Nhớ NSND Quang Hải

(Arttimes) - Thời gian sau tôi có dịp vào công tác Sài Gòn. Mẹ tôi lại bảo: “Con vào nhớ lại thăm chú Quang Hải, cho mẹ gửi lời thăm cô chú, và hỏi xem tình hình em B. thế nào nhé”.

Nhớ lời mẹ, vào Sài Gòn tôi lại thăm chú Quang Hải ngay, tại Nhạc viện TP Hồ Chí Minh ở đường Lý Tự Trọng. “Ơ thằng Hoài!” - chú thốt lên khi thấy tôi, và kéo tôi vào phòng làm việc của chú. “So với ngày trước cháu lớn lên nhiều. Chú nghe  mẹ nói cháu đi bộ đội chiến đấu ở Lào. Tốt quá. Mẹ ở ngoài Hà Nội thế nào? Cô Khanh cứ  mong có dip mẹ vào Sài Gòn chị em gặp nhau?”.

Nhớ NSND Quang Hải - 1

NSND Quang Hải

 Tôi rất cảm động vì sự đón tiếp thịnh tình, niềm nở của chú. Hàng chục năm rồi chưa được gặp lại chú, từ thuở ấu thơ tôi tròn xoe mắt nhìn chú mặc áo đuôi tôm. Rồi chú tiếp lời: “Năm ngoái chú có nhận được thư mẹ. Chú đi tìm hiểu ngay xem sự thể thế nào. Chú xuống tận lớp cháu học, trao đổi với  cô giáo chủ nhiệm và cô giáo trực tiếp dạy cháu, thì được biết cháu học giỏi, cũng lành hiền ít nói, cũng chan hòa với bạn bè như các em khác. Còn về phần đối xử với cháu, các cô đều cho hay không có sự phân biệt nào, vì nhạc sỹ Hoàng Thi Thơ là một nhạc sỹ của Sài Gòn có nhiều tác phẩm được ngưỡng mộ, tôn trọng. Cho nên không có lý do gì để đối xứ không tốt với con em họ. Chú cũng căn dặn thêm có lẽ xa bố mẹ, nên cũng có thể cháu có những buồn phiền, cô đơn… Chúng ta cùng chú ý để chăm sóc cháu nhiều hơn. Các cô cùng thống nhất với chú như thế. Mà nói thật với cháu, hoàn cảnh học sinh Nhà trường lúc này như em cháu nhiều lắm, ba mẹ ra đi con cái ở lại, ba mẹ chiến tuyến bên kia nay đi học tập, con em nhiều tâm tư. Nhưng nhà trường không phân biệt với bất cứ em nào… Thế nhưng một thời gian ngắn sau, các cô giáo cho chú hay cháu B đã đi rồi, gia đình đã bố trí cho cháu vượt biên sang Mỹ. Theo chú nắm được, thì hiện cháu nó cũng đã đoàn tụ với ba mẹ ở Cali. Cháu nói lại với chị Tân Nhân như thế, chú cũng đã quan tâm như lời chị dặn”.

Chào chú ra về, tôi cứ bâng khuâng mãi. Càng yêu quý chú hơn bởi từ chú luôn toát ra tình yêu thương hết mực với bạn bè, đồng nghiệp, tình yêu thương với các mầm non nghệ thuật. Và đặc biệt, cô chú không bao giờ quên những người bạn đất Bắc năm xưa hằng gắn bó từ thưở hàn vi như với mẹ tôi.

Thực sự, chú là một nghệ sỹ lớn, một tài năng lớn, một tâm hồn lớn!

None

Châu La Việt

Tin liên quan

Tin mới nhất

“Chiến Nam: Ve sầu thoát xác”: Hành trình bền bỉ và kỳ vọng bứt phá của phim võ thuật Việt

“Chiến Nam: Ve sầu thoát xác”: Hành trình bền bỉ và kỳ vọng bứt phá của phim võ thuật Việt

Ngày 10/1, tại Hà Nội, Thời báo Văn học nghệ thuật phối hợp Hãng phim Kunva tổ chức giới thiệu bộ phim điện ảnh “Chiến Nam: Ve sầu thoát xác”. Sự kiện không chỉ đánh dấu cột mốc ra mắt dự án phim hành động – võ thuật được đầu tư công phu, mà còn là lần đầu tiên môn phái Votado được đưa lên màn ảnh rộng, mở ra một cách tiếp cận mới cho dòng phim thực chiến tại Việt Nam.

Chương trình “Tụ hội Sáng tạo” - Hành trình đến Lễ hội Thiết kế Sáng tạo 2026

Chương trình “Tụ hội Sáng tạo” - Hành trình đến Lễ hội Thiết kế Sáng tạo 2026

Trong hai ngày 10 và 11 tháng 1 năm 2026, tại không gian phố đi bộ hồ Hoàn Kiếm (Hoàn Kiếm - Hà Nội), Thành phố Hà Nội tổ chức chương trình “Tụ hội Sáng tạo”, nhằm kết nối các nguồn lực sáng tạo, khơi gợi các ý tưởng, mở đầu cho hành trình hướng tới Lễ hội Thiết kế Sáng tạo Hà Nội diễn ra vào tháng 11/2026.

Ấn bản “Kim Vân Kiều”: Tôn vinh di sản Nguyễn Du qua lăng kính quốc ngữ và hội họa

Ấn bản “Kim Vân Kiều”: Tôn vinh di sản Nguyễn Du qua lăng kính quốc ngữ và hội họa

“Kim Vân Kiều” vừa được Nhã Nam phát hành là ấn bản đầu tiên có sự hội tụ hiếm có của ba di sản lớn là di sản văn chương của Nguyễn Du, di sản quốc ngữ của Nguyễn Văn Vĩnh và di sản hội họa của Nguyễn Tư Nghiêm. Tất cả tạo nên một không gian thẩm mỹ, tôn vinh giá trị trường tồn của kiệt tác văn chương dân tộc, đồng thời nhìn lại lịch sử phiên âm, chú giải ra quốc ngữ

Sông vua và tâm thức biển

Sông vua và tâm thức biển

Bảy giờ rưỡi sáng, ngày đầu tháng Bảy. Ga quốc tế sân bay Đà Nẵng thông thoáng với chuyến bay đến sớm và duy nhất trong ngày từ Bangkok. Khách của tôi cũng sẽ là nữ hành khách duy nhất xuất hiện ở lối ra trong trang phục Hồi giáo truyền thống, baju kurung. Nghĩ tới đó, tôi bất giác cười mỉm. Cười cô ấy chăng? Tất nhiên không. Cười mình chăng? Cũng không. Chỉ có thể là cái cảm giác vu