Đã muộn...

Ở đời không thiếu những bất ngờ. Có bất ngờ đau đớn. Có bất ngờ làm ta sung sướng hạnh phúc. Lại có bất ngờ làm ta tưởng đã chết bỗng hồi sinh. Mấy hôm nay, tôi có một bất ngờ. Nó pha tạp lẫn lộn. Có lẽ thế nên tôi chơi vơi, khốn đốn...

Ấy là sự xuất hiện của anh sau hơn hai mươi năm. Anh là thần tượng, là tình yêu đầu đời. Hai mươi năm chưa khủng về thời gian nhưng lại khủng cho một tình yêu ẩn giật. Tôi đã chôn vùi nó trong chín tầng địa ngục ký ức. Đàn bà lạ thế. Đào sâu chôn chặt thì vẫn cứ đau đáu tận lúc xuống mồ.

Dẫu mới ý định và mới bắt gặp qua cuộc gọi và tin nhắn nhưng tôi chẳng biết vui hay buồn. Khốn khổ. Anh đột ngột tìm lại tôi chẳng đúng lúc chút nào.

Hơn hai mươi năm trước, tôi quen anh trong kỳ hội giảng giáo viên giỏi tỉnh. Tôi và anh đều dạy văn cấp trung học. Mới gặp, tôi như bị anh hớp hồn ngay cái nhìn đầu tiên. Tôi không sao hiểu được sự vỡ vụn của cảm xúc. Tôi như người say nắng, chẳng kiểm soát được hành vi mình nữa.

Hội giảng của ngành là nơi “anh hoa phát tiết” của những giáo viên giỏi. Đủ sắc màu, đủ sự khoe mẽ. Những câu bông phèng, những mẩu tiếu lâm đời mới râm ran. Đáng nói nhất là những kịch bản độc đáo được thiết kế qua bài soạn, thể hiện khi lên lớp.

Anh không khoe mẽ trước đồng nghiệp, chỉ lẳng lặng mỉm cười nhưng chẳng hiểu sao (tính tôi thường muốn lý giải mọi cái nhưng không phải lúc nào cũng rành rẽ), anh vẫn có nội lực hấp dẫn, trước hết với tôi. Sự nhạy cảm của một người đang khao khát yêu đã mách bảo tôi. Ở tuổi đi tìm cái nửa của mình, không có nhiều cơ hội. Phải biết bắt lấy, dẫu có lúc là cái gặp bất chợt. Mà trực giác phụ nữ có khi chính xác lắm. Tần số sóng tình có khi còn cao hơn sóng radar. Tôi thấy mình như con ranh. Lại có chút bạo dạn tự nhiên nên đã tinh khôn tìm ra một tá lý do để được tiếp cận anh.

Để làm quen được anh, tôi đã tách nhóm để đánh lẻ, khám phá cái thế giới bí ẩn mà tôi chỉ mới linh cảm. Tôi rủ Hội, bạn dạy cùng tôi mời anh đi uống cà phê sau buổi làm quen. Nói là nhờ anh góp ý bài dạy...

Và từ cái buổi tiếp xúc đầu tiên cho hết tuần hội giảng, cho đến hơn hai mươi năm sau, anh luôn là ẩn số. Mới biết trên đời này, cả tỉ người, chẳng ai giống ai, mỗi người có một hằng số hấp dẫn riêng (theo cách tôi nghĩ). Sự linh cảm của tôi không đến nỗi tồi.

Tôi mời anh đến quán cà phê sâu hút trong phố. Là khách mời nhưng anh là người làm chủ tình thế. Anh chọn bàn dưới gốc cây trứng cá yên tĩnh. Tôi đang loay hoay thì anh đã chủ động gọi hai sinh tố xoài cho tôi và Hội, còn anh cà phê đen. Tôi trở nên lúng túng... 

Rồi chúng tôi bắt đầu chuyện trò. Chúng tôi kể cho nhau chuyện dạy văn ở huyện mình, trường mình. Những năm đó, lương thấp, đời sống kém xa giờ nhưng dạy văn là niềm say mê của chúng tôi. Học sinh thời đó cũng đang thích thú học văn. Môn văn đang giữ vị trí vốn có. Có lẽ vì thế mà ba chúng tôi luận bàn hào hứng.

Đã muộn... - 1

Minh họa Lê Huy Quang 

Anh có vốn liếng văn chương đáng nể. Lại còn sắc sảo trong đánh giá. Một kĩ năng rất cần của người dạy văn. Tôi và Hội cảm thấy mình chỉ đáng học trò. Tôi thán phục anh có cái nhìn sắc sảo về các văn bản ở sách giáo khoa mà thường ngày chúng tôi cứ dạy theo công thức, cứ lấy sách giáo viên làm “bảo bối”. Tôi nhớ mãi sự phát hiện mới mẻ của anh khi bàn đến “Chiếc lá cuối cùng” của OHenri. Đây là văn bản Hội dạy. Lâu nay giáo viên nặng khai thác lòng yêu thương, cao cả của các nhân vật mà làm mờ đi thông điệp hàm ẩn. Đó là quan niệm về kiệt tác nghệ thuật - bức vẽ không chỉ có giá trị cao về nghệ thuật mà quan trọng nhất là giá trị nhân sinh. Bức vẽ Chiếc lá cuối cùng của Bơ-men là đã cứu sống Giôn Xi. Cái đích bài dạy là hướng đến quan niệm đó của nhà văn.

Rồi anh nói về Bến quê của Nguyễn Minh Châu, văn bản tôi bắt thăm được. Dạy truyện này chúng tôi thường sa vào những biểu tượng lớn lao, trừu tượng. Anh có cái nhìn rất riêng. Với Nhĩ - nhân vật chính của truyện, bến quê là những bông hoa bằng lăng đậm sắc với những cánh hoa có màu tím sẫm; là cái bờ dốc đứng có chuyến đò ngang chạy qua mỗi ngày; là bãi bồi bên kia sông Hồng có màu vàng thau xen lẫn màu xanh non như da thịt, hơi thở của đất màu mỡ. Bến quê còn là người vợ tần tảo, chăm chút anh từng li từng tí khi đau ốm; là bầy trẻ với những “bàn tay chua lòm mùi nước dưa”; là ông giáo láng giềng giúp đỡ, hỏi han, động viên anh mỗi ngày. Từ đó mới hướng đến: bến quê chính là tình đời, tình người của nhân vật trước những gì thân quen, thương yêu nhất, những gì hồn nhiên, gần gũi nhất...  

Cứ thế anh giúp tôi và Hội hiểu được sự ẩn chứa sâu xa của một số văn bản khó. Anh chậm rãi, nhỏ nhẹ, không ồn ào. Chỉ thế anh đã thuyết phục hai đứa tôi. Sự ái mộ trong buổi đầu tiên ấy đã bén lửa tình trong tôi.

Sau buổi đó, tôi biết anh không phải giáo viên đi thi mà chỉ đi tư vấn cho giáo viên huyện anh. Anh là giáo viên dạy giỏi tỉnh chu kỳ trước.

Hai ngày sau, bài dạy Bến quê của tôi thành công. Tôi đã tổ chức cho học sinh khám phá và cảm nhận văn bản theo định hướng của anh. Bước ra khỏi lớp, người tôi nghĩ đầu tiên là anh. Tôi tìm anh nói lời cảm ơn. Anh nói đó là thành công của người dạy. Tôi cố kìm giữ một ý nghĩ bất chợt. Nếu như chỉ có anh, tôi sẽ ôm lấy và đặt vào má anh một nụ hôn.

Đến bài dạy thứ hai, tất nhiên tôi không thể không bám vào anh. Lần này không chỉ bài dạy mà có gì đó làm lòng tôi rộn rạo hơn. Tôi đưa anh đến quán cà phê ven sông  phía nam thành phố. Ở đây không gian thoáng đãng thơ mộng. 

Bài dạy thứ hai của tôi là Mùa xuân nho nhỏ của Thanh Hải. Đến bây giờ, sau hơn hai mươi năm tôi vẫn nhớ như in những gì anh hướng dẫn khi bình đoạn thơ “Ơi con chim chiền chiện / hót chi mà vang trời / từng giọt long lanh rơi / tôi đưa tay tôi hứng”. Theo anh, đây là hình ảnh rất thơ và chỉ có thơ mới diễn đạt “từng giọt long lanh rơi, tôi đưa tay tôi hứng”. Sách hướng dẫn giả thiết: đây có thể là giọt mưa xuân. Theo anh, nếu là giọt mưa thì chẳng có gì là thơ nữa. Đây là giọt âm thanh của tiếng chim chiền chiện. Tiếng chiền chiện hót vang giữa bầu trời xuân vón lại thành giọt rơi xuống. Nhà thơ đã đưa tay hứng về. Một sự liên tưởng tinh tế, tài hoa, một hình ảnh ẩn dụ gợi cảm không thể thơ hơn... Anh dặn tôi ở đây phải bình cảm hứng, cảm xúc của nhà thơ. “Ơi con chim..., hót chi...” yêu đời lắm, yêu trời đất vào xuân lắm, nhà thơ mới xúc động như thế. Và người đọc xúc động hơn khi biết nhà thơ sắp từ giã cõi đời thì tình yêu cuộc sống càng da diết, dâng trào hơn. Anh còn dặn, lúc bình cần kiệm lời, chậm rãi, giao cảm với học sinh để có sự lắng đọng, rung cảm...

Trao đổi bài xong, tôi rủ anh xuống bờ sông hóng gió. Tôi kéo anh ngồi sát bên mép nước, ngắm những cánh buồm căng gió trôi chầm chậm trên dòng Lam trong xanh. Những cánh buồm nâu đẹp như tranh vẽ. Lúc sau tôi lại kéo tay anh đi dạo trước khi ra về. Tôi cố tình đi sát anh rồi chọn lúc tự nhiên nhất nép vào anh. Anh đưa tay quàng lên vai tôi. Chờ có thế, tôi quay người thu gọn mình vào vòng tay anh. Anh ôm tôi trong vòng tay và hôn nhẹ lên mái tóc thoảng hương bồ kết tôi mới gội lúc chiều.

Bài giảng Mùa xuân nho nhỏ của tôi đạt loại giỏi. Lần này bước chân ra khỏi lớp, choáng ngợp hết tâm trí tôi không có gì khác ngoài anh. Hai ngày nữa là kết thúc hội giảng. Với tôi đây là quãng thời gian vàng ngọc. Tôi không giấu giếm tình cảm. Cơ hội đâu có nhiều. Mà chẳng giấu làm chi một tình cảm đẹp đang rạo rực. Tôi đã yêu anh. Nếu ngày đầu tôi như bị hớp hồn từ cái nhìn đầu tiên thì bốn ngày qua, tình cảm trong tôi mãnh liệt dần đến lúc không cưỡng nổi.

Chiều trước ngày kết thúc hội giảng, tôi dúi vào tay anh một mẩu giấy: “Tối nay đi chơi với em nhé?”. Nhận được tín hiệu, anh nháy mắt mỉm cười.

Tối đó, tôi rủ anh đi thuyền ra bãi bồi giữa sông. Rừng phi lao đã khép tán nên bãi bồi đậm đặc màu xanh. Trăng đêm nay không trong xanh như đêm hôm trước. Gió từ mặt sông thổi đều đều như tưới lên da thịt. Chẳng có nơi nào lý tưởng hơn nơi đây cho trai gái tình tự. Tôi và anh ngồi sát bên nhau tỉ tê. Bao cảm xúc, nỗi niềm, sự ngưỡng mộ từ hôm đầu gặp nhau đến nay tôi không ngại ngùng trải lòng.

Tâm sự một lúc, anh đọc thơ tôi nghe: Em vừa đủ để anh khao khát. Vừa đủ làm anh thật là anh. Trời chớm thu vừa đủ nét xanh. Quả chua ấy cũng vừa đủ ngọt... Đến bây giờ trăng vẫn cứ còn xanh. Cứ một nửa, như đời anh, một nửa. Nhưng trăng sẽ tròn đầy, trăng sẽ…

Chao ôi, sao những câu thơ anh đọc quyến rũ cõi lòng đến thế. Giọng anh sao truyền cảm. Anh đọc thơ xong, tôi dịch ngồi vào lòng anh. Anh không nói gì và tôi cũng vậy. Lợi dụng khoảng lặng đó, tôi mạnh bạo nói điều thiêng liêng nhất. Tôi quay người đưa tay vít đầu anh xuống ghé vào tai thầm thì: “Em yêu anh! Anh là của em nhé!”.

Nhẹ nhàng, anh sẽ sàng hôn lên mái tóc tôi như đêm hôm trước. Chờ anh hôn xong, tôi hỏi “anh thì sao?”. Anh nói “thơ đã nói hộ lòng anh rồi...”.

Thấy anh giữ ý, tôi kéo tay anh ép sát vào ngực tôi. Anh ép bàn tay lên làn áo mỏng. Tôi kín đáo lần mở từng cúc áo để bàn tay anh có thể áp sát làn da nõn nà trên bầu ngực. Anh không suồng sã, vồ vập. Anh chỉ xoa nhẹ lên hai bầu thanh tân căng tròn. Tôi không hiểu sao anh lại dè sẻn, rụt rè đến thế. Có người con trai nào lại có thể kìm nén được khoảnh khắc tiên sa thế? Trong khi tôi nghe da thịt cơ thể mình mơn man...

 “Anh không yêu em à?” Tôi hoài nghi. Anh nói trong run rẩy: “Anh rất yêu em”. “Em dâng tặng anh mà...”.

Bắt đầu từ đây, tôi và anh không nói nhiều nữa. Sự mơn man da thịt đã nói lên tất cả. Những cử chỉ âu yếm, chăm sóc nhau lúc này hơn mọi lời. Cơ thể tôi mỗi lúc một rạo rực nồng nàn. Dường như lúc này chỉ còn bản năng... Khi cơ thể rụng rời, tôi đưa tay định cởi bỏ tất cả... Nhưng anh giữ tay tôi lại: “Đừng em!”. Nằm trên bãi cỏ. Anh  quàng tay lên người tôi, riết vào lòng. Tôi mạnh bạo lật cơ thể anh lên...

Tất cả chỉ có thế. Chỉ có những nụ hôn thật là cháy bỏng.

Hôm chia tay, tôi giấu những giọt nước mắt vì nhớ. Vì sự mỏng manh. Vì một linh tính. Anh tặng tôi cái bút cuốn trong mẩu giấy với dòng thơ: Trăng viên mãn cuối trời đêm đêm em có nhớ? Mặt trăng từng khuất nửa ở trong nhau...  

Sau ngày xa nhau, tôi và anh vẫn thư đi từ lại. Tôi nồng nàn, nông nổi. Anh đằm thắm, kín đáo. Kín đáo nhưng tôi vẫn nhận ra sự mơ hồ khác thường. Có thư anh tâm sự bàn luận tình yêu. Với anh, yêu và hôn nhân không đồng nhất. Anh hỏi tôi có thấy cuộc sống thế không. Lấy nhau không bắt đầu từ yêu có hạnh phúc không...

Thì ra anh đã chuẩn bị tâm thế để tôi khỏi hụt hẫng. Gần một năm sau, anh xin tôi tha lỗi để cưới vợ. Anh cưới vợ vì cái nghĩa, vì muốn giữ cho tâm can bố anh được thanh bình sau dữ dội của chiến tranh. Đó cũng là lòng hiếu thảo. Anh quan niệm thế.

Vợ anh là con một người bạn của bố. Hai người từng đồng đội chiến đấu, vào sinh ra tử ở chiến trường Quảng Trị. Là đồng đội lại cùng quê, cùng nhập ngũ một ngày, cùng đơn vị huấn luyện và chiến đấu. Giữa chiến trường ác liệt, hai người đã kết nghĩa sống chết có nhau. Hẹn, nếu một trong hai hi sinh thì hòa bình, người còn lại sẽ kết nối hai gia đình làm anh em. Đẹp nữa là thông gia. Người thì con trai đầu, người lại là con gái.

Người may mắn trở về là bố anh, dẫu trên mình mang nhiều thương tích. Đúng như ý nguyện người đã hi sinh, bố anh đã sống phần còn lại đầy đủ, nghĩa tình. Sự cần mẫn thăm nom, lo toan các việc lớn cho nhà bạn đã làm hai gia đình như anh em ruột thịt. Rồi ý nguyện sâu kín nhất của hai người được bố anh nói ra vào ngày giỗ người đồng đội, năm anh hai bốn tuổi. Bố anh muốn anh nên chồng nên vợ với người con gái của bạn như hẹn ước năm nào.

Nghĩa sinh tử ấy không thể không làm anh nặng lòng. Anh phải nghĩ ngợi suốt hai năm trời. Trước lúc gặp tôi một năm và sau năm nữa. Cái nghĩa không phải phân vi. Còn tình yêu, nếu không có hoặc chỉ là mường tượng thì trong sâu thẳm riêng tư mỗi người, liệu có hạnh phúc? Anh cảm thông cho cách nghĩ không thể khác của bố, thế hệ của những người đồng đội từng thề sống chết có nhau. Anh dễ dàng nhận ra, nếu anh nên nghĩa chồng vợ với người con gái đó, tâm can bố sẽ thanh thản. Bố sẽ cảm thấy trọn tình vẹn nghĩa với bạn. Những đồng đội từng vào sinh ra tử sâu nặng lắm.

Sự qua lại thường xuyên giữa hai nhà, anh rất hiểu người con gái đó. Cô học trung cấp tài chính và được ưu tiên nhận vào làm ở hợp tác xã tín dụng. Sự gần gũi làm anh có cảm giác cô như em gái. Có lần anh thổ lộ điều đó với bố. Mỗi lần thế, anh không khó nhận ra lòng bố trĩu nặng ưu tư. Còn cô thì luôn sống trong thắc thỏm hi vọng. Cô rất cần một điểm tựa.

Giữa những tháng năm chưa rành mạch được lòng mình, anh gặp tôi ở hội giảng. Mới biết, vì rất yêu tôi mà anh giữ ngọc ngà cho tôi. Tính anh thế. Còn lúc đó, tôi không hiểu được anh sự e dè đến kỳ lạ. Những khoảnh khắc hạnh phúc mà trong cuộc đời nhiều khi chỉ có một. Tôi và anh cũng vậy.  

Ngày nhận thư anh xin lỗi được cưới vợ, tôi thấy như rơi vào ngõ cụt. Có lẽ tôi quá yêu anh, hi vọng quá nhiều vào tình yêu? Biết anh không có lỗi nhưng tôi vẫn gửi thư  kèm lời trách móc giận dỗi: E dâng cho đời say đắm khát khao. Đời dành cho em lạnh lùng tàn nhẫn. Em dâng cho đời vẹn nguyên trong trắng. Đời dành cho em bội bạc thương đau... Rồi thư khác: Em cảm thấy hình như em đã chết. Chuông nhà thờ rên rỉ rửa hồn em. Trong trắng quá, Chúa ơi con chỉ biết. Yêu thương người chuốc nỗi đau cho tim...

Anh hồi âm tôi năm sáu lá thư, kể tôi nghe những chuyện tôi vừa kể trên. Anh cưới vợ và bắt đầu sống cuộc đời cho người khác. Con người anh là như thế. Ở hoàn cảnh anh, có ai xử sự khác được? Có ai rành mạch được chữ nghĩa khác chữ yêu, hai cái đó không thể đan xen. Một người có hiếu như anh thật khó lòng rành mạch được, khác đi được.

Rồi tôi nhắm mắt lấy chồng, không khởi nguồn từ yêu. Tôi chỉ có một người yêu, một tình yêu. Tình yêu ấy, người yêu ấy giờ chỉ hiện hữu như vầng trăng tít tắp cuối trời.

Chồng tôi là nhân viên phòng tài chính huyện. Anh đeo đuổi tôi từ lâu nhưng dường như tôi không để ý. Anh khô như con số cộng trừ hàng ngày. Tôi ướt át lãng mạn. Trong những ngày sống chới với, anh đến và tôi gật đầu theo phản xạ. Những lúc ấy tôi chẳng buồn nghĩ gì. Thật là tai hại. Tôi đang trong những ngày khủng hoảng.

Trước ngày cưới, tôi phạm sai lầm nữa. Tôi viết thư xin gặp anh một lần. Ý định của tôi thật rồ dại. Tôi muốn dâng hiến thanh tân cho người tôi yêu. Sau hai tuần tôi nhận được thư anh. Anh nói công việc nên ngày cưới mới đến chúc mừng tôi được. Sự từ chối khôn khéo. Cao thượng, thánh thiện nhưng tôi giận vô cùng. Tôi viết thư không cho anh đến nữa. Tình yêu bốc lửa trong tôi tắt ngấm như bếp than hồng bị dội gáo nước. Từ hôm đó, nó đã lặng lẽ chết. Hận anh, buồn cho duyên số, tôi chôn tình yêu đầu đời vào chín tầng địa ngục ký ức. Cũng từ đó, tôi biệt vô âm tín với anh.

Nhắm mắt lấy chồng, gật đầu lấy chồng theo phản xạ là một tai hại. Sống cùng nhau có hai mặt con nhưng tôi không cảm nhận được mặn nồng của hạnh phúc. Không biết chồng tôi có nhận ra điều đó? Còn sau này, tất nhiên rồi. Đời sống chăn gối ngày chán ngắt, nhạt phèo như nước ốc. Để giải phóng cho nhau, tôi và chồng ngầm thỏa thuận ly thân nhưng không cho con biết. Mỗi người có thể tìm mảnh trời riêng.  

     

*

Giờ đã hai mươi năm có lẻ. Anh chủ động tìm lại tôi. Anh tìm tôi làm gì nhỉ?

Để yêu. Để bù đắp cho tôi? Nếu vậy lẽ ra nên sớm hơn chứ? Chí ít lúc tôi đang còn chút màu mỡ phù sa. Còn vì cái nghĩa thì muộn một chút có lẽ hơn. Khi nắng đã tà. Ở cái tuổi đã mất dần cảm xúc. Cái tuổi mà người đàn bà không mặc cảm bản năng nữa.

Còn lúc này, sao trớ trêu thế? Dẫu chưa rõ lắm nhưng tôi mơ hồ nhận ra, cơ thể tôi đang mất dần thẩm mỹ dưới cái nhìn soi mói của đàn ông. Mọi sự nồng nàn, man dại ngày nào giờ đã như cơm nguội... Trời đất, đời có ai như tôi?

Sau những cuộc gọi, những tin nhắn, tôi mới biết, qua Hội anh đã biết tường tận cuộc sống tôi. Anh biết tôi không hạnh phúc và ôm mối sầu nặng trĩu. Tôi vừa giận vừa tự ái. Tôi gửi anh tin nhắn: Chiếc bút xưa em giữ làm kỷ niệm. Mảnh giấy kia em đã vứt rồi. Câu thơ xưa em đọc hoài nỏ thuộc. Theo thời gian nên mất dấu đi rồi. Anh hồi âm: Câu thơ xưa em đọc hoài nỏ thuộc. Để bây giờ anh đọc tiếp em nghe. Cứ thế các mẩu tin nhắn gửi nhau đan xen những câu thơ đại loại như thế.

Thế rồi chất men tình yêu thuở nào vô tình đánh thức những ký ức tưởng chừng đã ngủ yên, chôn chặt trong chín tầng địa ngục của tôi. Anh làm tôi lúng túng. Sự lúng túng không của lý trí mà của bản năng. Chả trách sách vở ca tụng tình yêu kỳ diệu làm con người trẻ lại. Tôi nghe khá rõ từng tế bào già nua trong cơ thể được hồi sinh... Sau hơn hai mươi năm, tôi lại có cảm giác của người đang được yêu.

Linh cảm được sự hồi sinh trong cơ thể, anh tha thiết xin gặp tôi. Anh muốn bù đắp khoảng trống tôi âm thầm chịu đựng hơn hai mươi năm. Muộn còn hơn không. Tôi hỏi “làm thế anh không thấy có lỗi với chị ấy?”. Anh chia sẻ “hơn hai mươi năm, anh cũng âm thầm chịu đựng khoảng trống lòng mình để đưa lại hạnh phúc cho vợ rồi”... 

Tôi thấp thỏm chờ đợi. Hồi hộp. Hi vọng. Lo âu. Sự nguội lạnh của cơ thể bắt đầu được sưởi ấm. Tôi sẽ được anh ôm chặt vào lòng, được anh hôn khắp cơ thể. Tôi sẽ lọt thỏm trong thân hình săn chắc của anh. Anh đang đủ sinh lực và cảm xúc yêu để có thể làm tôi man dại, tan chảy. Chao ôi, chỉ hình dung ngày được gặp lại anh mà người tôi nóng ran. Sự khao khát trong tôi đang hồi sinh.

Đang đê mê mộng mị cuộc yêu, tôi giật mình như người ngủ tỉnh giấc. Nhìn xuống cơ thể... đưa tay xoa lên bầu ngực... Tôi thở dài chua chát... Giá như ngày ấy, anh vượt qua chính mình... Giờ thì đã muộn... Thôi anh ạ. Anh đã cho chị ấy hạnh phúc hơn hai mươi năm, giờ đừng làm tổn thương chị ấy.  

Nghĩ vậy, tôi nhắn tin: “Anh cứ giữ liên lạc với em. Vẫn cứ gọi, vẫn nhắn tin như thế... Còn gặp nhau? Em không đủ can đảm nữa. Anh cứ nghĩ, cứ hình dung em như hơn hai mươi năm trước để giữ lấy sự thánh thiện của tình yêu”.

Truyện ngắn của Nguyễn Việt Hòa

Cuộc chiến với thủy thần
Cuộc chiến với thủy thần

Như treo cái thước đo nước vào chiếc đinh móc trên tường, cởi chiếc áo mưa giũ cho bớt nước, treo lên cái đinh bên cạnh...

Tin liên quan

Tin mới nhất