Nghĩ về thơ

Thế hệ thơ chúng tôi hồi ấy có một điểm xuất phát chung: làm thơ như một hành động sống, một hành động thơ. Như một tỏ bày, tỏ bày thơ. Như một tình yêu: yêu đất nước mình, yêu nhân dân mình, yêu mẹ mình. Một tình yêu trong vắt, không hề biết tính toán.

Nghĩ về thơ - 1

Ảnh minh họa

“Yêu Tổ quốc là một điều nghiêm trọng”, chúng tôi thường đọc cho chính mình nghe câu thơ ấy của một nhà thơ Tây Ban Nha.

May mắn thay, bây giờ, sau bao nhiêu năm, tôi vẫn còn giữ được cho mình tình yêu ấy.

Hoá ra, Saddam Hussein trước khi chết dưới giá treo cổ cũng… làm thơ. Đến một anh độc tài vốn coi thơ và nhà thơ chả là cái đinh gì, rồi cuối cùng, khi tuyệt vọng nhất, cũng chỉ biết lấy thơ làm bạn.

Nhiều lúc lẩn thẩn tự nghĩ: nếu không có thơ, mình sẽ có gì. Nếu không làm thơ, mình sẽ làm gì. Câu trả lời chắc không khó, nhưng có lẽ không bao giờ tôi tự trả lời được.

Trẻ, tự nó, đã thấm đẫm thơ. Thơ dành cho mọi lứa tuổi, nhưng bao giờ tuổi trẻ cũng được hưởng phần đẹp nhất, tươi rói nhất của thơ. Trẻ mà không làm thơ là uổng lắm!

Nhưng thơ lại không dành cho người háo danh. Thiếu gì cách để nổi tiếng, mà phải víu đến thơ! Hãy để cho thơ được tĩnh lặng và càng cách xa bao nhiêu càng tốt những tính toán xô bồ, chi li, thê thiết.

Lúc nào không làm được thơ thì thôi, đừng cố. Ăn cố hay uống cố cũng mệt, nữa là làm thơ cố.

Tôi nghĩ, bắt đầu từ thế hệ 8X, 9X, rồi sang thế hệ Z, một chương mới của con người Việt Nam đã được mở, không chỉ trong thơ hay trong văn học. Mọi lĩnh vực của đời sống bắt đầu thay đổi từ chính những thế hệ này. Họ khác thế hệ 4X, 5X chúng tôi, và đó là hồng phúc cho dân tộc Việt.

Tôi chỉ là một người làm thơ hồn nhiên, làm thơ vì thích, vì có thể không biết làm gì khác (ngoài làm báo, như một nghề kiếm sống). Thời còn học đại học, có lúc tôi nghĩ không biết sau này mình làm được gì. 

May quá, mấy anh em bạn bè học cùng lớp chơi thân với nhau và “chém gió” với nhau rằng chúng mình phải viết văn, làm thơ, phải thành một nhóm sáng tác như các cụ ta ngày trước. Và muốn thế, phải đi rừng lấy nứa về bán cho các thầy làm chuồng gà, đặng có ít tiền mua trà Thái Nguyên (hồi sơ tán ấy chúng tôi học ở một làng sát chân núi thuộc huyện Đại Từ, Thái Nguyên). Mua trà uống, thức đêm bàn luận văn chương với nhau, đọc sách cùng nhau, đọc những gì mình mới “sáng tác” được cho nhau nghe, rồi lắng nghe bạn mình góp ý…

Chúng tôi hồi đó là vậy, ngây thơ lắm, mà thơ viết ra cũng ngây ngơ lắm. Tôi nghĩ, như thế mới là tập làm thơ, mới là thơ trẻ đúng nghĩa là còn trẻ con, còn ngây thơ.

Sau khi ra trường, dòng sống cuốn chúng tôi mỗi người đi mỗi ngả. Có những bạn tôi không làm thơ hay viết văn nữa, những lại thành đạt ở lỉnh vực khác, như ở nghề dạy học, nghề công chức, hay nghề bốc thuốc cứu nhân độ thế. Làm nghề gì cũng được, miễn là lương thiện. Nhưng không biết có lúc nào, mấy người bạn cũ của tôi có nhớ một thời mình đã từng có khát vọng làm thơ hay viết văn? Có khi nhớ chỉ để mà nhớ, sau một cái lắc đầu, lại quên. 

Nhưng thơ vẫn sống trong tâm hồn một số người bạn tôi thuở còn đi học. Trong đó, có tôi.

Thanh Thảo

Tin liên quan

Tin mới nhất

Đưa bộ máy tham mưu chiến lược về dân vận về 'ngôi nhà chung' đại đoàn kết

Đưa bộ máy tham mưu chiến lược về dân vận về 'ngôi nhà chung' đại đoàn kết

Chiều 26/8, tại Hà Nội, Đảng ủy Mặt trận Tổ quốc (MTTQ), các đoàn thể Trung ương và Ban Tuyên giáo Trung ương đã tổ chức Hội nghị tiếp nhận chức năng, nhiệm vụ tham mưu về công tác dân vận. Sự kiện đánh dấu bước ngoặt lớn nhằm đưa bộ máy tham mưu chiến lược về dân vận trở về đúng nơi sát dân nhất, củng cố sức mạnh khối đại đoàn kết toàn dân tộc.

Khai mạc ITE HCMC 2026 - Dấu mốc 20 năm kết nối du lịch Việt Nam với thế giới, mở ra chương phát triển mới

Khai mạc ITE HCMC 2026 - Dấu mốc 20 năm kết nối du lịch Việt Nam với thế giới, mở ra chương phát triển mới

Sáng 27/8, Hội chợ Du lịch Quốc tế Thành phố Hồ Chí Minh lần thứ 20 năm 2026 (ITE HCMC 2026) chính thức khai mạc tại Trung tâm Hội chợ và Triển lãm Sài Gòn (SECC), mở đầu chuỗi hoạt động xúc tiến thương mại, kết nối giao thương, đối thoại chính sách và trải nghiệm du lịch diễn ra từ ngày 27-29/8/2026, theo Cổng thông tin điện tử Bộ VHTTDL.

Dự thảo Luật Phát triển công nghiệp văn hóa: Cần một hành lang pháp lý minh bạch để doanh nghiệp bứt phá

Dự thảo Luật Phát triển công nghiệp văn hóa: Cần một hành lang pháp lý minh bạch để doanh nghiệp bứt phá

Công nghiệp văn hóa đang đứng trước yêu cầu chuyển mạnh từ tư duy chủ yếu quản lý hoạt động văn hóa sang kiến tạo môi trường, thị trường cho sáng tạo và khơi thông nguồn lực xã hội. Tuy nhiên, để doanh nghiệp “dám bỏ vốn, dám sáng tạo và dám đi đường dài”, điều quan trọng là cần phải xây dựng được một hành lang pháp lý minh bạch, ổn định, bài viết đăng tải trên Cổng th

Gió mùa thu mẹ ru con ngủ - Lời ru theo con suốt một đời

Gió mùa thu mẹ ru con ngủ - Lời ru theo con suốt một đời

Mẹ sinh tôi vào một ngày tháng Bảy mùa hạ. Năm ấy trời đổ mưa bão bùng, nước sông La cuồn cuộn dâng cao như muốn cuốn phăng tất cả. Giữa đất khách quê người không một người thân thích, người chồng, tức cha tôi đã lặng lẽ bỏ đi. Mẹ phải tự mình vượt cạn trong một mái lều xiêu vẹo dựng tạm giữa vườn, xung quanh giông bão dập dồn không ngớt...

Triển lãm Maj Trang Olson: Đi tiếp con đường của cha (Maj Trang Olson: Following her father’s footsteps)

Triển lãm Maj Trang Olson: Đi tiếp con đường của cha (Maj Trang Olson: Following her father’s footsteps)

Nằm tĩnh lặng giữa lòng phố cổ Hà Nội, ngôi nhà số 46 Trần Nhật Duật - con phố gắn liền với vị danh tướng kiệt xuất thời Trần, không chỉ là nơi chứng kiến bao đổi thay của mấy thế hệ, mà còn là một "bảo tàng Gia đình" đong đầy ký ức. Nơi đây từng là mái ấm của gia đình cố họa sĩ Hồng Vân, người nghệ sĩ tài hoa với những bức chân dung Chủ tịch Hồ Chí Minh tràn đầy lòng