Đuôi heo chiên giòn xóc sả tắc xứng đáng là "vua mồi nhậu"

Đuôi heo chiên giòn rụm, vị chua cay mặn ngon hài hòa, thơm nức sả tắc sẽ là món ăn vô cùng hấp dẫn với mọi người, mọi nhà.

Đuôi heo chiên giòn xóc sả tắc xứng đáng là "vua mồi nhậu" - 1

Nguyên liệu:

- Đuôi heo

- Sả, tắc, lá chanh

- Mắm, đường

- Gia vị phết mặt da: giấm, muối, chanh.

Cách làm:

Bước 1: Rửa sạch và luộc đuôi heo với gừng, thêm chút muối trong khoảng 5-7 phút.

Bước 2: Vớt đuôi ra thấm khô, dùng dĩa hoặc bó xiên que để xiên khắp bề mặt bì.

Bước 3: Phết hỗn hợp muối, chanh, giấm (tỉ lệ 1:1:1) lên mặt bì và cho vào nồi chiên không dầu sấy khô ở nhiệt độ 100℃ trong 20 phút.

Bước 4: Sau đó, tiếp tục phết hỗn hợp muối, chanh, giấm và cho vào nồi chiên không dầu ở nhiệt độ 180℃ trong 20 phút. Sau đó tăng lên mức nhiệt 220℃ trong 10-15 phút đến khi mặt bì vàng và nổ đều.

Đuôi heo chiên giòn xóc sả tắc xứng đáng là "vua mồi nhậu" - 2

Bước 5: Pha xốt mắm sả tắc: nấu đường, nước mắm và nước tỉ lệ 2:2:1, khi nước mắm sôi lên và hơi kẹo lại thì tắt bếp để nguội. Cho sả xắt mỏng, ớt vào, thêm nước cốt tắc để nước mắm chua ngọt vừa khẩu vị.

Đuôi heo chiên giòn xóc sả tắc xứng đáng là "vua mồi nhậu" - 3

Bước 6: Trộn đều xốt mắm sả tắc với đuôi heo, cóc, xoài xanh.

Đuôi heo chiên giòn xóc sả tắc xứng đáng là "vua mồi nhậu" - 4

Đuôi heo chiên giòn xóc sả tắc ăn trong bữa cơm hoặc lai rai cùng lon bia vô cùng "tốn mồi".

Đan Vy

Tin liên quan

Tin mới nhất

Hẹn ngoài vô tận (tản văn)

Hẹn ngoài vô tận (tản văn)

Còn lại một mình, tôi ngồi tựa lưng vào gốc liễu già sần sùi, nhìn ngắm con chim Rẽ đang háo hức ăn. Với sự chứng nhận của lão ngư - người tốt, chim đã có thể xem tôi vô hại...

Từ “Bản thảo để lại trong sảnh lễ tân” đến những nỗi day dứt không nguôi

Từ “Bản thảo để lại trong sảnh lễ tân” đến những nỗi day dứt không nguôi

“Bản thảo để lại trong sảnh lễ tân” của Hồ Anh Thái là một tiểu thuyết gợi nên sự khắc khoải. Đó là sự khắc khoải của một con người liên tục lỡ nhịp với thời gian, của những thân phận đi qua lịch sử mà không bao giờ thực sự làm chủ được số phận mình, và cũng là sự khắc khoải của chính người đọc khi nhận ra ranh giới giữa đời sống và văn bản trở nên mong manh hơn