Ghi nhận ca mắc tay chân miệng ở người lớn

Ngày 9-11, TS-BS Lê Thái Vân Thanh, Trưởng khoa Da liễu - Thẩm mỹ da, Bệnh viện Đại học Y Dược TPHCM, cho biết, khoa vừa ghi nhận một trường hợp mắc tay chân miệng hy hữu ở người lớn.

Bệnh nhân là chị P.T.D. (32 tuổi, ngụ tại quận Tân Bình), đi khám vì nghi ngờ bị bệnh chàm, với các biểu hiện thương tổn trên da. Bệnh nhân bị các bóng nước ở lòng bàn tay, bàn chân, khoeo tay, nếp gấp của da nên dễ bị nhầm với bệnh chàm và bệnh viêm da tiếp xúc. Tuy nhiên, khi điều tra bệnh sử, các bác sĩ biết được chị D. đang chăm con 9 tháng tuổi mắc bệnh tay chân miệng tại Bệnh viện Nhi đồng 1, nên đã nghĩ tới khả năng chị bị lây bệnh.

Ghi nhận ca mắc tay chân miệng ở người lớn - 1

Xuất hiện bệnh chân tay miệng ở người lớn.

Kết quả xét nghiệm cho thấy, đây là trường hợp nhiễm tay chân miệng hy hữu ở người lớn. “Điều đáng lo ngại, người lớn bị tay chân miệng là một nguồn lây truyền rất nguy hiểm do chủ quan bệnh nhẹ và thường là nội trợ chính, chăm sóc nấu ăn cho mọi thành viên gia đình, đặc biệt là trẻ em; thậm chí đây là nguồn lây truyền xuyên vùng trên thế giới. Hơn nữa, các dấu hiệu tay chân miệng ở người lớn có thể bị nhầm lẫn với một số vấn đề da liễu thường gặp như viêm da tiếp xúc dị ứng, viêm da côn trùng, chàm...”, TS-BS Lê Thái Vân Thanh khuyến cáo.

None

Nguyễn Thủy (TH)

Tin liên quan

Tin mới nhất

“Ngọn núi tình yêu” - Khúc trầm lặng giữa núi rừng ký ức

“Ngọn núi tình yêu” - Khúc trầm lặng giữa núi rừng ký ức

“Ngọn núi tình yêu” là bài thơ được in trong tập “Ý nghĩ ban mai” - NXB Hội Nhà văn 2015 của nhà thơ, nhà giáo Bùi Thị Biên Linh - một tập thơ viết về vùng đất, con người Bình Phước và đã đoạt giải thưởng của Ủy ban toàn quốc Liên hiệp các Hội Văn học nghệ thuật Việt Nam năm 2016. Bài thơ đã được Sở Giáo dục và Đào tạo Bình Phước, Bộ Giáo dục và Đào tạo chọn đưa vào ch

Nét bí ẩn của thơ Bích Khê

Nét bí ẩn của thơ Bích Khê

Trong “Trường thơ loạn”, không riêng gì Chế Lan Viên, Hàn Mạc Tử mà cả Bích Khê đều bí ẩn. Chế Lan Viên như ngọn “Tháp Chàm lẻ loi và bí mật”, Hàn Mạc Tử thầm lặng như thủy triều theo những mùa trăng, còn Bích Khê thì tràn lên như màu hoàng hoa của những điệu nhạc cổ. Có phải người ta gọi “trường thơ loạn” là vì họ nghĩ và viết khác thường, không như những thi sĩ bình thư