Cơm Mẹ

Những bữa cơm do chính tay mẹ nấu không phai mờ trong ký ức của nhiều người.

Cơm Mẹ - 1

Ông nội tôi ăn uống rất sành, còn ông ngoại tôi thì ngược lại, vô cùng mộc mạc. Nhưng dù sành sỏi hay mộc mạc, thì 2 người đều dạy tôi ăn ngon là ở sự Thuần.

Thuần, tức là món nào đúng vị món ấy. Tanh thì không lẫn vào thơm. Đắng thì hậu nó ngọt. Chát thì hãm bằng chua. Canh dưa thì ăn với gì mà canh cá thì vị nó ra làm sao.

Thuần, tức là chín tới về lửa, đậm đà sâu về vị, vừa đủ về lượng.

Thuần, tức là không cứ chuộng lạ, chuộng hiếm. Cứ mùa nào thức nấy, đúng thời đúng vụ, thì món nào cũng ngon.

Tóm lại, phải biết tôn trọng đồ ăn.

Học cái nết ăn từ những người ấy, thành ra tôi ăn vừa rất dễ vừa rất khó. Chẳng hạn, tôi rất ghét ăn cơm mà bị dính tạp vật. Đang ăn bát cơm ngon mà cắn phải hạt sạn, thì tôi sẽ bỏ luôn bữa. Đang ăn đồ ăn ngon mà dính mảnh nylon, cái lá cây, là tôi bỏ không ăn món đó nữa. Không phải cảnh vẻ, tôi cực kỳ tôn trọng đồ ăn, mà muốn tôn trọng đồ ăn thì phải tôn trọng cái lưỡi của mình.

Mẹ tôi biết thế, làm cơm thì rất cẩn thận, sạch sẽ. Nhưng vì lý do huyền bí gì đó, số lần tôi ăn cơm nhà mà dính phải sạn khá là thường xuyên, và tỉ lệ bữa cơm nhà có sạn nhưng chỉ mình tôi cắn phải thì lên đến... 100%. Mỗi lần đang nhai mà nghe "cục" một phát, rồi nhìn sang thấy mặt thằng con tái đi, là mẹ tôi lại rối rít hết cả. Nhưng đã thành tính rồi, tôi đành buông đũa. Vì ăn thêm cũng không ngon được nữa.

Thời gian gần đây, xuất hiện một vấn nạn mới, là đồ ăn mẹ nấu có sợi tóc, mẹ già, tóc rụng nhiều. Đang gắp miếng rau xào mà có sợi tóc, tôi cũng mấy lần muốn bỏ bữa. Mẹ thấy thái độ tôi khó chịu, lại rối rít thanh minh. Nhưng mẹ 70 rồi, mà mình cũng đã 40, không thể cứ thế mà bỏ bữa, đành trệu trạo nhai tiếp.

Sáng nay bị cảm nằm nhà. Mẹ rán trứng ốp la cho ăn sáng, mang lên để ở cửa buồng. Nằm nghe mưa rơi ngoài hiên, thấy thôi ơn giời cuộc đời thế cũng được. Vẫn còn có mẹ đây.

Đến bữa, hai mẹ con ăn trưa. Trỏ TV hỏi mẹ, Trời trời sao con bé kia nó giết người ta kinh thế? Rồi trong khi mẹ kể về tập 258 phần 4 bộ phim lâm ly tình đời nào đó, thì lẳng lặng nhặt sợi tóc bỏ ra. Mẹ 70 rồi.

Tác giả: Phạm Gia Hiền None

Tin liên quan

Tin mới nhất

Chuyến du hành hấp dẫn vào lịch sử ngôi nhà

Chuyến du hành hấp dẫn vào lịch sử ngôi nhà

Bill Bryson là một trong những tác giả phi hư cấu đương đại được yêu thích nhất thế giới. Trong hơn ba thập kỷ cầm bút, ông đã chinh phục hàng triệu độc giả bằng khả năng kết hợp giữa tri thức uyên bác, tinh thần khảo cứu nghiêm túc và lối kể chuyện hóm hỉnh, gần gũi. Các tác phẩm của Bryson thường đưa người đọc bước vào những hành trình khám phá những chủ đề rộng lớn như

Họa sĩ, nhà giáo Nguyễn Trọng Hiệp người tận tâm với nghề

Họa sĩ, nhà giáo Nguyễn Trọng Hiệp người tận tâm với nghề

Nhà giáo, hoạ sĩ Nguyễn Trọng Hiệp là một trong những hoạ sĩ được đào tạo bài bản, thành danh sớm của Nghệ An. Là một hoạ sĩ và lại là nhà giáo, ông đã lao động liên tục không mệt mỏi đóng góp cho mỹ thuật và đóng góp công sức cho việc đào tạo, bồi dưỡng đội ngũ giáo viên mỹ thuật bậc tiểu học và trung học cơ sở cho hai tỉnh Nghệ An và Hà Tĩnh.

“Ký ức BÃO”, phù sa tâm hồn Lương Duy Cường

“Ký ức BÃO”, phù sa tâm hồn Lương Duy Cường

Tôi có chuyến đi miền Trung, vào đúng dịp trời như rút ruột để nắng, đến nỗi chỉ cần thêm một giọt bỏng, sẽ vỡ cả thinh không. Để mấy ngày sau trở về nhà, trong giấc mơ, quờ tay, tôi vẫn chạm vào bỏng rát. Người ta nói, trước những cơn thiên tai, nắng thường đi trước để dọn đường. Trước đó ít bữa, tôi đã kịp chan vào hồn bút kí “Ký ức BÃO” (NXB Hội Nhà văn, 2025) củ