Thơ Bùi Biên Linh
Nhà thơ Bùi Biên Linh (Bùi Thị Biên Linh) là giáo viên, hội viên Hội Nhà văn Việt Nam. Bùi Biên Linh bộc lộ năng khiếu thơ từ sớm và có một số tác phẩm đăng báo, đài từ khi 10 tuổi.
Các tác phẩm đã xuất bản gồm: Ý nghĩ ban mai, NXB Hội Nhà văn, 2015 (thơ); Khoảng xanh miền nắng, NXB Hội Nhà văn, 2018 (thơ); Gửi lại dấu yêu, NXB Hội Nhà văn, 2018 (bút ký); Bầu trời có nhiều vì sao, NXB Văn học, 2020 (ký sự); Sâu lắng mùa thu, NXB Văn học, 2020 (thơ, tiểu luận phê bình văn học); ngoài ra còn một số tác phẩm in chung trong 4 tập của nhóm Búp Trên Cành.
Nhà thơ Bùi Biên Linh nhận được nhiều giải thưởng văn học của Hội VHNT địa phương, đặc biệt đã 2 lần nhận giải Khuyến khích của Liên hiệp các Hội VHNT Việt Nam cho tập thơ Ý nghĩ ban mai năm 2016 và tập bút ký Gửi lại dấu yêu năm 2019 và được trao Kỷ niệm chương Vì sự nghiệp VHNT Việt Nam năm 2019.

Nhà thơ Bùi Biên Linh
Một mình với mùa thu
Một mình tôi với mùa thu
Với trang giáo án tôi vừa soạn xong
Bao lần tôi tự dặn lòng
Đừng yêu ai để khỏi mong khỏi chờ .
Một mình tôi với mùa thu
Thân thương trang vở học trò của tôi
Ơ kìa! Hoa cúc nở rồi
Hương thơm se sẽ buông lơi quanh bàn!
Tự dưng… tôi thấy cô đơn
Và tôi vô cớ giận hờn không đâu
Còn đâu cái thưở ban đầu
Mùa thu có lỗi gì đâu với mình

Ảnh minh họa
Mưa vườn nội
Em lắng nghe, lắng nghe
Tiếng mưa ngoài cửa sổ
Hạt mưa rơi nho nhỏ
Dịu êm và thơm thơm
Sáng hôm sau ra vườn
Hoa vàng trên mặt đất
Em nhìn hoài sau, trước
Ồ! Đất còn khô nguyên
Thế cơn mưa hồi đêm
Nước đi đâu hết cả?
Chạy vội về hỏi má
Xoa đầu em má cười:
- Không phải mưa con ơi!
Hoa làm mưa rơi đấy!
Sáng nay vừa thức dậy
Em lại ra thăm vườn
Trái sầu riêng vàng hươm
Chùm chôm chôm đỏ rực
Cả khu vườn sực nức
Hương thơm gần, thơm xa
Có phải những giọt mưa
Đã lặn vào trong đất
Đã lặn vào trong cây
Để đến sáng hôm nay
Mưa hoá thành mật ngọt
Trĩu vườn cây nội trồng !

Ảnh minh họa
Chiều mưa không quên
Vâng, suốt đời con không thể nào quên
Buổi chiều mưa bố con mình về muộn
Nhà thì xa, mặt trời mây phủ kín
Đường trong rừng mau tối quá đi thôi.
Con vội vàng đi đã xa rồi
Vẫn thấy bố ở đằng sau một quãng
Trời sắp mưa. Gió ào ào thốc ngược
- Sao lại đi chậm thế bố ơi!
Con kêu to: “Đã sắp mưa rồi
Nhanh lên bố! Không thì mưa ướt rét”
- Con đi đi! Đừng đợi, mưa ướt rét
Tao còn xem lúa má thế nào!”
Con tin lời vội chạy thật mau
Sợ mưa ướt, sợ trúng mưa bị ốm.
Đường còn xa. Gió ào ào thốc ngược
Cây răng rắc rồi mưa như xối nước
Ngoái lại nhìn, bố vẫn ở đằng xa
Mắt bồn chồn, con đứng lại chờ
- Thôi về bố! Lúa mai xem cũng được!
Con nhăn nhó giục bố đi lên trước
Ở sau nhìn, con mới hiểu bố ơi!
Bố đã già đi, mắt kém mất rồi
Bàn chân bước cũng không còn thật nữa
Nước mắt nghẹn ngang, trái tim máu ứa
Bao năm ròng sao con cứ thờ ơ?!
Bình luận