Vô tình nghe cuộc trò chuyện của một cặp vợ chồng ở tòa án, tôi liền quỳ xuống xin vợ rút đơn ly hôn

Sau 3 năm ly hôn, người phụ nữ lại đệ đơn hủy bỏ quyền nuôi con, muốn đưa cả hai anh em về lại cho bố nuôi. Nghe tới đây, tôi chớm nghĩ chắc người phụ nữ này muốn đi bước nữa nên bỏ con đây mà.

Sau 5 năm chung sống, cách đây mấy hôm vợ chồng tôi tới tòa án để giải quyết ly hôn lần 1. Khi ấy, cũng có một cặp đôi tới tòa để giải quyết tranh chấp sau ly hôn. Theo như tôi nghe được, cặp vợ chồng này có với nhau hai đứa con, khi ly hôn người vợ nhận nuôi hai cả đứa. Nhưng sau 3 năm đường ai nấy đi, chị ta lại đệ đơn hủy bỏ quyền nuôi con, muốn đưa cả hai anh em về lại cho bố nuôi.

Nghe tới đây, tôi chớm nghĩ chắc người phụ nữ này muốn đi bước nữa nên bỏ con đây mà. Nhưng đến khi chị ta mở miệng trình bày lý do, những người có mặt ở đấy đều sửng sốt, không ai nói thêm được câu nào nữa.

- Từ khi còn chung sống với nhau, tôi ốm nằm liệt giường thì anh còn biết ý một chút, nhưng chỉ cần tôi đi lại được thì cả nhà đều coi như tôi hoàn toàn khỏe mạnh, mọi việc đều đùn đẩy tôi làm. Các con đều là con trai, nhiều cái tôi không tiện dạy dỗ nhưng anh cũng chẳng thèm quan tâm, đếm xỉa đến chúng, ăn xong là gác chân lên ghế ngồi bấm điện thoại, xem phim.

Ấy vậy mà lúc các con đạt được chút thành tựu, anh lại mang khoe lên khoe xuống con anh được như thế này. Nhưng lúc con cái mắc lỗi, anh lại đổ “con hư tại mẹ”, do tôi dạy không tốt.

Vô tình nghe cuộc trò chuyện của một cặp vợ chồng ở tòa án, tôi liền quỳ xuống xin vợ rút đơn ly hôn - 1

Người phụ nữ nói muốn để chồng cũ nuôi hai con mà ai nấy sửng sốt. (Ảnh minh họa)

Sau khi ly hôn người chồng cũ vẫn chứng nào tật nấy, không có trách nhiệm của một người bố. Trong suốt 3 năm qua, anh ta chỉ gửi tiền chu cấp nuôi con được 4 tháng, còn đâu mình chị gánh hết. Có khoảng thời gian kinh tế khó khăn, dịch bệnh, biết chồng cũ không có chỗ ăn chỗ ở, chị ấy cũng để anh ở nhờ trong nhà với điều kiện anh phải trông con cho chị đi làm.

Nhưng anh ở nhà còn lười hơn cả mấy thằng con trai nhỏ của chị, việc nhà không đỡ đần được chút nào, tiền nuôi con cũng không đóng góp. Tự nhiên lại rước bực vào người, chị cáu tiết lên với chồng cũ thì anh vác luôn balo rời đi không một lời từ biệt.

Sau đó, anh đi làm ăn xa, sinh nhật hay lễ Tết cũng chẳng hỏi han con lấy một lời. Tới đầu năm nay, anh chuyển về Hà Nội làm việc thì mới bắt đầu nhắn tin cho con lớn, nói nhớ và muốn thăm hỏi con. Chị đồng ý chứ không ngăn cấm, vì dù gì anh cũng là bố của mấy đứa nhỏ, nhưng “cái việc” làm bố của anh vẫn không hề được cải thiện mà ngày càng tệ hơn. Con cái nhìn gương bố nên cũng vô tâm, ỷ lại như anh.

- Anh giống như một bố partime làm thời vụ, thích thì làm bố, không thích thì trốn việc xin nghỉ. Tôi muốn bây giờ anh phải làm fulltime để anh hiểu và có trách nhiệm với con cái, cũng như nhìn nhận lại bản thân anh.

Vô tình nghe cuộc trò chuyện của một cặp vợ chồng ở tòa án, tôi liền quỳ xuống xin vợ rút đơn ly hôn - 2

Nghe những lời người vợ nói mà tôi chột dạ vì thấy mình trong đấy. (Ảnh minh họa)

Nhìn người phụ nữ uất nghẹn bật khóc ngay tại tòa, tôi lại thấy chột dạ. Chị nói chồng cũ của chị, nhưng tôi lại thấy hình bóng của mình trong đấy. Tôi chợt nhận ra trong 5 năm chung sống, tôi đã vô tâm với vợ con đến mức nào.

Vì công việc bận rộn nên tôi thường xuyên đi sớm về khuya, lúc về nhà đã có cơm canh nóng hổi chờ sẵn nhưng ăn xong tôi lại vứt bát đấy cho vợ dọn dẹp, còn tôi ra ngồi xem tivi. Vì thương tôi đi làm vất vả nên vợ chẳng mấy khi đòi hỏi, yêu cầu tôi phải làm việc nhà cả.

Có lẽ do được vợ chiều chuộng quen rồi nên đến khi cô ấy sinh con, tôi vẫn theo nếp cũ, ỷ lại vợ. Tôi cậy mình làm ra nhiều tiền hơn nên tự cho mình cái quyền quyết định mọi việc, cho rằng việc nhà chăm con là việc của phụ nữ, rồi nội ngoại hai bên cũng là một mình vợ lo liệu. Tôi vô lo vô nghĩ mà quên mất rằng một ngôi nhà cần hai người vun đắp mới hạnh phúc, quên mất rằng nếu không có vợ thì tôi cũng chẳng có áo quần là lượt, yên tâm làm việc để có được như ngày hôm nay.

Thấy mình đã tồi tệ thế nào, tôi vội vàng quỳ xuống cầu xin vợ rút lại đơn ly hôn, hứa sẽ thay đổi để làm một người chồng, một người bố tốt. Vợ xin thêm thời gian suy nghĩ nhưng 3 hôm rồi cô ấy vẫn chưa trả lời tôi. Liệu tôi có cơ hội để sửa sai không, tôi nên làm gì để cô ấy hồi tâm chuyển ý đây?

Quỳnh Chi (ghi)

Tin liên quan

Tin mới nhất

Alcaraz chiếm số 2 của Zverev,

Alcaraz chiếm số 2 của Zverev, "Nadal mới" thăng tiến lịch sử (Bảng xếp hạng tennis 3/8)

Bảng xếp hạng ATP công bố ngày 3/8 ghi nhận sự thay đổi đáng chú ý trong top đầu khi Carlos Alcaraz trở lại vị trí số 2 thế giới mà không cần thi đấu. Trong khi đó, Rafael Jodar, tài năng trẻ được truyền thông Tây Ban Nha ví như "Nadal mới" tiếp tục tạo nên cột mốc đáng nhớ với lần đầu góp mặt trong top 15 ATP.

Ngọn lửa Sông Đà – khúc hát của người trong cuộc

Ngọn lửa Sông Đà – khúc hát của người trong cuộc

Từng là công nhân lắp máy trên công trường Thủy điện Hòa Bình trong những năm đầu xây dựng, sau này trở thành nhà báo rồi nhạc sĩ, Tào Khánh Hưng mang vào ca khúc “Ngọn lửa Sông Đà” không chỉ ký ức về một công trình lớn của đất nước mà còn cả trải nghiệm của người trực tiếp lao động giữa khói hàn, đá núi và những ca làm việc xuyên đêm. Chính xuất phát điểm ấy tạo nên nét

Quốc hội khóa XVI khai mạc Kỳ họp không thường lệ thứ Nhất: Kiến tạo thể chế, không để lỡ thời cơ phát triển

Quốc hội khóa XVI khai mạc Kỳ họp không thường lệ thứ Nhất: Kiến tạo thể chế, không để lỡ thời cơ phát triển

Sáng 3/8, tại Hội trường Diên Hồng, nhà Quốc hội, Quốc hội khóa XVI đã khai mạc trọng thể Kỳ họp không thường lệ thứ Nhất. Kỳ họp sẽ xem xét, quyết định nhiều nội dung lớn, cấp bách nhằm kịp thời tháo gỡ khó khăn, vướng mắc, khơi thông nguồn lực, đáp ứng yêu cầu thực tiễn, vì sự phát triển nhanh, bền vững của đất nước, theo Cổng thông tin điện tử Quốc Hội.

Đặng Hữu Phúc và cái kiêu hãnh của kẻ sĩ

Đặng Hữu Phúc và cái kiêu hãnh của kẻ sĩ

Tuổi trên thất tuần. Dáng lòng khòng. Kính cận. Quần áo có phần xuềnh xoàng, cái kiểu xuềnh xoàng của người không quan tâm đến việc kẻ khác sẽ nhìn mình như thế nào. Vẻ mặt lúc lơ mơ như người đang trong cơn mộng du, lúc toe toét như trẻ con được kẹo, cũng có lúc lại u ám cứ như thể phải mang vác tất thảy nỗi buồn đau nhân thế. Về đại thể, đó là chân dung bề ngoài của Đặng H