Ghi nhận ca mắc tay chân miệng ở người lớn

Ngày 9-11, TS-BS Lê Thái Vân Thanh, Trưởng khoa Da liễu - Thẩm mỹ da, Bệnh viện Đại học Y Dược TPHCM, cho biết, khoa vừa ghi nhận một trường hợp mắc tay chân miệng hy hữu ở người lớn.

Bệnh nhân là chị P.T.D. (32 tuổi, ngụ tại quận Tân Bình), đi khám vì nghi ngờ bị bệnh chàm, với các biểu hiện thương tổn trên da. Bệnh nhân bị các bóng nước ở lòng bàn tay, bàn chân, khoeo tay, nếp gấp của da nên dễ bị nhầm với bệnh chàm và bệnh viêm da tiếp xúc. Tuy nhiên, khi điều tra bệnh sử, các bác sĩ biết được chị D. đang chăm con 9 tháng tuổi mắc bệnh tay chân miệng tại Bệnh viện Nhi đồng 1, nên đã nghĩ tới khả năng chị bị lây bệnh.

Ghi nhận ca mắc tay chân miệng ở người lớn - 1

Xuất hiện bệnh chân tay miệng ở người lớn.

Kết quả xét nghiệm cho thấy, đây là trường hợp nhiễm tay chân miệng hy hữu ở người lớn. “Điều đáng lo ngại, người lớn bị tay chân miệng là một nguồn lây truyền rất nguy hiểm do chủ quan bệnh nhẹ và thường là nội trợ chính, chăm sóc nấu ăn cho mọi thành viên gia đình, đặc biệt là trẻ em; thậm chí đây là nguồn lây truyền xuyên vùng trên thế giới. Hơn nữa, các dấu hiệu tay chân miệng ở người lớn có thể bị nhầm lẫn với một số vấn đề da liễu thường gặp như viêm da tiếp xúc dị ứng, viêm da côn trùng, chàm...”, TS-BS Lê Thái Vân Thanh khuyến cáo.

None

Nguyễn Thủy (TH)

Tin liên quan

Tin mới nhất

Ngọn lửa Sông Đà – khúc hát của người trong cuộc

Ngọn lửa Sông Đà – khúc hát của người trong cuộc

Từng là công nhân lắp máy trên công trường Thủy điện Hòa Bình trong những năm đầu xây dựng, sau này trở thành nhà báo rồi nhạc sĩ, Tào Khánh Hưng mang vào ca khúc “Ngọn lửa Sông Đà” không chỉ ký ức về một công trình lớn của đất nước mà còn cả trải nghiệm của người trực tiếp lao động giữa khói hàn, đá núi và những ca làm việc xuyên đêm. Chính xuất phát điểm ấy tạo nên nét

Đặng Hữu Phúc và cái kiêu hãnh của kẻ sĩ

Đặng Hữu Phúc và cái kiêu hãnh của kẻ sĩ

Tuổi trên thất tuần. Dáng lòng khòng. Kính cận. Quần áo có phần xuềnh xoàng, cái kiểu xuềnh xoàng của người không quan tâm đến việc kẻ khác sẽ nhìn mình như thế nào. Vẻ mặt lúc lơ mơ như người đang trong cơn mộng du, lúc toe toét như trẻ con được kẹo, cũng có lúc lại u ám cứ như thể phải mang vác tất thảy nỗi buồn đau nhân thế. Về đại thể, đó là chân dung bề ngoài của Đặng H