Nhớ NSND Quang Hải

(Arttimes) - Thời gian sau tôi có dịp vào công tác Sài Gòn. Mẹ tôi lại bảo: “Con vào nhớ lại thăm chú Quang Hải, cho mẹ gửi lời thăm cô chú, và hỏi xem tình hình em B. thế nào nhé”.

Nhớ lời mẹ, vào Sài Gòn tôi lại thăm chú Quang Hải ngay, tại Nhạc viện TP Hồ Chí Minh ở đường Lý Tự Trọng. “Ơ thằng Hoài!” - chú thốt lên khi thấy tôi, và kéo tôi vào phòng làm việc của chú. “So với ngày trước cháu lớn lên nhiều. Chú nghe  mẹ nói cháu đi bộ đội chiến đấu ở Lào. Tốt quá. Mẹ ở ngoài Hà Nội thế nào? Cô Khanh cứ  mong có dip mẹ vào Sài Gòn chị em gặp nhau?”.

Nhớ NSND Quang Hải - 1

NSND Quang Hải

 Tôi rất cảm động vì sự đón tiếp thịnh tình, niềm nở của chú. Hàng chục năm rồi chưa được gặp lại chú, từ thuở ấu thơ tôi tròn xoe mắt nhìn chú mặc áo đuôi tôm. Rồi chú tiếp lời: “Năm ngoái chú có nhận được thư mẹ. Chú đi tìm hiểu ngay xem sự thể thế nào. Chú xuống tận lớp cháu học, trao đổi với  cô giáo chủ nhiệm và cô giáo trực tiếp dạy cháu, thì được biết cháu học giỏi, cũng lành hiền ít nói, cũng chan hòa với bạn bè như các em khác. Còn về phần đối xử với cháu, các cô đều cho hay không có sự phân biệt nào, vì nhạc sỹ Hoàng Thi Thơ là một nhạc sỹ của Sài Gòn có nhiều tác phẩm được ngưỡng mộ, tôn trọng. Cho nên không có lý do gì để đối xứ không tốt với con em họ. Chú cũng căn dặn thêm có lẽ xa bố mẹ, nên cũng có thể cháu có những buồn phiền, cô đơn… Chúng ta cùng chú ý để chăm sóc cháu nhiều hơn. Các cô cùng thống nhất với chú như thế. Mà nói thật với cháu, hoàn cảnh học sinh Nhà trường lúc này như em cháu nhiều lắm, ba mẹ ra đi con cái ở lại, ba mẹ chiến tuyến bên kia nay đi học tập, con em nhiều tâm tư. Nhưng nhà trường không phân biệt với bất cứ em nào… Thế nhưng một thời gian ngắn sau, các cô giáo cho chú hay cháu B đã đi rồi, gia đình đã bố trí cho cháu vượt biên sang Mỹ. Theo chú nắm được, thì hiện cháu nó cũng đã đoàn tụ với ba mẹ ở Cali. Cháu nói lại với chị Tân Nhân như thế, chú cũng đã quan tâm như lời chị dặn”.

Chào chú ra về, tôi cứ bâng khuâng mãi. Càng yêu quý chú hơn bởi từ chú luôn toát ra tình yêu thương hết mực với bạn bè, đồng nghiệp, tình yêu thương với các mầm non nghệ thuật. Và đặc biệt, cô chú không bao giờ quên những người bạn đất Bắc năm xưa hằng gắn bó từ thưở hàn vi như với mẹ tôi.

Thực sự, chú là một nghệ sỹ lớn, một tài năng lớn, một tâm hồn lớn!

None

Châu La Việt

Tin liên quan

Tin mới nhất

Một góc nhìn khác về chiến tranh

Một góc nhìn khác về chiến tranh

Chỉ trong 2 năm qua, Nguyễn Đình San liên tiếp cho ra đời 4 cuốn tiểu thuyết: "Khúc quanh nghiệt ngã", "Sụp đổ", "Mầm đá", "Hoàng hôn tím" và tập truyện ngắn "Góc khuất những mảnh đời". Đó là chưa kể 2 tập phê bình lý luận: "Nhạc Việt Nam - những vùng sáng tối" về âm nhạc và "Dạo gót vườn văn" về văn học. Sức sáng tạo của ông quá đáng nể khi đã ở tuổi 80. Phóng viên có cuộc phỏn

Nguyễn Mạnh Tuấn – một chân dung khác (Nghĩ vụn khi đọc “Chua ngọt đời văn”)

Nguyễn Mạnh Tuấn – một chân dung khác (Nghĩ vụn khi đọc “Chua ngọt đời văn”)

Nguyễn Mạnh Tuấn là người “đa” nhà: nhà viết truyện ngắn, nhà viết tiểu thuyết, nhà viết truyện thiếu nhi, nhà viết kịch bản điện ảnh, kịch bản phim truyền hình, kịch bản sân khấu. Mấy chục năm qua, nhiều người đã không còn nghi ngờ về cái sự lắm vai nhiều nhà đó của ông. Chỉ cần lướt qua… tiểu sử nhà văn cũng đủ xác tín điều đó. Nhưng một Nguyễn Mạnh Tuấn - tiểu lu

Khoa học về khoảnh khắc chúng ta đang sống

Khoa học về khoảnh khắc chúng ta đang sống

Ta luôn sống trong hiện tại, nhưng “hiện tại” thực sự là gì? Một khoảnh khắc kéo dài bao lâu, và liệu “bây giờ” có thực sự tồn tại trong vũ trụ, hay chỉ là trải nghiệm được kiến tạo bởi bộ não con người?

“Tử thư di truyền” – hành trình đọc lại lịch sử tiến hóa

“Tử thư di truyền” – hành trình đọc lại lịch sử tiến hóa

Nếu chúng ta có thể nhìn vào một sinh vật đang sống và tìm thấy trong đó dấu vết của những thế giới đã biến mất hàng triệu năm trước? Nếu quá khứ của sự sống không chỉ được lưu giữ trong những hóa thạch nằm sâu dưới lòng đất, mà vẫn hiện diện trong gene, hình thái và hành vi của muôn loài ngày nay?