" Những Cô gái trên quê hương quan họ" nhớ mãi Phó Đức Phương

(VHNT) - " Những Cô gái trên quê hương quan họ" nhớ mãi Phó Đức Phương

Những cô gái quan họ là sáng tác đầu tay của Phó Đức Phương, khi ấy ông 22 tuổi. Nhạc sĩ sáng tác ca khúc khi chờ đến giờ học tại trường Âm nhạc Việt Nam tại Xuân Phúc, Yên Dũng, Hà Bắc (tỉnh cũ). Ngắm nhìn khung cảnh làng quê quan họ, ông viết: "Trên quê hương quan họ. Một làn nắng cũng mang điệu dân ca. Giữa mùa lúa thơm cánh cò bay đẹp như trong mộng".

" Những Cô gái trên quê hương quan họ" nhớ mãi Phó Đức Phương - 1 Nét đẹp Kinh Bắc quá tấm áo Tứ Thân

Trên quê hương quan ( í ) họ ( i )Một làn nắng ( i ) cũng mang điệu dân caGiữa mùa lúa thơm cánh cò bay đẹp như trong mộng ( i )Những cô tấm ngày xưa như vẫn còn đây trong mùa trẩy hộiA quê hương ta biết bao nhiêu cô gái xinh đẹp đảm đang ( i)Việc nước việc nhà vẹn toàn nắng mưa nhọc nhằn vẫn ( ư ) tươi duyên

Yêu quê hương quan ( i ) họ ( i )Từ đồng lúa ( i ) đến con đò ven sôngGiữa mùa chiến công xóm làng xưa lại ngân câu hò ( i )Lúa xanh mướt đồng quê ta tiếp bài ca chiêm mùa mở hội

Đây quê hương ta gái thay trai tay súng tay cày đảm đang ( i )Giặc đến giặc không đường về, lúa xanh mùa mùa vẫn ( ư ) tươi xanh

" Những Cô gái trên quê hương quan họ" nhớ mãi Phó Đức Phương - 2

Ai ngang qua Đông ( ư ) Hồ ( ư )Một chiều nắng ( ư ) rẽ thăm nàng Tố nữBa mùa gối nhau gái hội lim dàn quân trên đồng ( i )Lúa năm tấn vượt lên xanh ngát màu xanh trên tầm đạn thùA quê hương ta biết bao nhiêu cô gái xinh đẹp đảm đang ( i )Việc nước việc nhà vẹn toàn, nắng mưa nhọc nhằn vẫn ( ư ) tươi duyênTrên quê hương bao ( i ) đời ( i )Từng ngày tháng ( i ) viết nên ngàn câu thơSông Cầu nước xuôi đất nghìn năm dệt nên trang sử ( i )Đứng lên với đồng quê cô gái Việt Nam bao mùa trưởng thànhĐây quê hương ta gái thay trai tay súng tay cày đảm đang ( i )Giặc đến giặc không đường về lúa xanh mùa mùa vẫn ( ư ) tươi xanh.

Thanh Tài None

Tin liên quan

Tin mới nhất

Lắng âm vọng nhân sinh trong nhạc Trịnh

Lắng âm vọng nhân sinh trong nhạc Trịnh

Trong chuyên luận “Trịnh Công Sơn - ngôn ngữ và những ám ảnh nghệ thuật” (NXB Văn hóa Sài Gòn, 2008), nhà phê bình Bùi Vĩnh Phúc đã xác quyết: “Trịnh Công Sơn là một nhạc sĩ, điều đó đã hẳn. Nhưng, trên và trước hết, người nhạc sĩ đó lại chính là một thi sĩ tự trong bản chất và trong cách thế sai sử ngôn ngữ của mình”. Diễn đạt theo cách khác, nhận định trên đã chạm tới một