Lào Cai: Huy động hàng trăm người tìm kiếm người đàn ông bị nước cuốn trôi

Các lực lượng chức năng tỉnh Lào Cai đang tích cực tìm kiếm một người đàn ông mất tích do bị nước cuốn trôi.

Chiều 15/8, tin từ Ban chỉ huy PCTT&TKCN tỉnh Lào Cai cho biết, vào hồi 15h ngày 14/8 tại khu vực suối Tả Củ Tỷ, xã Tả Củ Tỷ, huyện Bắc Hà (Lào Cai) nơi giáp ranh giữa xã Bản Ngò, huyện Xín Mần, tỉnh Hà Giang xảy ra tai nạn khiến 1 người mất tích.

Theo đó, nạn nhân được xác định là ông Vàng Văn S. (SN 1950, dân tộc Tày) trú tại thôn Nậm Sỏm, xã Tả Củ Tỷ, huyện Bắc Hà.

Lào Cai: Huy động hàng trăm người tìm kiếm người đàn ông bị nước cuốn trôi - 1 Các lực lượng chức năng đã huy động hàng trăm người tìm kiếm nạn nhân

Nguyên nhân là do ông Vàng Văn S. đi cúng tại xã Bản Ngò, huyện Xín Mần, tỉnh Hà Giang khi quay trở về nhà do bất cẩn, chủ quan khi đi qua suối Tả Củ Tỷ nên bị ngã xuống suối và bị nước cuốn trôi.

Ngay sau khi nhận được thông tin, các lực lượng chức năng tỉnh Lào Cai đã phối hợp với huyện Xín Mần, tỉnh Hà Giang huy động hơn 100 người tổ chức tìm kiếm nạn nhân dọc hai bên suối. Tuy nhiên, do địa hình khó khăn nên ảnh hướng đến tiến độ tìm kiếm cứu nạn.

Đến 17h45’ cùng ngày, các lực lượng chức năng vẫn chưa tìm thấy tung tích nạn nhân.

Theo báo Giao thông

None

Tin liên quan

Tin mới nhất

“Ngọn núi tình yêu” - Khúc trầm lặng giữa núi rừng ký ức

“Ngọn núi tình yêu” - Khúc trầm lặng giữa núi rừng ký ức

“Ngọn núi tình yêu” là bài thơ được in trong tập “Ý nghĩ ban mai” - NXB Hội Nhà văn 2015 của nhà thơ, nhà giáo Bùi Thị Biên Linh - một tập thơ viết về vùng đất, con người Bình Phước và đã đoạt giải thưởng của Ủy ban toàn quốc Liên hiệp các Hội Văn học nghệ thuật Việt Nam năm 2016. Bài thơ đã được Sở Giáo dục và Đào tạo Bình Phước, Bộ Giáo dục và Đào tạo chọn đưa vào ch

Nét bí ẩn của thơ Bích Khê

Nét bí ẩn của thơ Bích Khê

Trong “Trường thơ loạn”, không riêng gì Chế Lan Viên, Hàn Mạc Tử mà cả Bích Khê đều bí ẩn. Chế Lan Viên như ngọn “Tháp Chàm lẻ loi và bí mật”, Hàn Mạc Tử thầm lặng như thủy triều theo những mùa trăng, còn Bích Khê thì tràn lên như màu hoàng hoa của những điệu nhạc cổ. Có phải người ta gọi “trường thơ loạn” là vì họ nghĩ và viết khác thường, không như những thi sĩ bình thư