Mùa thu vàng

Ôi mùa thu hôm nay nghiêng cánh vàng/ Đưa tôi bay về nơi nguồn tìm em.

Nào ai biết việc đời đưa rất lạTôi đến một nơi gió núi xôn xaoTrong rừng sâu triền miên xa tất cảNhư đã về đây từ một thuở nào

Tôi đi mãi vào ngàn thông rợp bóngNhư đi sang một cõi khác nào rồiQuên hết cả chỉ thấy trời xanh rộngVà mùa thu im lặng ở quanh tôi

Đã có mùa xuân đời tôi không nhỉVà đã có không cả một mùa hèTôi chỉ nhớ đã đi nhiều mê mảiNăm tháng đêm ngày theo một ánh xa

Và hôm nay một mình trên đất lạTôi chợt nhận ra đã tới mùa thuBao nhiêu chuyện tôi không còn nhớ nữaVới cả bao nhiêu nét mặt đã mờ

Mùa thu vàng - 1

Tôi nhìn lại tất cả chìm nhòa hếtRồi sương tan dần ánh sáng lặng trongCho tôi nhìn về mãi xa xa títBỗng nhiên tôi thấy rõ một bờ sông

Bóng áo vải thô một cô gái nhỏHàng trẩu cao đường đỏ lá vàng hoeEm tiễn anh lính đi nơi đạn lửaMôi run run em chúc có ngày về

Em gái ơi tôi vẫn đây còn sốngCòn em bây giờ ở nơi đâuBao nhiêu nước đã trôi bao nhiêu sóngNơi dòng sông xanh in bóng núi cao

Ôi mùa thu hôm nay nghiêng cánh vàngĐưa tôi bay về nơi nguồn tìm em.

Nguyễn Đình Thi None

Tin liên quan

Tin mới nhất

Hẹn ngoài vô tận (tản văn)

Hẹn ngoài vô tận (tản văn)

Còn lại một mình, tôi ngồi tựa lưng vào gốc liễu già sần sùi, nhìn ngắm con chim Rẽ đang háo hức ăn. Với sự chứng nhận của lão ngư - người tốt, chim đã có thể xem tôi vô hại...

Từ “Bản thảo để lại trong sảnh lễ tân” đến những nỗi day dứt không nguôi

Từ “Bản thảo để lại trong sảnh lễ tân” đến những nỗi day dứt không nguôi

“Bản thảo để lại trong sảnh lễ tân” của Hồ Anh Thái là một tiểu thuyết gợi nên sự khắc khoải. Đó là sự khắc khoải của một con người liên tục lỡ nhịp với thời gian, của những thân phận đi qua lịch sử mà không bao giờ thực sự làm chủ được số phận mình, và cũng là sự khắc khoải của chính người đọc khi nhận ra ranh giới giữa đời sống và văn bản trở nên mong manh hơn