Truyện cổ tích: Người bạn ít nói

Câu chuyện khuyên răn chúng ta chớ nên coi thường những người bạn bé nhỏ, yếu ớt và hiền lành. 

Truyện cổ tích: Người bạn ít nói - 1

Truyện cổ tích: Người bạn ít nói - 2

Nội dung truyện cổ tích người bạn ít nói

Suốt đời mình, Ốc Sên không hề nói một câu. Ốc Sên sống một mình một nhà. Khi đi đâu, nó lại khiêng theo cả mái nhà trên lưng. Ốc Sên yếu lắm.

Chẳng vậy mà ai cũng ví “Yếu như Sên”. Do ít nói và yếu, Ốc Sên hay bị khinh thường. Nhưng rồi một hôm, một sự việc xảy ra khiến ai cũng phải ngạc nhiên.

Số là lâu nay, tại khu vườn này có nạn Rết. Mụ Rết tinh quái này sống lâu và hung dữ hết chỗ nói. To mập như bác Trâu, khi bị Rết cắn vào bụng cũng phải ngã lăn đùng ra.

Rết chỉ sợ có chú Gà Trống. Vô phúc gặp Gà, Rết chỉ có tan thây. Nhưng Rết khôn lắm. Đợi lúc chập choạng tối, Gà đã lên chuồng, nó mới mò ra tung hoành.

Đêm hôm ấy, Nghé và Bê than thở với nhau. Bê nói:

– Mình sợ Rết lắm!

Nghé lo lắng:

– Mình cũng sợ Rết lắm! Trời tối như thế này thì không còn ai trị [6] được Rết nữa đâu.

Bê ao ước:

– Giá có ai trị được Rết giúp anh em ta nhỉ!

Truyện cổ tích: Người bạn ít nói - 3

Ảnh minh họa.

Nghé nhìn xung quanh, thất vọng:

– Chẳng có ai hết cả.

Bỗng, một tiếng nói rất nhỏ cất lên như hơi gió thoảng:

– Có chứ!

Nghé và Bê đầu ngơ ngác hỏi:

– Ai, ai đó?

– Tôi, tôi là Ốc Sên đây!

– Liệu anh làm gì được Rết?

– Được chứ! Rồi các anh chờ coi.

Nửa đêm, Rết bò ra. Nó ngoe nguẩy đuôi râu và hàng trăm cái chân. Nó dừng lại đánh hơi. Nghé và Bê sợ xanh mắt. Nhưng Ốc Sên đã có mặt đấy rồi.

Nó từ từ bò tới. Nghé và Bê tưởng Ốc Sên sẽ xông vào cắn chết Rết. Nhưng không, chú ta chỉ bò xung quanh Rết thôi. Hết vòng nọ đến vòng kia. Cái vòng xoắn ốc cứ nhỏ dần.

Rết đã nhìn thấy Ốc Sên. Mụ ta rùng mình, hàng trăm chân dựng lên trông tua tủa. Nghé và Bê lo lắng, sợ là Ốc Sên sẽ bị Rết cắn chết. Đúng lúc đó, Ốc Sên đã bò sát vào Rết rồi từ từ quay ra.

Rết lồng lộn giữa vòng vây do Ốc Sên vẽ bằng nước dãi của mình. Sau cùng, Rết liều lĩnh vượt qua vòng vây. Lập tức nó quằn quại, rụng rời. Trăm chân của nó vừa chạm tới vết dãi của Ốc Sên đã rơi ra như bị vặn gãy.

Mụ Rết hết đời. Ốc Sên đã bò đi xa. Nghé và Bê thì đứng ngây ra mà nhìn xác Rết, không còn nhớ là phải cảm ơn anh Ốc Sên nữa. Thật là một sự lạ kì!

Truyện cổ tích: Người bạn ít nói - 4

Bài học hay từ truyện cổ tích

Truyện cổ tích: Người bạn ít nói - 5

Câu chuyện khuyên răn chúng ta chớ nên coi thường những người bạn bé nhỏ, yếu ớt và hiền lành. 

Thi Thi

Tin liên quan

Tin mới nhất

Hội sách Mùa Thu độc lập 2026 “Mở trang sách-Tự hào Việt Nam”

Hội sách Mùa Thu độc lập 2026 “Mở trang sách-Tự hào Việt Nam”

Chào mừng 81 năm Quốc khánh (2/9/1945-2/9/2026), Hội sách Mùa Thu độc lập 2026 với thông điệp "Mở trang sách-Tự hào Việt Nam" sẽ diễn ra từ ngày 29/8 đến hết ngày 2/9 tại khu vực sân khấu chính, Phố Sách Hà Nội, phố 19/12, phường Cửa Nam, thành phố Hà Nội, theo báo Nhân dân.

Ba anh em nhà văn họ Vũ

Ba anh em nhà văn họ Vũ

Trong một nhà có ba bố con viết văn (như gia đình cố nhà văn Nguyễn Đình Thi, cố nhà văn Hữu Mai), hay bố mẹ và con viết văn (như gia đình nhà thơ Chế Lan Viên - nhà văn Vũ Thị Thường và con gái Phan Thị Vàng Anh), đã là chuyện hiếm. Nhưng trong một nhà có ba anh em trai nhà văn thì càng xưa nay hiếm. Trong sở biết của mình, có lẽ ở Việt Nam - đất nước có truyền thống văn hiến, văn hóa, văn c

“Mẹ ơi… Mẹ có nghe không?” – tiếng gọi từ miền ký ức

“Mẹ ơi… Mẹ có nghe không?” – tiếng gọi từ miền ký ức

Có những người mẹ đã đi xa hàng chục năm, nhưng trong tâm thức của những người con, mẹ chưa bao giờ rời khỏi ngôi nhà, khỏi ký ức và khỏi những tháng năm của cuộc đời. Với “Mẹ ơi… Mẹ có nghe không?”, nhà báo - nhạc sĩ Tào Khánh Hưng không chỉ viết một ca khúc tưởng nhớ người mẹ đã mất, mà còn viết bằng nỗi đau đã được thời gian lắng lại, bằng tình yêu dành cho đấng si