“Làm từ thiện phải có văn hóa”

Đại biểu Nguyễn Thị Xuân Thu (Chủ tịch Hội Chữ thập đỏ Việt Nam) nhắc đến “văn hóa từ thiện”.

Theo bà, đại dịch Covid-19 vừa qua và thảm họa thiên tai ở miền Trung hiện nay đã khởi dậy tình dân tộc, nghĩa đồng bào với nhiều hành động rất đáng quý, đáng trân trọng.

Chủ tịch Hội Chữ thập đỏ lưu ý “làm từ thiện cũng phải có văn hóa”, đừng mang danh từ thiện, cứu trợ để trục lợi, đánh bóng tên tuổi hay phô trương đạo đức.

“Văn hóa cho - nhận cũng cần phải học, cho làm sao để người nhận không có cảm giác ban ơn, bố thí, nhận làm sao để người cho thấy vui và hạnh phúc”, bà Thu nói.

Vấn đề thứ hai được nữ đại biểu đề cập là làm thế nào ứng phó thảm họa thiên tai nhanh và hiệu quả. Bà cho rằng Chính phủ nên có chiến lược dài hạn mang tầm quốc gia. Đại dịch Covid-19 và đợt thiên tai vừa qua là những cảnh báo nguy hiểm, cần sớm xây dựng các kịch bản để có kế hoạch ứng phó dài hạn, huy động nguồn lực để thực hiện có hiệu quả công tác ứng phó với thiên tai.

Mặt khác, bà Thu đề nghị Chính phủ rà soát quy hoạch thủy điện, khôi phục lại rừng tự nhiên, không cho phép xây dựng trong khu vực rừng nguyên sinh, rừng phòng hộ, rừng đặc dụng, rừng đầu nguồn… Chính phủ và địa phương cần trang bị đẩy đủ vật tư, thiết bị cho lực lượng cứu hộ, cứu nạn tại chỗ, xây dựng nhà tránh trú bão, lũ cho người dân, tổ chức tái định cư cho dân ở những vùng dễ sạt lở, lũ ống, lũ quét…

Sau phần phát biểu của bà Xuân Thu, Quốc hội nghỉ trưa. Phiên thảo luận tiếp tục diễn ra chiều cùng ngày.

Theo Zing None

Tin liên quan

Tin mới nhất

Hẹn ngoài vô tận (tản văn)

Hẹn ngoài vô tận (tản văn)

Còn lại một mình, tôi ngồi tựa lưng vào gốc liễu già sần sùi, nhìn ngắm con chim Rẽ đang háo hức ăn. Với sự chứng nhận của lão ngư - người tốt, chim đã có thể xem tôi vô hại...

Từ “Bản thảo để lại trong sảnh lễ tân” đến những nỗi day dứt không nguôi

Từ “Bản thảo để lại trong sảnh lễ tân” đến những nỗi day dứt không nguôi

“Bản thảo để lại trong sảnh lễ tân” của Hồ Anh Thái là một tiểu thuyết gợi nên sự khắc khoải. Đó là sự khắc khoải của một con người liên tục lỡ nhịp với thời gian, của những thân phận đi qua lịch sử mà không bao giờ thực sự làm chủ được số phận mình, và cũng là sự khắc khoải của chính người đọc khi nhận ra ranh giới giữa đời sống và văn bản trở nên mong manh hơn