"Cùng một chặng đường" - hai phong cách, một tinh thần nghệ thuật
Chiều ngày 18/7/2026, tại tầng 3 Nhà Triển lãm Mỹ thuật Việt Nam, số 16 Ngô Quyền, Hoàn Kiếm, Hà Nội, đông đảo họa sĩ, nhà nghiên cứu, nhà sưu tập, giới phê bình mỹ thuật cùng công chúng yêu nghệ thuật đã tham dự lễ khai mạc triển lãm “Cùng một chặng đường” của hai họa sĩ Lê Văn Thìn và Trần Luân Tín. Triển lãm diễn ra từ 18/7 đến 7/8/2026.
Không chỉ đánh dấu cuộc hội ngộ của hai nghệ sĩ đã cùng khởi đầu con đường mỹ thuật từ thuở thiếu thời, triển lãm còn là cột mốc nhìn lại hơn nửa thế kỷ lao động sáng tạo của hai cá tính nghệ thuật lớn. Mỗi người theo đuổi một hệ ngôn ngữ tạo hình riêng biệt, nhưng đều gặp nhau ở sự tận hiến cho nghệ thuật, khát vọng đổi mới không ngừng và luôn có niềm tin bền vững vào giá trị nhân văn của hội họa. Hai con người - giao hoà của hai hành trình sáng tạo đã được thời gian, trải nghiệm và lao động nghệ thuật tôi luyện.

Cắt băng khai mạc Triển lãm "Cùng một chặng đường"
Triển lãm “Cùng một chặng đường” của hai họa sĩ Lê Văn Thìn và Trần Luân Tín không đơn thuần là một cuộc trưng bày tác phẩm, mà là cuộc đối thoại giàu chiều sâu giữa hai cá tính nghệ thuật tưởng như đối lập nhưng lại hội tụ ở một điểm chung bền vững: tình yêu tuyệt đối dành cho hội họa và niềm tin vào giá trị của sáng tạo.
Đi cùng nhau từ những ngày đầu bước vào Trường Mỹ thuật Hà Nội khi tuổi đời còn rất trẻ, trải qua hơn nửa thế kỷ với biết bao biến động của đất nước và cuộc sống, mỗi người đã lựa chọn cho mình một con đường biểu đạt riêng, không hòa lẫn, không lặp lại, cũng không tìm kiếm sự tương đồng hình thức, hai nghệ sĩ đã kiến tạo nên hai hệ mỹ cảm độc lập, nhưng đều hướng đến bản chất sâu xa của nghệ thuật - khám phá con người và khơi mở những tầng sâu của cảm xúc.

Các họa sĩ, nhà nghiên cứu, giới phê bình mỹ thuật chia sẻ về hội họa Lê Văn Thìn và Trần Luân Tín tại Triển lãm "Cùng một chặng đường"
Ở Lê Văn Thìn, người xem bắt gặp một thế giới thị giác đầy năng lượng. Ông không xem hội họa là phương tiện mô tả hiện thực mà là không gian để giải cấu trúc hiện thực bằng ngôn ngữ tạo hình. Tư duy lập thể được vận dụng như một hệ thống biểu đạt nhằm phá vỡ giới hạn của hình khối, mở rộng không gian đa chiều và tạo nên những chuyển động thị giác mạnh mẽ. Hình tượng con người hiện lên trong trạng thái phân mảnh nhưng thống nhất về tinh thần, nơi ký ức, bản năng và suy tưởng cùng tồn tại trong một chỉnh thể giàu tính biểu hiện.
Điều làm nên dấu ấn riêng của Lê Văn Thìn còn nằm ở khả năng khai thác vật liệu. Sơn mài truyền thống được ông mở rộng biên độ biểu đạt bằng sự kết hợp táo bạo với vỏ điệp, vỏ sò, ngọc cừ, mảng hà và nhiều chất liệu tự nhiên khác. Những bề mặt thô ráp, ánh xà cừ óng ánh, lớp phủ bóng tạo nên sự đối lập giữa cứng và mềm, giữa ánh sáng và chiều sâu vật chất.

Tranh của họa sĩ Lê Văn Thìn
Chính sự phá cách ấy đã tạo nên một không gian thị giác giàu sức cuốn hút, nơi ánh sáng không chỉ phản chiếu trên bề mặt mà còn dường như phát sáng từ chính nội lực của tác phẩm.
Màu sắc trong tranh Lê Văn Thìn cũng là một hệ ngôn ngữ độc lập. Những gam nóng rực, đỏ, cam, vàng được đẩy đến cao độ biểu cảm như dòng dung nham cảm xúc, diễn tả những va đập nội tâm, những trăn trở về thân phận và hành trình tồn tại của con người. Trong khi đó, các gam màu trầm, đen, nâu và xanh thẫm lại mang đến chiều sâu thiền định, gợi cảm thức tĩnh lặng sau mọi biến động. Đó là hội họa của trải nghiệm, nơi mỗi lớp màu đều chứa đựng ký ức và mỗi bề mặt đều chất chứa triết lý về sự vô thường của đời sống.

Tranh của họa sĩ Lê Văn Thìn
Nếu Lê Văn Thìn chinh phục người xem bằng cường độ thị giác và sự bứt phá của ngôn ngữ tạo hình, thì Trần Luân Tín lại dẫn dắt công chúng bước vào một miền lặng hơn - nơi ánh sáng, sắc độ và cảm xúc hòa quyện trong một nhịp điệu nội tâm đầy tinh tế.

Tranh của họa sĩ Trần Luân Tín
Ở ông, hội họa không hướng tới sự phô diễn kỹ thuật mà trở thành hành trình lắng nghe thế giới bên trong. Những lớp màu được xử lý bằng sự tiết chế, chồng phủ và chuyển sắc mềm mại tạo nên không gian vừa thực vừa hư, nơi hình ảnh không hiện diện bằng sự xác quyết tuyệt đối mà như đang dần xuất hiện từ ký ức, từ thời gian và từ những rung động rất sâu của tâm hồn.
Tranh của Trần Luân Tín mang đến cảm giác về một thứ ánh sáng nội tại. Đó không phải ánh sáng của thiên nhiên, mà là ánh sáng của ký ức, của sự từng trải và của những chiêm nghiệm đã được thời gian lắng đọng. Mỗi bức tranh giống như một khoảng lặng, nơi người xem có thể đối thoại với chính mình, cảm nhận vẻ đẹp của sự giản dị, của lòng bao dung và niềm tin vào những giá trị nhân văn bền vững.
Không ồn ào, không cực đoan trong biểu đạt, hội họa của Trần Luân Tín gợi mở nhiều hơn là khẳng định. Ông để khoảng trống trở thành một phần của tác phẩm, để ánh sáng và màu sắc tiếp tục hoàn thiện ý nghĩa trong cảm nhận của người thưởng ngoạn. Chính sự tiết chế ấy tạo nên sức sống lâu bền cho tác phẩm, bởi mỗi lần đối diện là một lần người xem lại phát hiện thêm một tầng ý niệm mới.

Không gian Triển lãm "Cùng một chặng đường"
Điểm gặp gỡ đẹp nhất giữa hai nghệ sĩ không nằm ở phong cách tạo hình, càng không nằm ở chất liệu hay ngôn ngữ biểu đạt, mà ở thái độ sống với nghệ thuật. Hơn nửa thế kỷ cầm cọ, họ đều giữ được sự trung thực với sáng tạo, không chạy theo xu hướng nhất thời, không thỏa hiệp với sự dễ dãi của thị trường và luôn xem nghệ thuật là một hành trình tu dưỡng tinh thần.
"Cùng một chặng đường” vì thế không chỉ kể câu chuyện của hai cá nhân mà còn phản chiếu hình ảnh của một thế hệ nghệ sĩ Việt Nam đã dành trọn đời mình cho hội họa. Họ chứng minh rằng giá trị của nghệ thuật không được đo bằng thời gian tồn tại của tác phẩm, mà bằng khả năng lưu giữ cảm xúc, đánh thức tư duy và nuôi dưỡng vẻ đẹp trong tâm hồn con người.
Triển lãm là cuộc hội ngộ của hai ngôn ngữ tạo hình khác biệt nhưng bổ sung cho nhau như hai cung bậc trong một bản giao hưởng. Một bên là sức mạnh của cấu trúc, vật liệu và năng lượng thị giác; một bên là chiều sâu của ánh sáng, cảm xúc và triết lý nhân sinh. Chính sự đối lập ấy đã làm nên sự hài hòa, tạo nên một chỉnh thể nghệ thuật giàu giá trị học thuật và thẩm mỹ.
Bước qua tuổi thất thập, Lê Văn Thìn và Trần Luân Tín không chỉ tiếp tục sáng tác mà còn tiếp tục truyền cảm hứng về nghị lực lao động nghệ thuật, về lòng thủy chung với nghề và về khát vọng không ngừng đổi mới. Những gì họ để lại không chỉ là các tác phẩm giàu giá trị tạo hình, mà còn là một di sản tinh thần đáng trân trọng đối với mỹ thuật Việt Nam đương đại.
Đối với công chúng yêu nghệ thuật, triển lãm “Cùng một chặng đường” không chỉ là dịp thưởng lãm những tác phẩm đặc sắc, mà còn là cơ hội để cảm nhận rõ hơn phẩm giá của người nghệ sĩ - những con người đã dành trọn cuộc đời để biến màu sắc, chất liệu và cảm xúc thành ngôn ngữ của cái đẹp. Chính tinh thần sáng tạo không ngừng nghỉ ấy đã khắc sâu trong lòng người xem sự kính trọng, nể phục và niềm tự hào về một thế hệ họa sĩ luôn giữ vững ngọn lửa nghệ thuật, góp phần bồi đắp diện mạo của mỹ thuật Việt Nam bằng tài năng, bản lĩnh và nhân cách sáng tạo.
Bình luận