Mùa thu vàng

Ôi mùa thu hôm nay nghiêng cánh vàng/ Đưa tôi bay về nơi nguồn tìm em.

Nào ai biết việc đời đưa rất lạTôi đến một nơi gió núi xôn xaoTrong rừng sâu triền miên xa tất cảNhư đã về đây từ một thuở nào

Tôi đi mãi vào ngàn thông rợp bóngNhư đi sang một cõi khác nào rồiQuên hết cả chỉ thấy trời xanh rộngVà mùa thu im lặng ở quanh tôi

Đã có mùa xuân đời tôi không nhỉVà đã có không cả một mùa hèTôi chỉ nhớ đã đi nhiều mê mảiNăm tháng đêm ngày theo một ánh xa

Và hôm nay một mình trên đất lạTôi chợt nhận ra đã tới mùa thuBao nhiêu chuyện tôi không còn nhớ nữaVới cả bao nhiêu nét mặt đã mờ

Mùa thu vàng - 1

Tôi nhìn lại tất cả chìm nhòa hếtRồi sương tan dần ánh sáng lặng trongCho tôi nhìn về mãi xa xa títBỗng nhiên tôi thấy rõ một bờ sông

Bóng áo vải thô một cô gái nhỏHàng trẩu cao đường đỏ lá vàng hoeEm tiễn anh lính đi nơi đạn lửaMôi run run em chúc có ngày về

Em gái ơi tôi vẫn đây còn sốngCòn em bây giờ ở nơi đâuBao nhiêu nước đã trôi bao nhiêu sóngNơi dòng sông xanh in bóng núi cao

Ôi mùa thu hôm nay nghiêng cánh vàngĐưa tôi bay về nơi nguồn tìm em.

Nguyễn Đình Thi None

Tin liên quan

Tin mới nhất

Ấn bản “Kim Vân Kiều”: Tôn vinh di sản Nguyễn Du qua lăng kính quốc ngữ và hội họa

Ấn bản “Kim Vân Kiều”: Tôn vinh di sản Nguyễn Du qua lăng kính quốc ngữ và hội họa

“Kim Vân Kiều” vừa được Nhã Nam phát hành là ấn bản đầu tiên có sự hội tụ hiếm có của ba di sản lớn là di sản văn chương của Nguyễn Du, di sản quốc ngữ của Nguyễn Văn Vĩnh và di sản hội họa của Nguyễn Tư Nghiêm. Tất cả tạo nên một không gian thẩm mỹ, tôn vinh giá trị trường tồn của kiệt tác văn chương dân tộc, đồng thời nhìn lại lịch sử phiên âm, chú giải ra quốc ngữ

Sông vua và tâm thức biển

Sông vua và tâm thức biển

Bảy giờ rưỡi sáng, ngày đầu tháng Bảy. Ga quốc tế sân bay Đà Nẵng thông thoáng với chuyến bay đến sớm và duy nhất trong ngày từ Bangkok. Khách của tôi cũng sẽ là nữ hành khách duy nhất xuất hiện ở lối ra trong trang phục Hồi giáo truyền thống, baju kurung. Nghĩ tới đó, tôi bất giác cười mỉm. Cười cô ấy chăng? Tất nhiên không. Cười mình chăng? Cũng không. Chỉ có thể là cái cảm giác vu