Quyền được vui chơi của trẻ em

(Arttimes) - Quyền được chơi của trẻ em, phải trở thành quyền bất khả xâm phạm, vì ở độ tuổi “ăn chưa no lo chưa tới”, các em phải được vui chơi để được phát triển bình thường, cả tâm lý, sinh lý, cả tinh thần và thể chất.

Trong “Công ước của Liên hợp quốc về quyền trẻ em” được Liên hợp quốc thông qua và để ngỏ cho các quốc gia ký, phê chuẩn và gia nhập theo Nghị quyết số 44-25 ngày 20/11/1989 của Đại Hội đồng Liên hợp quốc. Có hiệu lực từ ngày 2/9/1990, theo điều 49 của Công ước. Việt Nam phê chuẩn ngày 20/2/1990), tôi rất chú ý đến điều 31. Nguyên văn điều này như sau:

“Điều 31.

1. Các Quốc gia thành viên thừa nhận quyền của trẻ em được nghỉ ngơi và thư giãn, được tham gia vui chơi và những hoạt động giải trí và được tự do tham gia các sinh hoạt văn hóa và nghệ thuật phù hợp với lứa tuổi.

2. Các Quốc gia thành viên phải tôn trọng và thúc đẩy quyền của trẻ em được tham gia đầy đủ vào sinh hoạt văn hóa và nghệ thuật, và sẽ khuyến khích việc dành cho trẻ em những cơ hội bình đẳng, thích hợp trong các hoạt động văn hóa, nghệ thuật, giải trí và thư giãn.”

Không phải tất cả các trẻ em Việt Nam đều có điều kiện tham gia vào các sinh hoạt văn hóa và nghệ thuật, nhưng đa số trẻ em Việt Nam có thể “được nghỉ ngơi và thư giãn, được tham gia vui chơi và những hoạt động giải trí” như Công ước của LHQ qui định. Bởi vì trẻ em muốn phát triển bình thường phải được hưởng những quyền đó.

Quyền được vui chơi của trẻ em - 1

Ảnh minh họa

Bây giờ chúng ta thử nhìn lại, trẻ em Việt Nam tới độ tuổi đi học lớp 1 đã được “nghỉ ngơi, vui chơi và thư giãn” như thế nào?

Không ai cấm trẻ em chúng ta được hưởng những quyền ấy, nhưng trong thực tế, do chương trình học, do sách giáo khoa đặt ra quá nhiều những yêu cầu, quá nhiều những kỳ vọng, trong đó có những kỳ vọng rất… kỳ cục vào trẻ em, nên ngay từ khi bước chân tới trường ở lớp 1, các em đã phải “học thêm, học bớt” rất nhiều, phải hoàn thành bài vở rất vất vả, những hoạt động ấy chiếm quá nhiều thời gian của các em, thì làm gì còn thời gian để các em vui chơi và thư giãn nữa.

Quyền được chơi của trẻ em, phải trở thành quyền bất khả xâm phạm, vì ở độ tuổi “ăn chưa no lo chưa tới”, các em phải được vui chơi để được phát triển bình thường, cả tâm lý, sinh lý, cả tinh thần và thể chất.

Trong kỳ họp cuối cùng của Quốc hội khóa 14, bà Pham Thị Minh Hiền (đại biểu quốc hội đơn vị Phú Yên), đã thẳng thắn nêu rõ: “sự cố xã hội hóa sách giáo khoa thời gian vừa qua là bài học cay đắng, xương máu cho các nhà quản lý giáo dục. Điều đáng nói là khi xã hội đã thấy rõ những hậu quả mà nhiều học sinh và gia đình đang phải đối mặt thì vấn đề cá nhân, tổ chức nào phải chịu trách nhiệm cho những sai lầm này lại chưa rõ ràng.”

Xã hội hóa sách giáo khoa là một chuyện, ở đây không bàn tới, nhưng nội dung sách giáo khoa “xã hội hóa” như thế nào, mới là chuyện đáng bàn, đáng quan tâm. Nếu sách giáo khoa lớp 1 có tiêu đề:  Cùng học để phát triển năng lực, và Vì sự bình đẳng và dân chủ trong giáo dục, thì tôi không hiểu, giáo viên sẽ dạy học sinh lớp 1 những gì và như thế nào. Đó thực sự là những chủ đề mang tính đánh đố, và làm thế nào để “Phát triển năng lực”, làm thế nào để “Vì sự bình đẳng và dân chủ trong giáo dục”, thật khó nghĩ.

Có thể vì bị dư luận phản đối quá, mà hai bộ sách giáo khoa này bị ‘xóa sổ” một cách nhanh chóng hơn cả khi xuất hiện, và lại đẩy giáo viên và nhà trường vào thế không biết phải giải quyết như thế nào. Có lẽ phản biện của đại biểu quốc hội Phạm Thị Minh Hiền là ở chỗ đó.

Vậy thì, quyền được chơi của trẻ em sẽ được thực thi vào đâu trong hoàn cảnh rối ren này.

Trẻ em, muốn sau này có thể sáng tạo, thì từ nhỏ phải được thoải mái, phải được chơi, trước khi được học, và trong học phải có chơi, chứ không phải cứ cắm đầu cắm cổ học, mà không biết, học để làm gì. Chẳng lẽ, chỉ học để cha mẹ hài  lòng rồi khoe với nhau, để cô giáo và nhà trường có thành tích báo cáo? 

Tôi xin các vị đấy, hãy để trẻ em được chơi, rồi chúng sẽ học, sẽ sáng tạo, sẽ làm tất cả những gì chúng ta kỳ vọng, khi chúng đã bắt đầu trưởng thành. Vì với trẻ em, chơi chính là cách học tốt nhất.

Theo Văn học Nghệ thuật số 14/2021

None

Thanh Thảo

Tin liên quan

Tin mới nhất

Đưa bộ máy tham mưu chiến lược về dân vận về 'ngôi nhà chung' đại đoàn kết

Đưa bộ máy tham mưu chiến lược về dân vận về 'ngôi nhà chung' đại đoàn kết

Chiều 26/8, tại Hà Nội, Đảng ủy Mặt trận Tổ quốc (MTTQ), các đoàn thể Trung ương và Ban Tuyên giáo Trung ương đã tổ chức Hội nghị tiếp nhận chức năng, nhiệm vụ tham mưu về công tác dân vận. Sự kiện đánh dấu bước ngoặt lớn nhằm đưa bộ máy tham mưu chiến lược về dân vận trở về đúng nơi sát dân nhất, củng cố sức mạnh khối đại đoàn kết toàn dân tộc.

Khai mạc ITE HCMC 2026 - Dấu mốc 20 năm kết nối du lịch Việt Nam với thế giới, mở ra chương phát triển mới

Khai mạc ITE HCMC 2026 - Dấu mốc 20 năm kết nối du lịch Việt Nam với thế giới, mở ra chương phát triển mới

Sáng 27/8, Hội chợ Du lịch Quốc tế Thành phố Hồ Chí Minh lần thứ 20 năm 2026 (ITE HCMC 2026) chính thức khai mạc tại Trung tâm Hội chợ và Triển lãm Sài Gòn (SECC), mở đầu chuỗi hoạt động xúc tiến thương mại, kết nối giao thương, đối thoại chính sách và trải nghiệm du lịch diễn ra từ ngày 27-29/8/2026, theo Cổng thông tin điện tử Bộ VHTTDL.

Dự thảo Luật Phát triển công nghiệp văn hóa: Cần một hành lang pháp lý minh bạch để doanh nghiệp bứt phá

Dự thảo Luật Phát triển công nghiệp văn hóa: Cần một hành lang pháp lý minh bạch để doanh nghiệp bứt phá

Công nghiệp văn hóa đang đứng trước yêu cầu chuyển mạnh từ tư duy chủ yếu quản lý hoạt động văn hóa sang kiến tạo môi trường, thị trường cho sáng tạo và khơi thông nguồn lực xã hội. Tuy nhiên, để doanh nghiệp “dám bỏ vốn, dám sáng tạo và dám đi đường dài”, điều quan trọng là cần phải xây dựng được một hành lang pháp lý minh bạch, ổn định, bài viết đăng tải trên Cổng th

Gió mùa thu mẹ ru con ngủ - Lời ru theo con suốt một đời

Gió mùa thu mẹ ru con ngủ - Lời ru theo con suốt một đời

Mẹ sinh tôi vào một ngày tháng Bảy mùa hạ. Năm ấy trời đổ mưa bão bùng, nước sông La cuồn cuộn dâng cao như muốn cuốn phăng tất cả. Giữa đất khách quê người không một người thân thích, người chồng, tức cha tôi đã lặng lẽ bỏ đi. Mẹ phải tự mình vượt cạn trong một mái lều xiêu vẹo dựng tạm giữa vườn, xung quanh giông bão dập dồn không ngớt...

Triển lãm Maj Trang Olson: Đi tiếp con đường của cha (Maj Trang Olson: Following her father’s footsteps)

Triển lãm Maj Trang Olson: Đi tiếp con đường của cha (Maj Trang Olson: Following her father’s footsteps)

Nằm tĩnh lặng giữa lòng phố cổ Hà Nội, ngôi nhà số 46 Trần Nhật Duật - con phố gắn liền với vị danh tướng kiệt xuất thời Trần, không chỉ là nơi chứng kiến bao đổi thay của mấy thế hệ, mà còn là một "bảo tàng Gia đình" đong đầy ký ức. Nơi đây từng là mái ấm của gia đình cố họa sĩ Hồng Vân, người nghệ sĩ tài hoa với những bức chân dung Chủ tịch Hồ Chí Minh tràn đầy lòng