Lấy phải chồng gia trưởng, nhìn thứ trên mâm cơm cữ, tôi ứa nước mắt thương mẹ chồng

Sáng hôm đó tôi bị chồng đuổi khỏi nhà nhưng may có mẹ chồng can ngăn, khuyên nhủ. Đến trưa mẹ chồng bê mâm cơm cữ lên cho tôi, nhìn thứ bên cạnh tôi ứa nước mắt.

Tôi vốn được bố mẹ cho ăn học đàng hoàng, tốt nghiệp trường đại học y danh giá. Vừa tốt nghiệp xong, khi đang chờ hồ sơ xét duyệt vào bệnh viện thì tôi phát hiện có thai với bạn trai.

Tôi và anh yêu nhau 6 năm rồi, từ khi chúng tôi còn học cấp 3. Anh không học đại học, tốt nghiệp cấp 3 xong anh đi học lái xe về lái taxi. Chúng tôi dự tính 2-3 năm nữa tôi có công việc ổn định mới kết hôn, nhưng không ngờ tôi lại có thai. Vậy là mọi kế hoạch vỡ lỡ hết cả. Có bệnh viện nào chịu nhận một cô gái mới tốt nghiệp đại học lại đang mang thai vào làm chứ.

Bố mẹ tôi choáng váng lắm, ốm lên ốm xuống vì giờ tôi lấy chồng, sinh con thì sau này muốn xin đi làm ở bệnh viện cũng khó. Thế thì khác gì công sức nuôi tôi bao năm học đại học đều đổ sông đổ bể.

Về phía nhà bạn trai, bố anh mất sớm, trong nhà chỉ có mình anh và mẹ. Hay tin tôi có thai, mẹ anh mừng lắm, đòi cưới luôn. Vậy là đám cưới của chúng tôi diễn ra, nhà trai thì mừng vì rước được cả trâu lẫn nghé, bố mẹ tôi thì xót con, lo tôi chịu khổ khi lấy chồng sớm thế này.

Cuộc sống tân hôn khá hạnh phúc, tôi bầu bì ốm nghén nặng nên mẹ chồng thương tôi lắm, tuy ở nhà cả ngày nhưng mẹ chẳng bắt tôi làm gì cả. Dẫu vậy tôi vẫn biết ý biết tứ dọn dẹp nhà cửa, lo cơm nước.

Lấy phải chồng gia trưởng, nhìn thứ trên mâm cơm cữ, tôi ứa nước mắt thương mẹ chồng - 1

Sau khi chồng tôi làm ăn bị lừa mất sạch, anh thay tính đổi nết, có lần còn đánh tôi. (Ảnh minh họa)

Lúc tôi bầu 6 tháng, chồng tôi học người ta đầu tư làm ăn nhưng bị lừa mất sạch. Từ lần đó, chồng tôi thay tính đổi nết hẳn, ngày nào cũng kiếm cớ gây sự với tôi, thậm chí có lần còn tát tôi. Đang bầu bì nặng nề, ở nhà làm không ra tiền tiêu giờ còn bị chồng đánh mắng tôi tủi thân khóc nức nở, nhiều lần chỉ muốn kéo vali về nhà mẹ đẻ cho xong. Nhưng đây là sự lựa chọn của tôi, trước bố mẹ khuyên can tôi không nghe thì giờ tự chịu lấy, nói với bố mẹ chỉ khiến họ lo lắng thêm.

Rồi cũng tới ngày tôi sinh nở, vì sức khoẻ yếu nên tôi phải sinh mổ. Những tưởng có con chồng tôi sẽ khác nhưng không ngờ anh vẫn vậy, gia trưởng, không quan tâm nhiều tới mẹ con tôi. Mỗi ngày đi làm về, anh sẽ chơi với con một chút rồi lại tụ tập với bạn bè tới tận khuya mới về, đêm hôm con khóc sẽ cằn nhằn rồi đá tôi dậy để dỗ con.

- Cô làm mẹ cái kiểu gì mà không biết dỗ con vậy? Cô định không cho tôi ngủ để mai đi làm à?

Nên mỗi lần con khóc đêm, tôi lại phải ôm con ra phòng khách dỗ dành. Nhìn chồng đang ngủ say sưa trong phòng, tôi tủi thân rơi nước mắt. Cũng may tôi có mẹ chồng bầu bạn, an ủi và giúp đỡ. Mẹ chồng tôi buôn bán gánh rau ngoài chợ nên thường đi từ lúc tờ mờ sáng. Trưa bà lại tất tả chạy về nấu cơm cữ cho tôi, rồi xế chiều lại ra ngồi chợ. Chiều về mẹ lại nấu nướng và bế con cho tôi tắm rửa, được nghỉ ngơi.

Lấy phải chồng gia trưởng, nhìn thứ trên mâm cơm cữ, tôi ứa nước mắt thương mẹ chồng - 2

Tôi mới sinh con nhưng chồng chẳng quan tâm gì khiến tôi tủi thân, chán nản. (Ảnh minh họa)

Sáng hôm qua, vợ chồng tôi lại cãi nhau. Lúc giận dữ, chồng lôi hết quần áo ném ra ngoài sân rồi chỉ tay đuổi mẹ con tôi ra khỏi nhà. Tôi ôm con khóc lặng vì uất nghẹn. May lúc đó mẹ chồng mới đi chợ về, đứng ra can ngăn anh mới nguôi ngoai.

Đến trưa, mẹ chồng bưng mâm cơm cữ lên cho tôi ăn, nhưng nhìn thứ nằm trên mâm cạnh thức ăn mà bật khóc nức nở. Đó là sổ đỏ đất đai và một xấp tiền mặt.

- Con cầm lấy sổ đỏ mà cất đi, giữ được sổ đỏ trong tay thì chẳng ai có quyền đuổi con đi cả. Đợi khi nào khoẻ lại, mẹ sẽ đi làm giấy tờ sang tên nhà đất cho con. Còn đây là 300 triệu mẹ cho con để con mua đồ ăn bồi bổ, hoặc để dành sau này lấy vốn làm ăn cũng được.

Tôi biết, đây là số tiền dành dụm của mẹ chồng bao lâu nay. Nghĩ đến tấm lòng của mẹ mà tôi khóc rưng rức, tôi thương mẹ chồng quá, đến tuổi này rồi còn phải vất vả vì con vì cháu thế này. Nhưng nghĩ đến cảnh sống chung cả đời với một người chồng không biết giúp đỡ, thương yêu vợ tôi chán nản lắm. Tôi phải làm sao để chồng tôi thay đổi, sống có trách nhiệm hơn với vợ con đây?

Cẩm Tú

Tin liên quan

Tin mới nhất

“Chiến Nam: Ve sầu thoát xác”: Hành trình bền bỉ và kỳ vọng bứt phá của phim võ thuật Việt

“Chiến Nam: Ve sầu thoát xác”: Hành trình bền bỉ và kỳ vọng bứt phá của phim võ thuật Việt

Ngày 10/1, tại Hà Nội, Thời báo Văn học nghệ thuật phối hợp Hãng phim Kunva tổ chức giới thiệu bộ phim điện ảnh “Chiến Nam: Ve sầu thoát xác”. Sự kiện không chỉ đánh dấu cột mốc ra mắt dự án phim hành động – võ thuật được đầu tư công phu, mà còn là lần đầu tiên môn phái Votado được đưa lên màn ảnh rộng, mở ra một cách tiếp cận mới cho dòng phim thực chiến tại Việt Nam.

Chương trình “Tụ hội Sáng tạo” - Hành trình đến Lễ hội Thiết kế Sáng tạo 2026

Chương trình “Tụ hội Sáng tạo” - Hành trình đến Lễ hội Thiết kế Sáng tạo 2026

Trong hai ngày 10 và 11 tháng 1 năm 2026, tại không gian phố đi bộ hồ Hoàn Kiếm (Hoàn Kiếm - Hà Nội), Thành phố Hà Nội tổ chức chương trình “Tụ hội Sáng tạo”, nhằm kết nối các nguồn lực sáng tạo, khơi gợi các ý tưởng, mở đầu cho hành trình hướng tới Lễ hội Thiết kế Sáng tạo Hà Nội diễn ra vào tháng 11/2026.

Ấn bản “Kim Vân Kiều”: Tôn vinh di sản Nguyễn Du qua lăng kính quốc ngữ và hội họa

Ấn bản “Kim Vân Kiều”: Tôn vinh di sản Nguyễn Du qua lăng kính quốc ngữ và hội họa

“Kim Vân Kiều” vừa được Nhã Nam phát hành là ấn bản đầu tiên có sự hội tụ hiếm có của ba di sản lớn là di sản văn chương của Nguyễn Du, di sản quốc ngữ của Nguyễn Văn Vĩnh và di sản hội họa của Nguyễn Tư Nghiêm. Tất cả tạo nên một không gian thẩm mỹ, tôn vinh giá trị trường tồn của kiệt tác văn chương dân tộc, đồng thời nhìn lại lịch sử phiên âm, chú giải ra quốc ngữ

Sông vua và tâm thức biển

Sông vua và tâm thức biển

Bảy giờ rưỡi sáng, ngày đầu tháng Bảy. Ga quốc tế sân bay Đà Nẵng thông thoáng với chuyến bay đến sớm và duy nhất trong ngày từ Bangkok. Khách của tôi cũng sẽ là nữ hành khách duy nhất xuất hiện ở lối ra trong trang phục Hồi giáo truyền thống, baju kurung. Nghĩ tới đó, tôi bất giác cười mỉm. Cười cô ấy chăng? Tất nhiên không. Cười mình chăng? Cũng không. Chỉ có thể là cái cảm giác vu