Đọ súng
Chiếc trực thăng bay vòng trở lại, mấy thằng lính trên đó không phát hiện ra khẩu đội 12ly7 của tụi anh bên dưới đang rê nòng lên, chọn điểm xạ. Thằng lính chụp ảnh vẫn nhoai người chụp đoàn nữ dân công phía dưới, hắn không biết cái chết đang đặt chiếc trực thăng vào tầm ngắm. Từ mấy khẩu 12ly7, các loạt đạn căng lừ từ mé đồi sát ngầm quất lên bỏng rộp. Vì trong tầm bắn quá gần, tay chụp ảnh bị đạn quất tung người, lộn xuống phía dưới. Còn chiếc trực thăng cháy rúi rụi, đang đà bay ngóc lên đỉnh rừng rồi lao xuống phía bên kia.
Chị em dưới ngầm mặt mày tái mét, ngác ngơ một lát rồi vỗ tay rào rào, hoan hô bộ đội 12ly7 đánh quá hay. Nhưng đoàn dân công chưa kịp qua hết ngầm suối thì bất ngờ, hai chiếc trực thăng vũ trang khác của địch sầm sập lao tới, dàn rốc-két phóng xuống như chó dại và khẩu đại liên 6 nòng quất xuống rừng rực. Những mảnh thi thể người và đất đá cuộn tung lên trong quầng khói đạn chụp xuống cánh rừng tang tóc. Cả một khu suối ngầm biến thành tử địa, trong chốc lát nhuộm đỏ máu những thanh nữ mới trước đó còn đang nhí nhảnh, hồn nhiên đùa nghịch với bạn bè dưới nắng trưa ấm áp. Hận thù dâng lên nghẹt thở, anh và đồng đội xả như trút cả trận bão đạn 12ly7 vào chiếc trực thăng vũ trang vừa gây tội ác. “Vít đầu “con chó bay” xuống”, anh gào lên. Một chiếc trực thăng bốc cháy rừng rực, lao xuống bìa rừng. Anh nhìn thấy mấy tên lính nhảy ra khỏi chiếc trực thăng bị bắn rơi, chạy bán sống bán chết vào rừng.
Anh vớ vội khẩu súng AK cùng vài đồng đội lao xuống chân đồi, có anh vác theo cả một khẩu B40, vụt bám theo hướng mấy người lính Sài Gòn đang chạy trốn. Khi họ băng qua xác chiếc trực thăng vỡ nát, anh chợt thấy viên phi công lái chính đang trong cơn ngắc ngoải với tấm thân đầy máu, bụng nó xổ ra cả đống ruột. Đầu nó khẽ bật lên lần cuối, đôi mắt nhòe máu trợn ngược hướng lên trời xanh, một đám mây mang hình người đàn bà đang vật vã trong đáy mắt vô vọng của nó, người chết không nhắm được mắt.

Minh họa của Ngô Xuân Khôi
Bọn anh lần theo dấu mấy thằng lính Sài Gòn đang vượt thoát vào rừng. Đến khi đuổi kịp được thì đã thấy chúng chạy ra khoảng đất trống dưới một thung lũng. Có tiếng cánh quạt trực thăng chém gió phần phật lao tới, một chiếc thang dây được thả tung dưới bụng chiếc trực thăng để câu móc đồng bọn phía dưới lên. Rốc-két và đạn đại liên từ trực thăng xả xuống, bắn chặn mù mịt vào khoảng rừng quanh bãi trống để ngăn bước những người đang truy kích. Có hai thằng biệt kích leo được lên thang dây, anh nhìn rõ chúng đã kịp móc khóa thắt lưng vào thang để trực thăng bốc lên cao.
“Mẹ bọn chó, chúng mày không thoát được đâu!”, anh văng tục rồi hướng nòng AK quạt cả băng đạn về phía chiếc thang dây đang bốc lên. Mấy đồng đội của anh cũng đồng loạt xả đạn. Anh nhìn thấy hai thằng biệt kích co gập người lại rồi bật ưỡn ra trước mấy loạt đạn AK bắn chết bỏ, bắn đến tan xác pháo. Hai cái xác lính vẫn còn đung đưa trên dây thang trực thăng. “Trước đó, chính bọn này đã xả rốc-két và đại liên truy sát đến cùng đám chị em chân đất, đầu trần, tay không dưới suối. Giờ thì đến lượt chúng tao truy sát chúng mày xuống tận địa ngục”, anh lẩm nhẩm. Một cụm lửa bùng lên trên thân chiếc trực thăng bị vỡ làm đôi khi cắm đầu rớt xuống chân rừng. Hai tên biệt kích nằm úp mặt vào chiếc thang dây lăn lóc trên sườn đồi. Anh tới lật mặt chúng lên xem sao, hai đứa còn khá trẻ, ria mép còn măng tơ, trên mình mỗi đứa lỗ chỗ cả chục vết đạn.
Ngay sau đó, anh và đồng đội chạy ngược trở lại đoạn ngầm suối mà đoàn dân công hỏa tuyến vừa gặp nạn. Một cảnh tượng đau thương khôn xiết, xác nhiều chị em không còn nguyên vẹn hình hài. Họ nằm vắt mình trên các bờ cây, hốc đá. Tóc họ xõa tung ra như những mảnh đêm chập chờn, đang bay phảng phất vào cõi chết hoang vu vô bờ bến. Theo lệnh trên, anh và đồng đội vội đưa ngay những chị em bị thương vào bệnh viện dã chiến cách đó mấy cây số. Một trung đội ở lại để dọn dẹp và chôn cất những nữ thanh niên xung phong bị hy sinh. Đi theo mấy chiếc cáng đưa thương binh vào viện, anh cõng một cô gái bị thương trên lưng, chống gậy vượt qua trảng cỏ voi cao lút đầu người, đi về cánh rừng Lào phía Tây thung lũng khi nắng đang ngả về chiều.
Khi đưa được số chị em bị thương về tới quân y viện dã chiến dưới chân núi cũng là lúc nắng chiều đã tắt, anh và các đồng đội mệt rã người sau một ngày quần nhau với trực thăng và đi bộ xuyên rừng gần chục cây số. Bạn bè không hiểu được tại sao anh lại có thể cõng một nữ thương binh đi cả một quãng đường dài như vậy. Có nhiều lúc, anh em cùng trung đội bảo tạm dừng lại để chặt ít cành cây làm thêm chiếc cáng đặt cô ấy lên, nhưng anh bảo cứ đi tiếp vì số lính tải thương đều có việc cả rồi, chẳng anh nào đi tay không. “Cô này cũng nhẹ lắm, khoảng hơn bốn chục ký, bằng chiếc ba lô và một cơ số đạn 12ly7, thôi cố gắng đi nhanh lên, không chị em mất nhiều máu, nguy hiểm đến tính mạng đó”, anh vừa đi vừa giục giã.
Thật ra, có một sức mạnh khác biệt làm anh quên đi nỗi nhọc mệt, vất vả khi cõng trên lưng cô gái trẻ bị thương ở chân. Điều này, anh không dám nói ra, sợ đồng đội chê cười. Chính cái mùi phụ nữ như một thứ hương liệu đặc biệt đã tiếp thêm cho anh sức lực. Nàng áp chặt cả bầu ngực thanh nữ vào lưng anh, nó nóng hôi hổi như vòm trời căng đầy sức sống thịt da đàn bà đang khao khát. Thỉnh thoảng anh phải xốc nàng lên, tay anh lại phải vòng dưới cặp đùi nhạy cảm và cặp mông tròn lẳn, nóng ran của nàng. Anh thấy trái tim mình đập nhanh hơn, máu chảy rạo rực hơn. Mái tóc nàng quấn lấy vai anh, làm anh mê đắm như lạc bước vào rừng đêm trong mùi hương của lá rừng ngây ngất. Không hiểu nàng gội đầu bằng thứ lá rừng đặc biệt gì mà mùi vị lại thơm tho, quyến rũ đến vậy. Hai cánh tay của nàng tự dưng có lúc ôm siết lấy cổ anh một cách tin cậy và mộng mị.
Anh bước đi mà không phải đi, như một kẻ mộng du ban ngày giữa hai bờ thực-ảo. Đối với anh, đây chính là những khoảnh khắc yên bình, thanh thản nhất giữa trùng điệp bom đạn chiến tranh. Cái khoảnh khắc mà anh được cảm nhận ngay sát mình, hơi thở nóng ấm của một người con gái vừa xa lạ, vừa rất gần gũi. Nàng chính là một phần hơi thở của quê hương máu thịt gửi tới chiến trường. Tự dưng, anh cảm thấy xấu hổ và thoáng day dứt, khi thấy những ý nghĩ tội lỗi của mình về cô gái bị thương anh đang cõng trên lưng. Cô ấy bị thương khá nặng, tuy máu không còn chảy nữa nhưng đang lên cơn sốt hầm hập vì vết thương nhiễm trùng. Vậy mà anh lại mơ tưởng chuyện mơn man thân thể của nàng. Dẹp ngay ý nghĩ ấy đi, anh tự nhủ và rảo bước về phía trước cho kịp cùng đồng đội.
Đoàn lính tải thương đi vào mấy chiếc lán quân y nằm dưới cánh rừng già. Những chị em bị thương nặng cần phải phẫu thuật, nhanh chóng được các nhân viên y tế khám thương và đưa ngay lên bàn mổ. Với nàng, rất may sau khi khám, phát hiện chỉ bị thương ở phần mềm, không vào xương, đã được các y sĩ sát trùng và băng bó, chuyển về điều trị ở tuyến sau. Anh theo cáng thương chuyển nàng đến một chiếc lán ở bệnh xá gần đó. Đêm ấy, những người lính cáng thương được lệnh ngủ lại trạm quân y, sớm hôm sau mới trở về đơn vị. Lúc này nàng đã tỉnh táo hơn và nhấm nháp được một chút cháo thịt voi. Một chị y tá cho biết, trước đó vài ngày, anh em ở bệnh viện đã bắn hạ một con voi dữ đến phá kho của binh trạm trong khu rừng cách đấy năm, sáu cây số. Các nhân viên y tế đã phải gồng gánh, vượt đồi cao, suối sâu đưa cả tấn thịt voi về làm thức ăn tươi dự trữ cho toàn bộ quân y viện. Thật ra, thịt voi nhạt nhẽo và tơi bở, ăn không ngon bằng các loại thịt thú rừng khác, nhưng được cái voi nhiều thịt. Đây là một trong khu rừng già cổ đại nhất nằm dọc biên giới Việt - Lào, nơi sinh sống của voi và nhiều loài muông thú quý hiếm khác.
Đêm ấy, anh được nghe câu chuyện khá ám ảnh, do một nữ y tá ở trạm xá này kể lại: Có lần anh em bắn được một con voi hung hãn khi nó vào phá nát mấy quả đồi khai hoang trồng rau củ và kho quân lương của một binh trạm. Con voi này to lừng lững như một chiếc nhà sàn, to chưa từng thấy, da nó dày quá, không dao nào xẻ thịt được, lính tráng phải lia cả băng đạn làm thành vệt dưới bụng, và dùng dao rạch theo vết đạn phá, moi hết ruột gan ra, rồi đi giầy cao cổ lội vào vũng máu ngập, bốc hơi nghi ngút nóng hổi trong bụng voi, dùng dao xả thịt từ bên trong ném ra ngoài cho lính tráng gùi về.
Kỳ 18: Chuyện tình trong rừng thẳm

Còi tàu rú lên một hồi dài tạm biệt nhà ga trước khi chuyển bánh. Rồi tiếng bánh xích bắt đầu nghiến lên đường ray...
Bình luận