Chuyện trong rừng sâu

Khi anh và đồng đội trong tiểu đoàn rút sâu vào cánh rừng Lào âm u phía Tây Trường Sơn, cũng là lúc những vệt bom rải thảm của B52 ầm ầm dội xuống con đường qua thung lũng vừa diễn ra trận đánh phục kích đẫm máu. Những cột khói và lửa nối đuôi nhau bốc lên như hủy diệt, như quét sạch những chứng tích còn lại trên bãi chiến trường. Vậy là các pháo đài bay B52 trong buổi chiều hôm đó, chính là những con kên- kên - sắt làm nhiệm vụ của loài chim ăn thịt xác chết. Một cơn giông lớn kéo về trên nóc cánh rừng nơi tiểu đoàn anh đi qua, mây giông bủa xuống như một cánh chim lớn và mưa bắt đầu bay ràn rạt trên những họng súng còn khét lẹt mùi thuốc đạn. Những nòng súng nguội dần, những cái đầu nguội dần, những nỗi đau chết chóc nguội dần, những ngọn lửa chiến tranh cũng đã nguội dần trên miền rừng hoang vu này nhưng trong trái tim một người lính như anh, vẫn cháy âm ỉ một nỗi buồn day dứt, xót xa về ánh mắt sau cùng của những người lính đã vĩnh viễn nằm xuống trong cuộc chiến này.

Khoảng một tháng sau cuộc phục kích ghê rợn kinh hoàng ở mặt trận Đường 9 - Nam Lào, anh xin phép đơn vị ngược đường lên binh trạm X nằm sâu trong một cánh rừng già để thăm Thùy Lan. Dọc đường, anh đã leo lên cây cao, kiếm được một giò hoa phong lan rừng tuyệt đẹp. Quà tặng nàng và chị em cùng binh trạm chỉ có hoa và mấy bánh xà phòng thơm của Mỹ, mấy lon thịt đồ hộp mà anh lượm được trong túi đồ quân trang của mấy tay lính thủy quân lục chiến vứt lại khi tháo chạy vào rừng. Nhưng anh không thể ngờ được rằng, cuộc gặp gỡ lần thứ hai với người con gái bị thương mà anh từng cõng trên lưng đến trạm quân y dã chiến trước đó hơn một tháng, lại là cuộc gặp gỡ với người của thế giới khác trong ảo ảnh của mộng du.

Sau này anh mới biết, Thùy Lan đã hy sinh trong một đợt bom B52 rải thảm ngay khi trở về binh trạm, nhưng không hiểu vì phép màu bí ẩn gì mà nàng lại hiện về tươi rói, hồn nhiên như người đang còn sống hôm anh ngược rừng về binh trạm thăm nàng. Có thể lần gặp mặt cuối cùng ấy chỉ là một giấc mơ mà anh từng mơ thấy trong những đêm dài cô đơn ở cái vùng rừng từng bị hủy diệt bởi những trận bom rải thảm của pháo đài bay B52.

Chuyện trong rừng sâu - 1

Minh họa của Ngô Xuân Khôi.

Cái hôm đầy bí ẩn ấy, khi thấy anh lên thăm, Thùy Lan lặng người trong nước mắt vì tưởng chẳng bao giờ gặp lại anh được nữa. Nàng kể, hôm nằm trên viện, thấy thương binh ở đơn vị anh liên tục cáng về, nằm la liệt khắp các lán. Các kíp phẫu thuật làm việc cật lực trắng đêm, hết thuốc mê rồi hết cả thuốc tê, các bác sĩ đành phải mổ sống, cắt sống các phần chân, tay bị hoại tử của thương binh. Tiếng la hét, kinh loạn thấu trời. Lại nghe nói có nhiều chiến sĩ đơn vị của anh hy sinh trong trận đánh hôm đó, nàng lo quá. Nay thấy anh nguyên vẹn trở về, nàng mừng quên chết.

 Vết thương nơi chân tuy đã se miệng nhưng nàng vẫn phải dùng nạng khi đi lại. Hôm nay binh trạm vắng hoe, cả trung đội của nàng đã lên đường gùi hàng từ sáng sớm, trên lưng mỗi người là một thùng đạn nặng vật vã, có thùng nặng gần tạ. Cung đường từ binh trạm này đến binh trạm kia đi hết nửa ngày đường. Lúc đi thì họ cõng đạn, cõng gạo, lúc về thì họ cáng thương binh, cõng bệnh binh. Độ dài của tuyến đường leo đồi, vượt dốc mà những người đàn bà trẻ này phải gùi hàng đi lại qua các binh trạm những năm tháng ấy, có lẽ dài bằng nửa vòng trái đất. Dường như, người họ ngày mỗi ngắn lại, bắp chân bắp đùi họ ngày mỗi to ra. Chỉ có tiếng cười con gái vẫn lanh lảnh, réo rắt hồn nhiên như tiếng chim sơn ca trên khắp các nẻo đường rừng. Những người đàn bà của những năm tháng bom đạn mịt mù ấy, họ là mạch chảy ngầm qua những vùng đói khát và đau thương nhất của chiến tranh. Có lẽ trên thế giới, chưa có đất nước nào đàn bà lại tham gia trực tiếp vào chiến tranh nhiều như ở Việt Nam. Hàng chục vạn nữ thanh niên xung phong, nữ quân nhân đã có mặt dọc tuyến đường Trường Sơn những năm tháng chiến tranh khốc liệt nhất. Trên những đôi vai gầy yếu của họ, hàng triệu tấn đạn dược, lương thực, quân trang, quân khí…đã vượt qua muôn dặm máu lửa để đưa tới chiến trường xa nhất phía Nam. Ôi! Những người đàn bà của một thời binh lửa, họ là vẻ đẹp của sự nén chịu đau đớn và vị tha không hề đòi hỏi…

 Cả ngày hôm ấy họ dành trọn vẹn cho nhau. Sau bữa cơm trưa có măng rừng xào với thịt hộp, anh xuống suối lấy nước cho nàng tắm, gội ở một cái chòi quây bằng lá chuối rừng ven nhà. Đã lâu, mái tóc và thân thể của nàng mới đượm mùi xà phòng thơm. Sống ở rừng sâu, nàng quen với lam lũ nhiều hơn trang điểm, quen với đạn bom nhiều hơn tình yêu là vậy. Mới đầu, anh nhìn trộm nàng tắm, sau rồi anh nhìn công khai và còn dội nước cho nàng. Dưới nắng trưa óng ả, nàng khỏa thân làm sáng dậy cả một góc rừng. Gian khổ và thiếu đói đã không thể vò xóa, dập vùi được vẻ đẹp của làn da trắng thơm, mịn màng đến quyến rũ nơi thân thể nàng, Khi nàng vuốt tóc, ngẩng mặt lên, cặp vú thanh xuân vươn cao và cặp đùi thanh tú cũng vươn dậy như dáng thần vệ nữ kiêu hãnh của rừng xanh đang chờ đợi người tình.  

    Bỗng độp một cái, tiếng quả vả rừng vừa rụng xuống nơi nàng tắm. Lại độp thêm quả nữa. Họ nhìn lên trên cành cây cao cạnh đấy, thấy một cậu khỉ lông vàng, mặt đỏ đang ngoác miệng the thé cười nhìn nàng. Hóa ra, cậu khỉ tinh quái này đã ném quả vả xuống trêu họ. Nàng kể lại:

Bọn khỉ này quái lắm anh ạ! Chúng chuyên môn ra đây rình chị em tắm để dòm ngó, trêu chọc. Ngày nào cũng thế, chúng quen rồi, có hôm rủ nhau mấy con liền vừa dòm chị em tắm, vừa ném quả rừng xuống, chị em la hét đuổi đi kiểu gì cũng không được. Không hiểu sao cái bọn khỉ này lại dạn người đến thế.

- À, vì chúng là thủy tổ của loài người mà em, tổ tiên của mình thời ăn lông ở lá chia làm hai loại, một là loài khỉ, vượn đười ươi, hai là loài vượn người tiến hóa thành con người hôm nay. Có lẽ đây là bọn khỉ đực, chúng cũng mê vẻ đẹp thân thể đàn bà như bọn đàn ông các anh thôi em à! Anh còn nghe được câu chuyện xảy ra ở một binh trạm, không hiểu có thật hay không. Chị em ở binh trạm ấy thường hay rủ nhau tắm tiên ở con suối gần đó và bị mấy con đười ươi cao to như người thật đến dòm ngó trêu trọc, nhưng chúng không dám làm gì vì suối có đông người. Nhưng rồi có lần, một cô gái trẻ mới chuyển về binh trạm ấy, không có kinh nghiệm, đi tắm một mình dưới suối, bị một con đười ươi đực bắt cóc, ẵm về rừng sâu, bắt làm vợ. Nó giam cô ta trong một hang đá, hàng ngày nó đi kiếm thức ăn về, bắt cô ta nấu nướng, rồi đêm cùng ngủ chung. Cô này sau đó có thai với con đười ươi. Khi cô gái đến ngày sinh nở, máu ra nhiều, con đười ươi sợ quá, cõng cô ta về trả lại cho binh trạm. Con đười ươi bị lính binh trạm ta bắn chết lúc bỏ chạy vào rừng, tiếng nó hú lên như tiếng người trước khi tắt thở. Định làm thịt con thú này làm bữa ăn tươi, lính tráng mình mới tá hỏa rùng rợn khi phát hiện con đười ươi này là người thật. Căn cứ vào vết xăm trên mình, lính ta nhận ra đây là một lính thám báo quân đội Sài Gòn, không hiểu đã lưu lạc trong cánh rừng này bao năm mà hóa người rừng, lông lá đầy mình như một con đười ươi thật. Cô gái được cứu thoát nhưng đứa con không nuôi được. Sau một thời gian, cô này hóa điên, mỗi lần hú lên nghe như tiếng đười ươi, anh em phải đưa ra Bắc chữa trị ở trại tâm thần, sau này nghe nói cũng khỏi bệnh, nhưng cô ta vào chùa đi tu, không lấy chồng. Chuyện này, anh nghe một người lính già ở binh trạm ấy kể lại, không hiểu có thật hay không. Riêng anh, tới hôm nay, anh tin chuyện ấy có thật vì cứ thấy bọn khỉ hau háu nhìn em tắm là biết liền!

- Khiếp quá, nghe anh kể lần sau em chẳng dám ra đây tắm một mình nữa đâu nha, lấy hộ em cái khăn đi nào! 

  Trong khi bọn khỉ đang chuyền cành, vắt vẻo từ trên cao hướng mặt xuống đất thì anh vẫn còn ngẩn ngơ trước bức tranh lõa thể thanh khiết của tạo hóa đang sống động bên mình. Không cầm được lòng, anh bế thốc nàng chạy vào nhà, mặc kệ bọn khỉ đang lốc thốc đuổi theo sau. Vào đến lán, anh đặt nàng lên chiếc giường đan bằng tre rừng. Anh hôn như mưa, như mê dại lên khắp thân hình vệ nữ của nàng rồi phủ tấm thân nóng ran của mình lên khuôn ngực còn thanh nữ của người bạn gái. Vừa ôm ghì lấy vai anh, nàng vừa bật kêu lên:

Khẽ thôi anh, kẻo bọn khỉ tinh quái đang ngắm nhìn mình đó nghen! 

Lúc ấy, ngoài cửa lán, mấy con khỉ mặt đỏ, lông vàng cứ hau háu nhìn đôi trai gái. Những đôi mắt trông gần gũi, thân quen như mắt người vậy. Trong hơi thở gấp, anh bảo nàng : 

Lũ khỉ này cũng giống như bọn trẻ con mới lớn ở làng quê ta thôi em ạ! chúng thích nghịch ngợm, đi rình các đôi trai gái đang vào mùa “trăng mật” ở khắp các bờ bụi đầu thôn, cuối xóm để vừa trêu tròng, vừa bắt chước. Em đừng quan tâm đến bọn trẻ ranh này làm gì, việc mình làm thì mình cứ làm. Bọn này nó xem mình yêu nhau để bắt chước về làm tình với nhau thôi. Thế em đã bao giờ trông thấy lũ khỉ làm tình với nhau chưa?

Kỳ 22: Chuyện tình hư thực trong giấc mơ kỳ ảo

Tiểu thuyết phóng sự của Nguyễn Việt Chiến

Tin liên quan

Tin mới nhất

Phát động Giải thưởng toàn quốc về Thông tin đối ngoại Lần thứ 12

Phát động Giải thưởng toàn quốc về Thông tin đối ngoại Lần thứ 12

Ngày 17/4/2026, Hội nghị Báo cáo viên Trung ương Toàn quốc tháng 4 (diễn ra tại TP.Hồ Chí Minh) do Ban Tuyên giáo và Dân vận Trung ương phối hợp với Đảng ủy Công an Trung ương tổ chức đã thực hiện nghi thức “Lễ phát động Giải thưởng toàn quốc về Thông tin đối ngoại lần thứ 12 năm 2026”.

“Hoa dành ngày gặp lại”: Hành trình chuyển hóa hiện thực pháp lý thành văn chương

“Hoa dành ngày gặp lại”: Hành trình chuyển hóa hiện thực pháp lý thành văn chương

Ngày 17/4, tại Hà Nội, Hội Nhà văn Việt Nam tổ chức buổi ra mắt tiểu thuyết “Hoa dành ngày gặp lại” của TS. Nhà văn Dương Thanh Biểu – một tác phẩm gây chú ý khi tiếp cận đề tài hình sự từ chất liệu đời thực. Không đơn thuần tái hiện một vụ án đã từng xảy ra, cuốn sách mở ra góc nhìn sâu rộng, nhân văn, nơi sự thật pháp lý được soi chiếu qua lăng kính nghệ thuật, với các

Mỹ đạo trong chân dung nàng Shunkin của Tanizaki Junichiro

Mỹ đạo trong chân dung nàng Shunkin của Tanizaki Junichiro

Tanizaki Junichiro (1886 -1965) là “nhà văn tôn thờ cái đẹp và tình yêu”. Tên tuổi Tanizaki gắn liền với chủ nghĩa duy mĩ Nhật Bản (yuibishugi) thời cận hiện đại, song hành cùng với các tên tuổi khác cùng chí hướng như Nagai Kafu, Kinoshita Mokutaro,…

Tuyên bố chung Việt Nam-Trung Quốc

Tuyên bố chung Việt Nam-Trung Quốc

Tuyên bố chung giữa nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam và nước Cộng hòa nhân dân Trung Hoa về việc tiếp tục làm sâu sắc Quan hệ đối tác hợp tác chiến lược toàn diện, thúc đẩy xây dựng Cộng đồng chia sẻ tương lai Việt Nam-Trung Quốc có ý nghĩa chiến lược ở mức độ cao hơn trong thời kỳ mới, theo Báo Nhân dân.

Làm sáng tỏ những vấn đề lý luận cốt lõi về phát triển văn hóa Việt Nam trong kỷ nguyên mới

Làm sáng tỏ những vấn đề lý luận cốt lõi về phát triển văn hóa Việt Nam trong kỷ nguyên mới

Sáng 15/4, tại Hà Nội, Trường Đại học Văn hóa Hà Nội đã tổ chức Hội thảo khoa học quốc gia “Phát triển văn hóa Việt Nam trong kỷ nguyên mới: Lý luận và thực tiễn tiếp cận từ Nghị quyết số 80-NQ/TW của Bộ Chính trị” với sự tham gia của đông đảo các nhà khoa học, nhà quản lý văn hóa, chuyên gia, giảng viên, văn nghệ sĩ và đại diện nhiều cơ quan, cơ sở đào tạo, viện nghiên c

Lấy ý kiến nhân dân vào Báo cáo chính trị trình Đại hội đại biểu toàn quốc MTTQ Việt Nam lần thứ XI

Lấy ý kiến nhân dân vào Báo cáo chính trị trình Đại hội đại biểu toàn quốc MTTQ Việt Nam lần thứ XI

Đại hội đại biểu toàn quốc Mặt trận Tổ quốc Việt Nam lần thứ XI, nhiệm kỳ 2026 - 2031 sẽ diễn ra từ ngày 11 đến 13-5-2026 tại Thủ đô Hà Nội. Đây là sự kiện chính trị - xã hội có ý nghĩa quan trọng diễn ra ngay sau thành công của Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng và cuộc bầu cử đại biểu Quốc hội khóa XVI, Hội đồng nhân dân các cấp nhiệm kỳ 2026 - 2031.