8 món ăn vặt tưởng rất ngon nhưng chứa nhiều muối, trẻ ăn nhiều tiềm ẩn nguy cơ gây bệnh

Một số món ăn vặt tưởng chừng như bổ dưỡng, nhưng tiềm ẩn nguy cơ gây bệnh cho trẻ, mẹ chú ý không nên cho con ăn quá nhiều.

8 món ăn vặt tưởng rất ngon nhưng chứa nhiều muối, trẻ ăn nhiều tiềm ẩn nguy cơ gây bệnh - 1

Muối là một loại gia vị rất quan trọng không thể tách rời khỏi mọi mặt của cuộc sống. Tuy nhiên, đối với trẻ em, ăn quá nhiều muối không chỉ dẫn đến ăn uống kém mà vấn đề lớn hơn là tiềm ẩn nguy cơ huyết áp cao, béo phì và bệnh tim mạch. 

Một số món ăn vặt sau đây tưởng chừng như bổ dưỡng, nhưng tiềm ẩn nguy cơ gây bệnh cho trẻ, mẹ chú ý không nên cho con ăn quá nhiều.

Bánh quy 

8 món ăn vặt tưởng rất ngon nhưng chứa nhiều muối, trẻ ăn nhiều tiềm ẩn nguy cơ gây bệnh - 2

Khoai tây chiên

8 món ăn vặt tưởng rất ngon nhưng chứa nhiều muối, trẻ ăn nhiều tiềm ẩn nguy cơ gây bệnh - 3

Giăm bông

8 món ăn vặt tưởng rất ngon nhưng chứa nhiều muối, trẻ ăn nhiều tiềm ẩn nguy cơ gây bệnh - 4

Khô mực tẩm gia vị

8 món ăn vặt tưởng rất ngon nhưng chứa nhiều muối, trẻ ăn nhiều tiềm ẩn nguy cơ gây bệnh - 5

Rong biển

8 món ăn vặt tưởng rất ngon nhưng chứa nhiều muối, trẻ ăn nhiều tiềm ẩn nguy cơ gây bệnh - 6

Ô mai

8 món ăn vặt tưởng rất ngon nhưng chứa nhiều muối, trẻ ăn nhiều tiềm ẩn nguy cơ gây bệnh - 7

Thịt bò khô

8 món ăn vặt tưởng rất ngon nhưng chứa nhiều muối, trẻ ăn nhiều tiềm ẩn nguy cơ gây bệnh - 8

Thi Thi

Tin liên quan

Tin mới nhất

Hẹn ngoài vô tận (tản văn)

Hẹn ngoài vô tận (tản văn)

Còn lại một mình, tôi ngồi tựa lưng vào gốc liễu già sần sùi, nhìn ngắm con chim Rẽ đang háo hức ăn. Với sự chứng nhận của lão ngư - người tốt, chim đã có thể xem tôi vô hại...

Từ “Bản thảo để lại trong sảnh lễ tân” đến những nỗi day dứt không nguôi

Từ “Bản thảo để lại trong sảnh lễ tân” đến những nỗi day dứt không nguôi

“Bản thảo để lại trong sảnh lễ tân” của Hồ Anh Thái là một tiểu thuyết gợi nên sự khắc khoải. Đó là sự khắc khoải của một con người liên tục lỡ nhịp với thời gian, của những thân phận đi qua lịch sử mà không bao giờ thực sự làm chủ được số phận mình, và cũng là sự khắc khoải của chính người đọc khi nhận ra ranh giới giữa đời sống và văn bản trở nên mong manh hơn