Cơm Mẹ

Những bữa cơm do chính tay mẹ nấu không phai mờ trong ký ức của nhiều người.

Cơm Mẹ - 1

Ông nội tôi ăn uống rất sành, còn ông ngoại tôi thì ngược lại, vô cùng mộc mạc. Nhưng dù sành sỏi hay mộc mạc, thì 2 người đều dạy tôi ăn ngon là ở sự Thuần.

Thuần, tức là món nào đúng vị món ấy. Tanh thì không lẫn vào thơm. Đắng thì hậu nó ngọt. Chát thì hãm bằng chua. Canh dưa thì ăn với gì mà canh cá thì vị nó ra làm sao.

Thuần, tức là chín tới về lửa, đậm đà sâu về vị, vừa đủ về lượng.

Thuần, tức là không cứ chuộng lạ, chuộng hiếm. Cứ mùa nào thức nấy, đúng thời đúng vụ, thì món nào cũng ngon.

Tóm lại, phải biết tôn trọng đồ ăn.

Học cái nết ăn từ những người ấy, thành ra tôi ăn vừa rất dễ vừa rất khó. Chẳng hạn, tôi rất ghét ăn cơm mà bị dính tạp vật. Đang ăn bát cơm ngon mà cắn phải hạt sạn, thì tôi sẽ bỏ luôn bữa. Đang ăn đồ ăn ngon mà dính mảnh nylon, cái lá cây, là tôi bỏ không ăn món đó nữa. Không phải cảnh vẻ, tôi cực kỳ tôn trọng đồ ăn, mà muốn tôn trọng đồ ăn thì phải tôn trọng cái lưỡi của mình.

Mẹ tôi biết thế, làm cơm thì rất cẩn thận, sạch sẽ. Nhưng vì lý do huyền bí gì đó, số lần tôi ăn cơm nhà mà dính phải sạn khá là thường xuyên, và tỉ lệ bữa cơm nhà có sạn nhưng chỉ mình tôi cắn phải thì lên đến... 100%. Mỗi lần đang nhai mà nghe "cục" một phát, rồi nhìn sang thấy mặt thằng con tái đi, là mẹ tôi lại rối rít hết cả. Nhưng đã thành tính rồi, tôi đành buông đũa. Vì ăn thêm cũng không ngon được nữa.

Thời gian gần đây, xuất hiện một vấn nạn mới, là đồ ăn mẹ nấu có sợi tóc, mẹ già, tóc rụng nhiều. Đang gắp miếng rau xào mà có sợi tóc, tôi cũng mấy lần muốn bỏ bữa. Mẹ thấy thái độ tôi khó chịu, lại rối rít thanh minh. Nhưng mẹ 70 rồi, mà mình cũng đã 40, không thể cứ thế mà bỏ bữa, đành trệu trạo nhai tiếp.

Sáng nay bị cảm nằm nhà. Mẹ rán trứng ốp la cho ăn sáng, mang lên để ở cửa buồng. Nằm nghe mưa rơi ngoài hiên, thấy thôi ơn giời cuộc đời thế cũng được. Vẫn còn có mẹ đây.

Đến bữa, hai mẹ con ăn trưa. Trỏ TV hỏi mẹ, Trời trời sao con bé kia nó giết người ta kinh thế? Rồi trong khi mẹ kể về tập 258 phần 4 bộ phim lâm ly tình đời nào đó, thì lẳng lặng nhặt sợi tóc bỏ ra. Mẹ 70 rồi.

Tác giả: Phạm Gia Hiền None

Tin liên quan

Tin mới nhất

Trái tim nghệ sĩ

Trái tim nghệ sĩ

Nhà văn muốn trưởng thành cũng giống như cây phải chăm bón. Có điều khác với cây được người chăm bón, nhà văn chủ yếu phải tự chăm bón mình. Không ai đọc thay nhà văn, cũng không ai có thể đi, có thể sống thay nhà văn được.

Từ Giải Âm nhạc Cống hiến 2026 nhìn ra bước tiến của ngành công nghiệp âm nhạc Việt Nam

Từ Giải Âm nhạc Cống hiến 2026 nhìn ra bước tiến của ngành công nghiệp âm nhạc Việt Nam

Danh sách chiến thắng của Giải Âm nhạc Cống hiến 2026 đã phác họa một bức tranh đầy tự hào về nghệ thuật biểu diễn nước nhà, nơi các nghệ sĩ không chỉ chứng minh được năng lực làm chủ kỹ thuật cá nhân, tư duy sản xuất hiện đại mà còn thể hiện rõ trách nhiệm công dân. Đồng thời, sự hài hòa giữa tính học thuật và đại chúng trong các tác phẩm được vinh danh tiếp tục khẳng

Giải Cống hiến năm 2026: Ghi dấu hành trình bứt phá của âm nhạc và thể thao nước nhà

Giải Cống hiến năm 2026: Ghi dấu hành trình bứt phá của âm nhạc và thể thao nước nhà

Lễ trao giải Cống hiến năm 2026 - Vì một Việt Nam rạng rỡ do báo Thể thao và Văn hóa (Thông tấn xã Việt Nam) tổ chức đã diễn ra tối 15/4, tại Cung Văn hóa Lao động Hữu nghị Việt Xô (Hà Nội). Đây là mùa giải Cống hiến lần 20 được tổ chức và là mùa thứ ba được mở rộng sang lĩnh vực thể thao, với hai hệ thống giải là Giải Âm nhạc Cống hiến và Giải Thể thao Cống hiến.