Một món quà từ người láng giềng và một chuyến đi vào phố thơ trong lòng tôi

Tôi không nghĩ rằng một buổi chiều như bao buổi chiều khác lại mang đến cho tôi một món quà khiến lòng mình ấm lên lâu đến vậy. Đại tá Phạm Văn Lê, người cùng Tổ dân phố, trân quý trao vào tay tôi tập "Phố Tôi" - (Tập 2) với nụ cười hiền và câu nói giản dị:“Anh đọc cho vui, để biết phố mình còn nhiều điều đẹp lắm.”

Tôi cầm cuốn sách, không phải như nhận một tập thơ, mà như nhận một phần ký ức chung của những con người quanh mình - những người tôi gặp mỗi sáng tập thể dục, những gương mặt thân quen nơi cổng làng, nơi chợ nhỏ, nơi con đường Dịch Vọng Hậu đi qua mùa này và mùa khác, nay là phường Nghĩa Tân.

Buổi tối, tôi mở sách. Và từ đó, tôi đi vào một hành trình bất ngờ hơn tôi tưởng.

Những câu thơ đầu khiến tôi nhận ra: Phố này không chỉ là nơi ở - nó là nơi sống.

Khi đọc phần Hương sắc mùa xuân, tôi cảm giác như nghe thấy chính hơi thở của khu phố mình: “… những cành lộc non đầu mùa, tiếng ríu ran của hàng cây cổ thụ bên trường học, mùi hoa bưởi thoang thoảng trong sân nhà ai”.

Các tác giả không cố gắng “làm thơ”, họ chỉ viết điều họ cảm. Và chính sự không cố ấy lại làm nên chất thơ.

Tôi thấy một điều thú vị: mùa xuân trong tập thơ không phải mùa của đất trời, mà là mùa trong lòng người - thứ mùa xuân mà chúng ta thường bỏ quên khi cuộc sống quá vội vàng.

Đọc đến Muôn nẻo đường quê, tôi hiểu vì sao người thành phố luôn nhớ về đất mẹ.

Những bài viết về Sa Pa, Mai Châu, Đường Lâm… gợi trong tôi nỗi nhớ xa xôi về những miền đất tôi từng đặt chân đến.

Nhưng điều khiến tôi lặng người nhất không phải cảnh sắc, mà là cảm giác quê hương như một sợi dây vô hình buộc mỗi chúng ta lại với chính mình.

Tôi hình dung những tác giả - nhiều người tuổi đã ngoài sáu, ngoài bảy mươi - đứng trước một ngọn núi, một cánh đồng, một cây cầu, mà đôi mắt bỗng mềm đi.

Họ không viết để mô tả; họ viết để giữ lại những gì đang trôi quá nhanh. Ở đó, tôi đọc được nỗi khát khao trở về, một nỗi khát khao rất người, rất Việt.

Phần Gia đình - bè bạn: những trang thơ làm ấm cả căn phòng tôi đang ngồi.

Có những bài khiến tôi phải khép sách lại một chút, vì tự nhiên nhớ mẹ, nhớ cha, nhớ người thầy cũ.

Đọc Nỗi nhớ mẹ, Đưa cháu đến lớp, Cốc chè xanh buổi sáng, tôi nhận ra: Thơ không chỉ để bay bổng; thơ còn để giữ lại những khoảnh khắc bình dị tưởng như chẳng có gì mà hóa ra là tất cả.

Tôi nhận ra một điều nhỏ mà sâu: Những tình cảm giản dị chính là linh hồn của đời sống. Không có chúng, chúng ta chỉ là những người đi ngang qua nhau trong một thành phố đông đúc.

Và rồi đến phần Tri ân - phần khiến tôi nén lại một tiếng thở dài.

Tôi biết nhiều người trong Câu lạc bộ đã trải qua chiến tranh.

Họ viết về Đồng Lộc, Long Đại, Trần Phú… bằng giọng trang trọng mà tiết chế. Không có những câu thơ “đao to búa lớn”, không có những khẩu hiệu cứng lạnh, chỉ có những dòng chữ run run một chút - run vì nhớ, vì thương, vì biết ơn.

Tôi nhận ra: Khi một cộng đồng dân cư nhỏ nhớ về những hy sinh lớn lao, đó là dấu hiệu cho thấy đạo lý vẫn còn bền trong chúng ta.

Tập thơ không giống một tuyển tập - nó giống một cuốn nhật ký tập thể.

Trong mỗi trang, mỗi bài, tôi thấy bóng dáng của một con người thật: người mẹ chắt chiu tuổi già, người chiến sĩ năm xưa giờ tóc bạc, em nhỏ đến lớp với chiếc cặp còn thơm mùi giấy mới, người bạn già ngồi uống chén trà chiều, những người đang sống cùng tôi trong khu phố này - những người có thể tôi đã chào họ mà không biết họ là… thi sĩ.

Tôi chợt hiểu rằng: văn hóa không nằm ở những điều lớn lao; văn hóa nằm ở việc mỗi người dám viết, dám nhớ, dám giữ lại phần tinh khôi trong mình.

Một lời cảm ơn - không chỉ vì tập thơ, mà vì sự gửi gắm.

Khi gấp sách lại, tôi muốn nói với Đại tá Phạm Văn Lê rằng: Anh không chỉ tặng tôi một cuốn thơ. Anh tặng tôi một chiếc gương - để tôi nhìn lại khu phố mình, nhìn lại chính mình.

Tập Phố Tôi - Tập 2 khiến tôi tin rằng: Ở đâu có những người biết yêu cái đẹp, giữ cái đẹp, thì ở đó văn hóa còn sống.

Và tôi may mắn vì khu phố của mình có những người như thế./.

Đoàn Thanh Nô

Vài ký ức về Xuân Hoàng
Vài ký ức về Xuân Hoàng

Những năm đầu của thập niên 1960 qua anh Trần Hữu Thung tôi gặp nhà thơ Xuân Hoàng, lúc ấy anh là một Trưởng phòng của...

Tin liên quan

Tin mới nhất

Tiểu sử của một huyền thoại

Tiểu sử của một huyền thoại

“Đức Phật - Tiểu sử của một huyền thoại” của Donald S. Lopez Jr. - một học giả hàng đầu về Phật học - là cuốn sách nghiên cứu về hình tượng Đức Phật trong lịch sử tư tưởng với tư cách biểu tượng tôn giáo thay vì truy tìm một chân dung thuần "lịch sử".

Đề cao bản sắc văn hóa và tính khả thi trong quá trình sửa đổi, bổ sung một số điều của Luật Kiến trúc

Đề cao bản sắc văn hóa và tính khả thi trong quá trình sửa đổi, bổ sung một số điều của Luật Kiến trúc

Tiếp tục Kỳ họp không thường lệ thứ Nhất, chiều 6/8, Quốc hội thảo luận ở tổ về 03 nội dung: Dự án Luật sửa đổi, bổ sung một số điều của Luật Kiến trúc; Dự án Luật sửa đổi, bổ sung một số điều của Luật Ngân hàng Nhà nước Việt Nam, Luật Phòng, chống rửa tiền và Luật Các tổ chức tín dụng; Dự án Nghị quyết của Quốc hội về công tác phòng, chống tội phạm và vi ph

Dự thảo Luật Phát triển công nghiệp văn hóa: Tạo hành lang pháp lý cho một lĩnh vực giàu tiềm năng

Dự thảo Luật Phát triển công nghiệp văn hóa: Tạo hành lang pháp lý cho một lĩnh vực giàu tiềm năng

Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch đã hoàn thiện Dự thảo 1.0 Luật Phát triển công nghiệp văn hóa, đánh dấu bước tiến quan trọng trong quá trình xây dựng một hành lang pháp lý chuyên biệt cho lĩnh vực đang ngày càng khẳng định vai trò trong phát triển kinh tế - xã hội, Cổng thông tin Bộ VHTTDL đưa tin.

Cần quy định rõ tiêu chí để thực hiện phân cấp quản lý kiến trúc

Cần quy định rõ tiêu chí để thực hiện phân cấp quản lý kiến trúc

06/08/2026Góp ý về dự án Luật sửa đổi, bổ sung một số điều của Luật Kiến trúc tại Phiên thảo luận Tổ 4 chiều 6/8, các đại biểu đề nghị làm rõ mối quan hệ giữa kiến trúc với điều kiện sinh kế của cộng đồng; đồng thời, cần cụ thể hóa tiêu chí định lượng để thực hiện phân cấp quản lý kiến trúc nông thôn. Ủy viên Trung ương Đảng, Phó Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Khắc

40 năm Bác Ba Lê Duẩn đi xa

40 năm Bác Ba Lê Duẩn đi xa

Giữa tháng Bảy tri ân, Hậu Kiên rực sáng trong đêm tưởng niệm Tổng Bí thư Lê Duẩn. Bên dòng Thạch Hãn miên man chảy qua ký ức, bên đôi bờ Hiền Lương, bên những cánh đồng quê hương và ngọn gió Lào bỏng rát, tiếng nói Quảng Trị, tiếng hát Quảng Trị hòa cùng nhịp đập của hàng ngàn trái tim người để cất lên khúc ca thành kính dâng Bác Ba Lê Duẩn, người con ưu tú của quê hương, ngườ