà chung' đại đoàn kết

Đưa bộ máy tham mưu chiến lược về dân vận về 'ngôi nhà chung' đại đoàn kết

Chiều 26/8, tại Hà Nội, Đảng ủy Mặt trận Tổ quốc (MTTQ), các đoàn thể Trung ương và Ban Tuyên giáo Trung ương đã tổ chức Hội nghị tiếp nhận chức năng, nhiệm vụ tham mưu về công tác dân vận. Sự kiện đánh dấu bước ngoặt lớn nhằm đưa bộ máy tham mưu chiến lược về dân vận trở về đúng nơi sát dân nhất, củng cố sức mạnh khối đại đoàn kết toàn dân tộc.

Khai mạc ITE HCMC 2026 - Dấu mốc 20 năm kết nối du lịch Việt Nam với thế giới, mở ra chương phát triển mới

Khai mạc ITE HCMC 2026 - Dấu mốc 20 năm kết nối du lịch Việt Nam với thế giới, mở ra chương phát triển mới

Sáng 27/8, Hội chợ Du lịch Quốc tế Thành phố Hồ Chí Minh lần thứ 20 năm 2026 (ITE HCMC 2026) chính thức khai mạc tại Trung tâm Hội chợ và Triển lãm Sài Gòn (SECC), mở đầu chuỗi hoạt động xúc tiến thương mại, kết nối giao thương, đối thoại chính sách và trải nghiệm du lịch diễn ra từ ngày 27-29/8/2026, theo Cổng thông tin điện tử Bộ VHTTDL.

Dự thảo Luật Phát triển công nghiệp văn hóa: Cần một hành lang pháp lý minh bạch để doanh nghiệp bứt phá

Dự thảo Luật Phát triển công nghiệp văn hóa: Cần một hành lang pháp lý minh bạch để doanh nghiệp bứt phá

Công nghiệp văn hóa đang đứng trước yêu cầu chuyển mạnh từ tư duy chủ yếu quản lý hoạt động văn hóa sang kiến tạo môi trường, thị trường cho sáng tạo và khơi thông nguồn lực xã hội. Tuy nhiên, để doanh nghiệp “dám bỏ vốn, dám sáng tạo và dám đi đường dài”, điều quan trọng là cần phải xây dựng được một hành lang pháp lý minh bạch, ổn định, bài viết đăng tải trên Cổng th

Gió mùa thu mẹ ru con ngủ - Lời ru theo con suốt một đời

Gió mùa thu mẹ ru con ngủ - Lời ru theo con suốt một đời

Mẹ sinh tôi vào một ngày tháng Bảy mùa hạ. Năm ấy trời đổ mưa bão bùng, nước sông La cuồn cuộn dâng cao như muốn cuốn phăng tất cả. Giữa đất khách quê người không một người thân thích, người chồng, tức cha tôi đã lặng lẽ bỏ đi. Mẹ phải tự mình vượt cạn trong một mái lều xiêu vẹo dựng tạm giữa vườn, xung quanh giông bão dập dồn không ngớt...

Triển lãm Maj Trang Olson: Đi tiếp con đường của cha (Maj Trang Olson: Following her father’s footsteps)

Triển lãm Maj Trang Olson: Đi tiếp con đường của cha (Maj Trang Olson: Following her father’s footsteps)

Nằm tĩnh lặng giữa lòng phố cổ Hà Nội, ngôi nhà số 46 Trần Nhật Duật - con phố gắn liền với vị danh tướng kiệt xuất thời Trần, không chỉ là nơi chứng kiến bao đổi thay của mấy thế hệ, mà còn là một "bảo tàng Gia đình" đong đầy ký ức. Nơi đây từng là mái ấm của gia đình cố họa sĩ Hồng Vân, người nghệ sĩ tài hoa với những bức chân dung Chủ tịch Hồ Chí Minh tràn đầy lòng