Bệnh nhân COVID-19 thứ 15 chết do ung thư thận

Bệnh nhân được kết luận tử vong vì viêm phổi nặng do COVID-19 biến chứng suy hô hấp nặng trên nền ung thư thận di căn bàng quang và phổi.

Tối 10/8, Thứ trưởng Bộ Y tế Nguyễn Trường Sơn - Trưởng Bộ phận thường trực đặc biệt chống dịch COVID-19 của Bộ Y tế tại Đà Nẵng thông tin về trường hợp bệnh nhân COVID-19 thứ 15 tử vong.

Đó là BN522, nam, 68 tuổi, trú tại Thăng Bình, Quảng Nam.

Bệnh nhân có tiền sử suy thận mạn tính, ung thư thận di căn phổi, tiểu đường tuýp 2.

Ngày 9/7, bệnh nhân nhập viện điều trị tại khoa Thận Nội tiết Bệnh viện Đà Nẵng, điều trị nhiều đợt, ra viện ngày 22/7 và trở về Quảng Nam. Ngày 30/7, bệnh nhân có kết quả dương tính với virus corona.

Ngày 31/7, do tuổi cao, suy kiệt, bệnh nhân được Sở Y tế Quảng Nam chuyển đến Trung tâm cách ly và điều trị COVID-19 – Bệnh viện Trung ương Huế, cơ sở 2. Bệnh được chẩn đoán mắc COVID-19 trên nền suy thận mạn, ung thư thận trái di căn phổi, tiểu đường type 2.

Từ ngày 31/7 đến 5/8, bệnh nhân diễn tiến nặng có biểu hiện suy hô hấp, xuất huyết tiêu hóa, sốt cao liên tục.

Ngày 10/8 bệnh nhân lâm tình trạng lơ mơ, tim đập rời rạc, huyết áp tụt, sau khi hồi sức có mạch trở lại. 16h cùng ngày bệnh nhân có biểu hiện rối loạn vận mạch. 17h30 bệnh nhân tử vong.

Bệnh nhân được chẩn đoán tử vong vì viêm phổi nặng do COVID-19, biến chứng suy hô hấp nặng, tắc động mạch phổi trên nền ung thư thận di căn bàng quang và phổi, suy thận mạn tính, tiểu đường tuýp 2.

None

Tin liên quan

Tin mới nhất

Hẹn ngoài vô tận (tản văn)

Hẹn ngoài vô tận (tản văn)

Còn lại một mình, tôi ngồi tựa lưng vào gốc liễu già sần sùi, nhìn ngắm con chim Rẽ đang háo hức ăn. Với sự chứng nhận của lão ngư - người tốt, chim đã có thể xem tôi vô hại...

Từ “Bản thảo để lại trong sảnh lễ tân” đến những nỗi day dứt không nguôi

Từ “Bản thảo để lại trong sảnh lễ tân” đến những nỗi day dứt không nguôi

“Bản thảo để lại trong sảnh lễ tân” của Hồ Anh Thái là một tiểu thuyết gợi nên sự khắc khoải. Đó là sự khắc khoải của một con người liên tục lỡ nhịp với thời gian, của những thân phận đi qua lịch sử mà không bao giờ thực sự làm chủ được số phận mình, và cũng là sự khắc khoải của chính người đọc khi nhận ra ranh giới giữa đời sống và văn bản trở nên mong manh hơn