Nghe tin em trai bị ung thư, chồng tôi sợ hãi chạy về nhà cầm “báu vật” mang đi chôn trong vườn

Nói đến đây, em dâu khóc nghẹn và bỏ chạy ra khỏi phòng. Còn vợ chồng tôi buồn chẳng biết nói gì hơn ngoài vài lời động viên em mạnh mẽ hợp tác với bác sĩ chữa trị.

Thời còn yêu nhau, chồng tôi đã hút thuốc lá, lúc đó vài ngày anh mới hết một bao nên tôi cũng không ý kiến gì. Với lại ngày đó yêu anh đến mê muội nên không để ý đến tật xấu của chồng.

Sau khi lấy nhau, vợ chồng hay xảy ra mâu thuẫn, công việc của anh lại chịu nhiều áp lực, tần suất hút thuốc của anh nhiều lên theo năm tháng. Đỉnh điểm có thời điểm anh hút mỗi ngày một bao thuốc.

Bố chồng tôi nghiện thuốc lá nặng, dẫn đến 2 người con trai cũng học theo tật xấu của ông. Bà phàn nàn chuyện ông hút thuốc nhiều tốn kém tiền rồi sinh bệnh lại khổ vợ con thì ông bảo:

“Tôi làm ra tiền nên có quyền tiêu, bà có cho tôi đồng nào đâu mà càm ràm cả ngày”.

Bị ông nói những từ khích bác bà chán chẳng buồn khuyên bảo nữa, để mặc ông tự định đoạt số phận.

Tôi về làm dâu được vài năm thì bố chồng mất do ung thư phổi. Trước khi mất ông khuyên các con bỏ thuốc để bảo vệ sức khỏe và tiết kiệm chi phí. Lúc đó 2 anh con trai chỉ vâng dạ cho bố vui lòng nhưng sau lưng thì vẫn thản nhiên hút.

Nghe tin em trai bị ung thư, chồng tôi sợ hãi chạy về nhà cầm “báu vật” mang đi chôn trong vườn - 1

Trước khi mất, ông khuyên các con bỏ thuốc để bảo vệ sức khỏe và tiết kiệm chi phí. (Ảnh minh họa)

Chồng tôi còn to miệng nói:

“Đời người sống có một lần, sống sao cho sung sướng hạnh phúc, việc gì phải kìm hãm sở thích của bản thân. Tôi đây thà bỏ vợ chứ nhất định không chịu bỏ thuốc”.

3 năm trước, chồng bị mất việc nửa năm. Không có tiền mua thuốc, xin vợ nhiều ngại nên anh chuyển qua hút thuốc lào cho đỡ tốn tiền và ít độc hại hơn.

Dù chồng hút thuốc lá hay thuốc lào đối với mẹ con tôi cũng là sự tra tấn. Mỗi ngày về đến nhà là ngửi thấy mùi thuốc làm tôi khó chịu vô cùng. Nghe nói hút thuốc lá thụ động còn hại hơn người hút chủ động nên tôi rất lo lắng sức khỏe của bản thân và các con. Vì vậy năm nào tôi cũng đưa cả nhà đi khám sức khỏe định kỳ.

Mỗi lần khám bệnh đều rất tốn kém nên tôi luôn khuyên chồng bỏ thuốc cho cả nhà khỏe mạnh đỡ ném tiền vào việc vô bổ. Thế nhưng anh luôn miệng khẳng định hút thuốc lá chẳng có bệnh tật gì cả. Người bị ung thư chẳng qua sức khỏe họ yếu, họ không hút thuốc cũng vẫn bị ung. Chồng nói thế thì tôi chịu rồi, không phản bác được nên đành phải sống chung với lũ.

Tuần vừa rồi, em dâu khóc lóc gọi điện báo tin là em trai chồng tôi bị ung thư phổi. Vừa hay tin, chúng tôi tức tốc chạy đến bệnh viện để thăm em ấy. Mới hơn một tháng không gặp nhau mà nhìn Tuấn gầy đi trông thấy, mặt hốc hác, da xanh xao.

Nghe tin em trai bị ung thư, chồng tôi sợ hãi chạy về nhà cầm “báu vật” mang đi chôn trong vườn - 2

Mỗi lần khám bệnh đều rất tốn kém nên tôi luôn khuyên chồng bỏ thuốc. (Ảnh minh họa)

Em dâu buồn rầu kể lại:

“Anh ấy ho suốt 2 tuần liền, uống kháng sinh liều cao, thậm chí đổi thuốc cũng không khỏi,  em hối thúc đi khám nhưng không chịu đi. Hôm trước ho ra máu thì sợ quá mới chịu đi khám. Lúc biết bị ung thư anh ấy đã khóc và rất hối hận vì không nghe lời khuyên của vợ”.

Nói đến đây, em dâu khóc nghẹn và bỏ chạy ra khỏi phòng. Còn vợ chồng tôi buồn chẳng biết nói gì hơn ngoài vài lời động viên em mạnh mẽ hợp tác với bác sĩ chữa trị.

Khi về đến nhà, tôi thấy chồng lao thẳng vào phòng khách mang bát điếu hút thuốc lào ra vườn rau chôn. Tôi ngơ ngác đứng nhìn việc làm của chồng. Có lần các con nô đùa không may làm vỡ bát điếu và bị bố bắt đứng nghiêm cả buổi úp mặt vào tường và không cho ăn uống gì. Lần đó, thương con, nhân lúc chồng ngủ, tôi dẫn con vào phòng ăn, rồi nhắc con đi ngủ, khi nào bố chuẩn bị dậy thì tiếp tục đứng nghiêm.

Chỉ vì bát điếu mà anh phạt nặng con thế, vậy mà lần này lại mang chôn “báu vật” làm tôi khó hiểu. Làm xong mọi việc anh bảo:

“Bố và em trai đều bị ung thư phổi, khả năng anh bị di truyền rất cao. Anh chưa muốn chết sớm, anh còn muốn ở bên vợ con nhiều hơn nữa. Có rất nhiều việc anh chưa làm xong, thế nên phải giữ sức khỏe. Từ nay anh sẽ bỏ thuốc lá, thuốc lào vĩnh viễn”.

Cuối cùng chồng tôi cũng đủ dũng cảm để vượt qua thứ cám dỗ chết người này.

Phương Linh

Tin liên quan

Tin mới nhất

“Chiến Nam: Ve sầu thoát xác”: Hành trình bền bỉ và kỳ vọng bứt phá của phim võ thuật Việt

“Chiến Nam: Ve sầu thoát xác”: Hành trình bền bỉ và kỳ vọng bứt phá của phim võ thuật Việt

Ngày 10/1, tại Hà Nội, Thời báo Văn học nghệ thuật phối hợp Hãng phim Kunva tổ chức giới thiệu bộ phim điện ảnh “Chiến Nam: Ve sầu thoát xác”. Sự kiện không chỉ đánh dấu cột mốc ra mắt dự án phim hành động – võ thuật được đầu tư công phu, mà còn là lần đầu tiên môn phái Votado được đưa lên màn ảnh rộng, mở ra một cách tiếp cận mới cho dòng phim thực chiến tại Việt Nam.

Chương trình “Tụ hội Sáng tạo” - Hành trình đến Lễ hội Thiết kế Sáng tạo 2026

Chương trình “Tụ hội Sáng tạo” - Hành trình đến Lễ hội Thiết kế Sáng tạo 2026

Trong hai ngày 10 và 11 tháng 1 năm 2026, tại không gian phố đi bộ hồ Hoàn Kiếm (Hoàn Kiếm - Hà Nội), Thành phố Hà Nội tổ chức chương trình “Tụ hội Sáng tạo”, nhằm kết nối các nguồn lực sáng tạo, khơi gợi các ý tưởng, mở đầu cho hành trình hướng tới Lễ hội Thiết kế Sáng tạo Hà Nội diễn ra vào tháng 11/2026.

Ấn bản “Kim Vân Kiều”: Tôn vinh di sản Nguyễn Du qua lăng kính quốc ngữ và hội họa

Ấn bản “Kim Vân Kiều”: Tôn vinh di sản Nguyễn Du qua lăng kính quốc ngữ và hội họa

“Kim Vân Kiều” vừa được Nhã Nam phát hành là ấn bản đầu tiên có sự hội tụ hiếm có của ba di sản lớn là di sản văn chương của Nguyễn Du, di sản quốc ngữ của Nguyễn Văn Vĩnh và di sản hội họa của Nguyễn Tư Nghiêm. Tất cả tạo nên một không gian thẩm mỹ, tôn vinh giá trị trường tồn của kiệt tác văn chương dân tộc, đồng thời nhìn lại lịch sử phiên âm, chú giải ra quốc ngữ

Sông vua và tâm thức biển

Sông vua và tâm thức biển

Bảy giờ rưỡi sáng, ngày đầu tháng Bảy. Ga quốc tế sân bay Đà Nẵng thông thoáng với chuyến bay đến sớm và duy nhất trong ngày từ Bangkok. Khách của tôi cũng sẽ là nữ hành khách duy nhất xuất hiện ở lối ra trong trang phục Hồi giáo truyền thống, baju kurung. Nghĩ tới đó, tôi bất giác cười mỉm. Cười cô ấy chăng? Tất nhiên không. Cười mình chăng? Cũng không. Chỉ có thể là cái cảm giác vu