Anh em khóc thét khi bắt gặp những hình ảnh khó tin thế này của chị em

Chứng kiến những khoảnh khắc khó tin như thế này của các chị em khiến cho anh em không khỏi khóc thét.

Anh em khóc thét khi bắt gặp những hình ảnh khó tin thế này của chị em - 1

Cuộc sống mấy khi được thoải mái thế này.

Anh em khóc thét khi bắt gặp những hình ảnh khó tin thế này của chị em - 2

Dọn nhà xong mới được đi chơi nhé.

Anh em khóc thét khi bắt gặp những hình ảnh khó tin thế này của chị em - 3

Chờ tí nhé, chị đang trên đường đến rồi.

Anh em khóc thét khi bắt gặp những hình ảnh khó tin thế này của chị em - 4

Cứ tự nhiên như đang ở nhà thôi mà.

Anh em khóc thét khi bắt gặp những hình ảnh khó tin thế này của chị em - 5

Chơi mệt rồi thì nằm nghỉ một tí thôi.

Anh em khóc thét khi bắt gặp những hình ảnh khó tin thế này của chị em - 6

Đi siêu thị mà khó chọn quá.

Anh em khóc thét khi bắt gặp những hình ảnh khó tin thế này của chị em - 7

Cơn buồn ngủ ập đến bất ngờ không thể cưỡng lại được.

Anh em khóc thét khi bắt gặp những hình ảnh khó tin thế này của chị em - 8

Thiên thần xuống đường đi dạo.

Anh em khóc thét khi bắt gặp những hình ảnh khó tin thế này của chị em - 9

Khi đi hết mình, khi về hết hồn.

Anh em khóc thét khi bắt gặp những hình ảnh khó tin thế này của chị em - 10

Câu cá chưa bao giờ dễ như thế này.

Anh em khóc thét khi bắt gặp những hình ảnh khó tin thế này của chị em - 11

Người phụ nữ nào mà chẳng có ước mơ.

Chém Gió

Tin liên quan

Tin mới nhất

Hẹn ngoài vô tận (tản văn)

Hẹn ngoài vô tận (tản văn)

Còn lại một mình, tôi ngồi tựa lưng vào gốc liễu già sần sùi, nhìn ngắm con chim Rẽ đang háo hức ăn. Với sự chứng nhận của lão ngư - người tốt, chim đã có thể xem tôi vô hại...

Từ “Bản thảo để lại trong sảnh lễ tân” đến những nỗi day dứt không nguôi

Từ “Bản thảo để lại trong sảnh lễ tân” đến những nỗi day dứt không nguôi

“Bản thảo để lại trong sảnh lễ tân” của Hồ Anh Thái là một tiểu thuyết gợi nên sự khắc khoải. Đó là sự khắc khoải của một con người liên tục lỡ nhịp với thời gian, của những thân phận đi qua lịch sử mà không bao giờ thực sự làm chủ được số phận mình, và cũng là sự khắc khoải của chính người đọc khi nhận ra ranh giới giữa đời sống và văn bản trở nên mong manh hơn