Cơm Mẹ

Những bữa cơm do chính tay mẹ nấu không phai mờ trong ký ức của nhiều người.

Cơm Mẹ - 1

Ông nội tôi ăn uống rất sành, còn ông ngoại tôi thì ngược lại, vô cùng mộc mạc. Nhưng dù sành sỏi hay mộc mạc, thì 2 người đều dạy tôi ăn ngon là ở sự Thuần.

Thuần, tức là món nào đúng vị món ấy. Tanh thì không lẫn vào thơm. Đắng thì hậu nó ngọt. Chát thì hãm bằng chua. Canh dưa thì ăn với gì mà canh cá thì vị nó ra làm sao.

Thuần, tức là chín tới về lửa, đậm đà sâu về vị, vừa đủ về lượng.

Thuần, tức là không cứ chuộng lạ, chuộng hiếm. Cứ mùa nào thức nấy, đúng thời đúng vụ, thì món nào cũng ngon.

Tóm lại, phải biết tôn trọng đồ ăn.

Học cái nết ăn từ những người ấy, thành ra tôi ăn vừa rất dễ vừa rất khó. Chẳng hạn, tôi rất ghét ăn cơm mà bị dính tạp vật. Đang ăn bát cơm ngon mà cắn phải hạt sạn, thì tôi sẽ bỏ luôn bữa. Đang ăn đồ ăn ngon mà dính mảnh nylon, cái lá cây, là tôi bỏ không ăn món đó nữa. Không phải cảnh vẻ, tôi cực kỳ tôn trọng đồ ăn, mà muốn tôn trọng đồ ăn thì phải tôn trọng cái lưỡi của mình.

Mẹ tôi biết thế, làm cơm thì rất cẩn thận, sạch sẽ. Nhưng vì lý do huyền bí gì đó, số lần tôi ăn cơm nhà mà dính phải sạn khá là thường xuyên, và tỉ lệ bữa cơm nhà có sạn nhưng chỉ mình tôi cắn phải thì lên đến... 100%. Mỗi lần đang nhai mà nghe "cục" một phát, rồi nhìn sang thấy mặt thằng con tái đi, là mẹ tôi lại rối rít hết cả. Nhưng đã thành tính rồi, tôi đành buông đũa. Vì ăn thêm cũng không ngon được nữa.

Thời gian gần đây, xuất hiện một vấn nạn mới, là đồ ăn mẹ nấu có sợi tóc, mẹ già, tóc rụng nhiều. Đang gắp miếng rau xào mà có sợi tóc, tôi cũng mấy lần muốn bỏ bữa. Mẹ thấy thái độ tôi khó chịu, lại rối rít thanh minh. Nhưng mẹ 70 rồi, mà mình cũng đã 40, không thể cứ thế mà bỏ bữa, đành trệu trạo nhai tiếp.

Sáng nay bị cảm nằm nhà. Mẹ rán trứng ốp la cho ăn sáng, mang lên để ở cửa buồng. Nằm nghe mưa rơi ngoài hiên, thấy thôi ơn giời cuộc đời thế cũng được. Vẫn còn có mẹ đây.

Đến bữa, hai mẹ con ăn trưa. Trỏ TV hỏi mẹ, Trời trời sao con bé kia nó giết người ta kinh thế? Rồi trong khi mẹ kể về tập 258 phần 4 bộ phim lâm ly tình đời nào đó, thì lẳng lặng nhặt sợi tóc bỏ ra. Mẹ 70 rồi.

Tác giả: Phạm Gia Hiền None

Tin liên quan

Tin mới nhất

Đưa bộ máy tham mưu chiến lược về dân vận về 'ngôi nhà chung' đại đoàn kết

Đưa bộ máy tham mưu chiến lược về dân vận về 'ngôi nhà chung' đại đoàn kết

Chiều 26/8, tại Hà Nội, Đảng ủy Mặt trận Tổ quốc (MTTQ), các đoàn thể Trung ương và Ban Tuyên giáo Trung ương đã tổ chức Hội nghị tiếp nhận chức năng, nhiệm vụ tham mưu về công tác dân vận. Sự kiện đánh dấu bước ngoặt lớn nhằm đưa bộ máy tham mưu chiến lược về dân vận trở về đúng nơi sát dân nhất, củng cố sức mạnh khối đại đoàn kết toàn dân tộc.

Khai mạc ITE HCMC 2026 - Dấu mốc 20 năm kết nối du lịch Việt Nam với thế giới, mở ra chương phát triển mới

Khai mạc ITE HCMC 2026 - Dấu mốc 20 năm kết nối du lịch Việt Nam với thế giới, mở ra chương phát triển mới

Sáng 27/8, Hội chợ Du lịch Quốc tế Thành phố Hồ Chí Minh lần thứ 20 năm 2026 (ITE HCMC 2026) chính thức khai mạc tại Trung tâm Hội chợ và Triển lãm Sài Gòn (SECC), mở đầu chuỗi hoạt động xúc tiến thương mại, kết nối giao thương, đối thoại chính sách và trải nghiệm du lịch diễn ra từ ngày 27-29/8/2026, theo Cổng thông tin điện tử Bộ VHTTDL.

Dự thảo Luật Phát triển công nghiệp văn hóa: Cần một hành lang pháp lý minh bạch để doanh nghiệp bứt phá

Dự thảo Luật Phát triển công nghiệp văn hóa: Cần một hành lang pháp lý minh bạch để doanh nghiệp bứt phá

Công nghiệp văn hóa đang đứng trước yêu cầu chuyển mạnh từ tư duy chủ yếu quản lý hoạt động văn hóa sang kiến tạo môi trường, thị trường cho sáng tạo và khơi thông nguồn lực xã hội. Tuy nhiên, để doanh nghiệp “dám bỏ vốn, dám sáng tạo và dám đi đường dài”, điều quan trọng là cần phải xây dựng được một hành lang pháp lý minh bạch, ổn định, bài viết đăng tải trên Cổng th

Gió mùa thu mẹ ru con ngủ - Lời ru theo con suốt một đời

Gió mùa thu mẹ ru con ngủ - Lời ru theo con suốt một đời

Mẹ sinh tôi vào một ngày tháng Bảy mùa hạ. Năm ấy trời đổ mưa bão bùng, nước sông La cuồn cuộn dâng cao như muốn cuốn phăng tất cả. Giữa đất khách quê người không một người thân thích, người chồng, tức cha tôi đã lặng lẽ bỏ đi. Mẹ phải tự mình vượt cạn trong một mái lều xiêu vẹo dựng tạm giữa vườn, xung quanh giông bão dập dồn không ngớt...

Triển lãm Maj Trang Olson: Đi tiếp con đường của cha (Maj Trang Olson: Following her father’s footsteps)

Triển lãm Maj Trang Olson: Đi tiếp con đường của cha (Maj Trang Olson: Following her father’s footsteps)

Nằm tĩnh lặng giữa lòng phố cổ Hà Nội, ngôi nhà số 46 Trần Nhật Duật - con phố gắn liền với vị danh tướng kiệt xuất thời Trần, không chỉ là nơi chứng kiến bao đổi thay của mấy thế hệ, mà còn là một "bảo tàng Gia đình" đong đầy ký ức. Nơi đây từng là mái ấm của gia đình cố họa sĩ Hồng Vân, người nghệ sĩ tài hoa với những bức chân dung Chủ tịch Hồ Chí Minh tràn đầy lòng