Cơm Mẹ

Những bữa cơm do chính tay mẹ nấu không phai mờ trong ký ức của nhiều người.

Cơm Mẹ - 1

Ông nội tôi ăn uống rất sành, còn ông ngoại tôi thì ngược lại, vô cùng mộc mạc. Nhưng dù sành sỏi hay mộc mạc, thì 2 người đều dạy tôi ăn ngon là ở sự Thuần.

Thuần, tức là món nào đúng vị món ấy. Tanh thì không lẫn vào thơm. Đắng thì hậu nó ngọt. Chát thì hãm bằng chua. Canh dưa thì ăn với gì mà canh cá thì vị nó ra làm sao.

Thuần, tức là chín tới về lửa, đậm đà sâu về vị, vừa đủ về lượng.

Thuần, tức là không cứ chuộng lạ, chuộng hiếm. Cứ mùa nào thức nấy, đúng thời đúng vụ, thì món nào cũng ngon.

Tóm lại, phải biết tôn trọng đồ ăn.

Học cái nết ăn từ những người ấy, thành ra tôi ăn vừa rất dễ vừa rất khó. Chẳng hạn, tôi rất ghét ăn cơm mà bị dính tạp vật. Đang ăn bát cơm ngon mà cắn phải hạt sạn, thì tôi sẽ bỏ luôn bữa. Đang ăn đồ ăn ngon mà dính mảnh nylon, cái lá cây, là tôi bỏ không ăn món đó nữa. Không phải cảnh vẻ, tôi cực kỳ tôn trọng đồ ăn, mà muốn tôn trọng đồ ăn thì phải tôn trọng cái lưỡi của mình.

Mẹ tôi biết thế, làm cơm thì rất cẩn thận, sạch sẽ. Nhưng vì lý do huyền bí gì đó, số lần tôi ăn cơm nhà mà dính phải sạn khá là thường xuyên, và tỉ lệ bữa cơm nhà có sạn nhưng chỉ mình tôi cắn phải thì lên đến... 100%. Mỗi lần đang nhai mà nghe "cục" một phát, rồi nhìn sang thấy mặt thằng con tái đi, là mẹ tôi lại rối rít hết cả. Nhưng đã thành tính rồi, tôi đành buông đũa. Vì ăn thêm cũng không ngon được nữa.

Thời gian gần đây, xuất hiện một vấn nạn mới, là đồ ăn mẹ nấu có sợi tóc, mẹ già, tóc rụng nhiều. Đang gắp miếng rau xào mà có sợi tóc, tôi cũng mấy lần muốn bỏ bữa. Mẹ thấy thái độ tôi khó chịu, lại rối rít thanh minh. Nhưng mẹ 70 rồi, mà mình cũng đã 40, không thể cứ thế mà bỏ bữa, đành trệu trạo nhai tiếp.

Sáng nay bị cảm nằm nhà. Mẹ rán trứng ốp la cho ăn sáng, mang lên để ở cửa buồng. Nằm nghe mưa rơi ngoài hiên, thấy thôi ơn giời cuộc đời thế cũng được. Vẫn còn có mẹ đây.

Đến bữa, hai mẹ con ăn trưa. Trỏ TV hỏi mẹ, Trời trời sao con bé kia nó giết người ta kinh thế? Rồi trong khi mẹ kể về tập 258 phần 4 bộ phim lâm ly tình đời nào đó, thì lẳng lặng nhặt sợi tóc bỏ ra. Mẹ 70 rồi.

Tác giả: Phạm Gia Hiền None

Tin liên quan

Tin mới nhất

Giải Báo chí toàn quốc “Vì sự nghiệp phát triển văn hóa Việt Nam” lần thứ Tư: Bổ sung Giải Đặc biệt trị giá 100 triệu đồng

Giải Báo chí toàn quốc “Vì sự nghiệp phát triển văn hóa Việt Nam” lần thứ Tư: Bổ sung Giải Đặc biệt trị giá 100 triệu đồng

Sáng 12/8, tại Hà Nội, Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch đã tổ chức Lễ phát động Giải Báo chí toàn quốc “Vì sự nghiệp phát triển văn hoá Việt Nam” lần thứ Tư. Mùa giải năm nay có nhiều điểm mới đáng chú ý, trong đó lần đầu tiên Ban Tổ chức bổ sung Giải Đặc biệt trị giá 100 triệu đồng, đồng thời điều chỉnh cơ cấu giải theo hướng giảm số lượng, nâng cao chất lượng và gi

Bốn bước chuyển chiến lược theo tinh thần Hội nghị lần thứ 3 Ban Chấp hành Trung ương Đảng khóa XIV: Từ lý luận đến thực tiễn

Bốn bước chuyển chiến lược theo tinh thần Hội nghị lần thứ 3 Ban Chấp hành Trung ương Đảng khóa XIV: Từ lý luận đến thực tiễn

Bài viết tập trung phân tích và luận giải sâu sắc những nội dung cốt lõi của Hội nghị lần thứ 3 Ban Chấp hành Trung ương Đảng khóa XIV, đặc biệt là ý nghĩa sinh tử của việc tháo gỡ điểm nghẽn, khơi thông nguồn lực phát triển quốc gia. Qua đó, làm rõ 4 bước chuyển chiến lược mang tính đột phá nhằm nâng cao năng lực lãnh đạo của Đảng, quản trị thống nhất không gian phát triển, x

Họa sĩ Đỗ Ngọc Dũng - Người “giữ lửa” cho nghệ thuật đất Tổ

Họa sĩ Đỗ Ngọc Dũng - Người “giữ lửa” cho nghệ thuật đất Tổ

Giữa đời sống văn học nghệ thuật hôm nay, để tìm được một người vừa tài hoa trong sáng tạo, vừa tận tụy với cộng đồng nghệ sĩ, lại vừa có khả năng tổ chức, kết nối và lan tỏa năng lượng tích cực đến đông đảo văn nghệ sĩ cả nước như họa sĩ Đỗ Ngọc Dũng quả thật không nhiều.