Cơm Mẹ

Những bữa cơm do chính tay mẹ nấu không phai mờ trong ký ức của nhiều người.

Cơm Mẹ - 1

Ông nội tôi ăn uống rất sành, còn ông ngoại tôi thì ngược lại, vô cùng mộc mạc. Nhưng dù sành sỏi hay mộc mạc, thì 2 người đều dạy tôi ăn ngon là ở sự Thuần.

Thuần, tức là món nào đúng vị món ấy. Tanh thì không lẫn vào thơm. Đắng thì hậu nó ngọt. Chát thì hãm bằng chua. Canh dưa thì ăn với gì mà canh cá thì vị nó ra làm sao.

Thuần, tức là chín tới về lửa, đậm đà sâu về vị, vừa đủ về lượng.

Thuần, tức là không cứ chuộng lạ, chuộng hiếm. Cứ mùa nào thức nấy, đúng thời đúng vụ, thì món nào cũng ngon.

Tóm lại, phải biết tôn trọng đồ ăn.

Học cái nết ăn từ những người ấy, thành ra tôi ăn vừa rất dễ vừa rất khó. Chẳng hạn, tôi rất ghét ăn cơm mà bị dính tạp vật. Đang ăn bát cơm ngon mà cắn phải hạt sạn, thì tôi sẽ bỏ luôn bữa. Đang ăn đồ ăn ngon mà dính mảnh nylon, cái lá cây, là tôi bỏ không ăn món đó nữa. Không phải cảnh vẻ, tôi cực kỳ tôn trọng đồ ăn, mà muốn tôn trọng đồ ăn thì phải tôn trọng cái lưỡi của mình.

Mẹ tôi biết thế, làm cơm thì rất cẩn thận, sạch sẽ. Nhưng vì lý do huyền bí gì đó, số lần tôi ăn cơm nhà mà dính phải sạn khá là thường xuyên, và tỉ lệ bữa cơm nhà có sạn nhưng chỉ mình tôi cắn phải thì lên đến... 100%. Mỗi lần đang nhai mà nghe "cục" một phát, rồi nhìn sang thấy mặt thằng con tái đi, là mẹ tôi lại rối rít hết cả. Nhưng đã thành tính rồi, tôi đành buông đũa. Vì ăn thêm cũng không ngon được nữa.

Thời gian gần đây, xuất hiện một vấn nạn mới, là đồ ăn mẹ nấu có sợi tóc, mẹ già, tóc rụng nhiều. Đang gắp miếng rau xào mà có sợi tóc, tôi cũng mấy lần muốn bỏ bữa. Mẹ thấy thái độ tôi khó chịu, lại rối rít thanh minh. Nhưng mẹ 70 rồi, mà mình cũng đã 40, không thể cứ thế mà bỏ bữa, đành trệu trạo nhai tiếp.

Sáng nay bị cảm nằm nhà. Mẹ rán trứng ốp la cho ăn sáng, mang lên để ở cửa buồng. Nằm nghe mưa rơi ngoài hiên, thấy thôi ơn giời cuộc đời thế cũng được. Vẫn còn có mẹ đây.

Đến bữa, hai mẹ con ăn trưa. Trỏ TV hỏi mẹ, Trời trời sao con bé kia nó giết người ta kinh thế? Rồi trong khi mẹ kể về tập 258 phần 4 bộ phim lâm ly tình đời nào đó, thì lẳng lặng nhặt sợi tóc bỏ ra. Mẹ 70 rồi.

Tác giả: Phạm Gia Hiền None

Tin liên quan

Tin mới nhất

Nửa thế kỷ

Nửa thế kỷ "Búp trên cành"

Từ lớp bồi dưỡng năng khiếu sáng tác văn học thường niên dành cho thiếu nhi được mở tại Thái Bình mùa hè năm 1976, "Búp trên cành" đã trở thành cái nôi nuôi dưỡng nhiều thế hệ cầm bút quê lúa Thái Bình, góp phần tạo nên một hiện tượng đặc biệt trong đời sống văn học thiếu nhi Việt Nam. Nửa thế kỷ trôi qua, những “búp” năm nào không chỉ trưởng thành, gặt hái nhiều thành tựu

Đắk Lắk kỳ vọng đưa thương hiệu sầu riêng vươn tầm quốc tế

Đắk Lắk kỳ vọng đưa thương hiệu sầu riêng vươn tầm quốc tế

Sau cà phê Buôn Ma Thuột, sầu riêng đang được Đắk Lắk xác định là ngành hàng nông sản chủ lực thứ hai, mở ra dư địa mới cho tăng trưởng và xuất khẩu. Vì vậy, Lễ hội Sầu riêng Đắk Lắk 2026 không chỉ là một sự kiện văn hóa, mà còn là hoạt động xúc tiến thương mại, đầu tư và du lịch quy mô cấp tỉnh, với 17 hoạt động đặc sắc diễn ra từ ngày 15/8 đến 2/9. Thông qua lễ hội,

Xây dựng đội ngũ văn nghệ sĩ TP Hồ Chí Minh chuyên nghiệp, văn minh, hoạt động đúng tôn chỉ, mục đích

Xây dựng đội ngũ văn nghệ sĩ TP Hồ Chí Minh chuyên nghiệp, văn minh, hoạt động đúng tôn chỉ, mục đích

Cuối tuần qua, Đại hội đại biểu Liên hiệp các Hội Văn học nghệ thuật TP Hồ Chí Minh lần thứ I (nhiệm kỳ 2026 - 2031) đã diễn ra thành công tốt đẹp. Đại hội đã bầu ra Ban chấp hành mới gồm 18 thành viên, ông Phan Nguyễn Như Khuê được tín nhiệm giữ chức Chủ tịch; các Phó Chủ tịch gồm: NSND Trịnh Kim Chi, nhà điêu khắc Ngô Phước Chánh, họa sĩ Lê Văn Tuấn; NSNA Đoàn Hoài Trung giữ