Vợ chồng cãi nhau nhưng không dám ly hôn vì... hết tiền

Giờ sao mà dám ly hôn được khi toàn bộ tiền trong người đều bị vợ lấy hết sạch.

2 vợ chồng đang cãi nhau, vợ nói: "Ly hôn đi, tôi hết chịu nổi anh rồi". Chồng đáp: "Ly hôn thì ly hôn, ai sợ ai".

Vợ vứt sổ hộ khẩu, 2 thẻ căn cước, giấy đăng ký kết hôn lên bàn rồi nói: "Anh viết đơn rồi đi photo mớ giấy tờ này, ngày mai tôi ra tòa nộp luôn".

Chồng im lặng không nói gì, vợ tiếp tục nói: "Thế sao còn chưa đi".

Chồng lí nhí đáp: "Đưa tôi mấy đồng để còn đi photo chớ, tiền đâu ra".

***

Mẹ nói với tôi rằng: "Con đã 28 tuổi rồi mà vẫn chưa tìm được người yêu, lúc mẹ 28 tuổi, con đã chạy loanh quanh khắp nhà rồi đấy".

Sau đó, tôi đứng dậy chạy một vòng quanh nhà rồi nói: "Mẹ xem nè, mẹ gần 60 tuổi rồi mà con vẫn còn chạy khắp nơi đây". Bỗng nhiên, tôi cảm thấy như mẹ đang tìm kiếm một thứ gì đó, ánh mắt của bà cũng không ổn lắm! Liệu tôi có nên chạy nhanh ra khỏi nhà không nhỉ?

***

Cơ quan tổ chức khám sức khỏe, tôi đi khám thì mọi thứ đều bình thường, chỉ có gan nhiễm mỡ nặng, mặc dù tôi không béo lắm và rất băn khoăn về điều này. Bác sĩ hỏi: "Có uống rượu không?" Tôi nói: "Không uống". Bác sĩ lại hỏi: "Có hút thuốc không?". Tôi nói: "Không hút".

Sau đó, một câu của bác sĩ khiến cả phòng khám cười nghiêng ngả. Bác sĩ nói: "Anh này không rượu chè thuốc lá, cũng không béo phì mà bị gan nhiễm mỡ nặng. Căn bệnh này hình như nó có thù oán gì với anh hay sao ấy".

***

Tôi muốn mua một chiếc ô tô nhưng bố nói mình không có tiền cho mượn. Tôi giận lắm nên nói:  "Bố đừng có nói dối, con không mua xe đắt tiền đâu, chỉ vài trăm triệu thôi”.

Bố tôi nói: “Mặc dù có thể mua xe nhưng sau đó phát sinh nhiều thứ phải chi vào cái xe lắm”.

Tôi: “Bố đừng lo, con không cần bố cho tiền bảo hiểm hay bảo dưỡng xe đâu. Cái này con tự lo được”.

Bố: “Bố không nói về điều đó. Ý bố là với tay lái của con thì trong trường hợp lỡ đâm vào chiếc xe sang trọng nào đó, hay va vào người ta thì lúc đó tiền đâu mà đền hả con”.

***

Một người bạn của tôi bị tổn thương tình cảm rất lớn trong quá khứ nên đã rời quê 2 năm không trở lại. Vài ngày trước, anh trở về để tham dự lễ đính hôn của em gái. Khi gặp gỡ em rể tương lai, anh không kìm được cảm xúc, lao tới đấm đá em rể tương lai rồi hét lên: “Khốn kiếp, lúc đó mày đã chọn em gái của mày, gia đình mày mà bỏ rơi tao, bây giờ lại muốn cưới em gái tao, không có cửa đâu”.

Phan Hằng - ST

Tin liên quan

Tin mới nhất

“Chiến Nam: Ve sầu thoát xác”: Hành trình bền bỉ và kỳ vọng bứt phá của phim võ thuật Việt

“Chiến Nam: Ve sầu thoát xác”: Hành trình bền bỉ và kỳ vọng bứt phá của phim võ thuật Việt

Ngày 10/1, tại Hà Nội, Thời báo Văn học nghệ thuật phối hợp Hãng phim Kunva tổ chức giới thiệu bộ phim điện ảnh “Chiến Nam: Ve sầu thoát xác”. Sự kiện không chỉ đánh dấu cột mốc ra mắt dự án phim hành động – võ thuật được đầu tư công phu, mà còn là lần đầu tiên môn phái Votado được đưa lên màn ảnh rộng, mở ra một cách tiếp cận mới cho dòng phim thực chiến tại Việt Nam.

Chương trình “Tụ hội Sáng tạo” - Hành trình đến Lễ hội Thiết kế Sáng tạo 2026

Chương trình “Tụ hội Sáng tạo” - Hành trình đến Lễ hội Thiết kế Sáng tạo 2026

Trong hai ngày 10 và 11 tháng 1 năm 2026, tại không gian phố đi bộ hồ Hoàn Kiếm (Hoàn Kiếm - Hà Nội), Thành phố Hà Nội tổ chức chương trình “Tụ hội Sáng tạo”, nhằm kết nối các nguồn lực sáng tạo, khơi gợi các ý tưởng, mở đầu cho hành trình hướng tới Lễ hội Thiết kế Sáng tạo Hà Nội diễn ra vào tháng 11/2026.

Ấn bản “Kim Vân Kiều”: Tôn vinh di sản Nguyễn Du qua lăng kính quốc ngữ và hội họa

Ấn bản “Kim Vân Kiều”: Tôn vinh di sản Nguyễn Du qua lăng kính quốc ngữ và hội họa

“Kim Vân Kiều” vừa được Nhã Nam phát hành là ấn bản đầu tiên có sự hội tụ hiếm có của ba di sản lớn là di sản văn chương của Nguyễn Du, di sản quốc ngữ của Nguyễn Văn Vĩnh và di sản hội họa của Nguyễn Tư Nghiêm. Tất cả tạo nên một không gian thẩm mỹ, tôn vinh giá trị trường tồn của kiệt tác văn chương dân tộc, đồng thời nhìn lại lịch sử phiên âm, chú giải ra quốc ngữ

Sông vua và tâm thức biển

Sông vua và tâm thức biển

Bảy giờ rưỡi sáng, ngày đầu tháng Bảy. Ga quốc tế sân bay Đà Nẵng thông thoáng với chuyến bay đến sớm và duy nhất trong ngày từ Bangkok. Khách của tôi cũng sẽ là nữ hành khách duy nhất xuất hiện ở lối ra trong trang phục Hồi giáo truyền thống, baju kurung. Nghĩ tới đó, tôi bất giác cười mỉm. Cười cô ấy chăng? Tất nhiên không. Cười mình chăng? Cũng không. Chỉ có thể là cái cảm giác vu