Cuộc hội ngộ của những nữ sĩ họ Đoàn trong thi ca
“Thi phẩm Tứ Nữ họ Đoàn” không chỉ là một cuộc hội ngộ của những nữ sĩ họ Đoàn: Đoàn Thị Tảo, Đoàn Thị Ký, Đoàn Thị Lam Luyến, Đoàn Ngọc Thu, mà còn là lời mời gọi độc giả cùng bước vào một cuộc dạo chơi tinh thần, nơi vẻ đẹp nhân văn của thơ ca được lan tỏa bằng những rung động chân thành và tinh tế.

Chương trình ra mắt sách “Thi phẩm Tứ Nữ họ Đoàn” của bốn tác giả Đoàn Thị Thảo, Đoàn Thị Ký, Đoàn Thị Lam Luyến và Đoàn Ngọc Thu.
Ảnh: Huyền Thương
Tác phẩm Thi phẩm Tứ Nữ họ Đoàn mang một dấu ấn đặc biệt, đây là lần đầu tiên, bốn nữ sĩ cùng chung cội nguồn từ Hồng Hà Nữ sĩ hội tụ trong một ấn phẩm chung. Dù thuộc những thế hệ cách nhau gần ba thập kỷ và mang những phong cách sáng tác riêng, nhưng họ gặp nhau ở niềm đam mê thơ ca và khát vọng sáng tạo bền bỉ.
Tuyển tập gồm 146 bài thơ, mỗi tác giả góp 36 thi phẩm, đó là những khúc tự tình sâu lắng, những nỗi niềm gửi gắm tới con người, cuộc sống và thiên nhiên. Sự hòa quyện của bốn giọng thơ đã tạo nên một bản hòa âm nhiều cung bậc, đa sắc thái, vừa riêng tư vừa đồng điệu trong cảm xúc và tinh thần thi ca.

Đông đảo văn nghệ sĩ và người yêu thơ tham dự sự kiện.
Ảnh: Huyền Thương
Trong sự kiện ra mắt tập thơ Thi phẩm Tứ Nữ họ Đoàn, sáng 6/3, tại Nhà xuất bản Hội Nhà văn (Hà Nội), nhà thơ Nguyễn Quang Thiều - Chủ tịch Hội Nhà văn Việt Nam chia sẻ: “Tôi có cảm giác buổi ra mắt tập sách hôm nay như một sự tiếp nối rất đẹp của cảm hứng từ Ngày thơ Việt Nam vừa diễn ra. Ngày thơ là nơi thi ca cất tiếng giữa cộng đồng, còn cuộc gặp gỡ hôm nay lại là một khoảnh khắc khác của thơ ca: lặng lẽ hơn, sâu hơn, nhưng cũng rất rực rỡ”.
Bày tỏ cảm nhận về thơ ca của bốn nữ sĩ họ Đoàn, nhà thơ Nguyễn Quang Thiều ví họ giống như bốn ngọn lửa của thi ca. Mỗi người mang một cá tính sáng tạo riêng, một giọng nói riêng, một con đường riêng trong thơ. Có những người ở những thế hệ rất khác nhau, nhưng khi đứng cạnh nhau hôm nay, họ tạo nên một vẻ đẹp chung của thi ca Việt Nam.

Nhà thơ Nguyễn Quang Thiều - Chủ tịch Hội Nhà văn Việt Nam phát biểu.
Ảnh: Huyền Thương
Trong đó, nhà thơ Đoàn Thị Tảo là người đã đi qua những năm tháng đất nước vô cùng gian lao. Bà mang trong mình ký ức của một thời khắc nghiệt, của nạn đói năm 1945 và những biến động lớn của đất nước. Những trải nghiệm ấy đã đi vào thơ bà như một nỗi ám ảnh nhân sinh rất sâu. Đoàn Thị Ký lại là một giọng thơ lặng lẽ. Nhưng sự lặng lẽ ấy không phải là im ắng, mà là một sự bền bỉ, âm thầm nuôi dưỡng thơ ca. Còn Đoàn Thị Lam Luyến giống như một cơn gió rất mạnh, thơ bà có sức cuốn, có năng lượng của cảm xúc, của khát vọng sống và khát vọng yêu. Thơ của Đoàn Ngọc Thu lại mang vẻ đẹp của ánh sáng mơ hồ - thứ ánh sáng của những suy tư về nhân tình thế thái, về đời sống con người.
“Bốn nhà thơ ấy, khi đứng cạnh nhau, giống như bốn con đường gặp nhau để tạo thành một đại lộ. Đại lộ của thi ca. Bởi thơ ca không bao giờ rời bỏ con người. Thơ chính là tiếng nói của tâm hồn chúng ta. Nó va vào đâu cũng có thể vang lên: có khi là niềm hạnh phúc, có khi là khổ đau, có khi là sự thất vọng. Nhưng chính từ những va đập ấy, thơ ca cất lên tiếng nói của mình. Và những nhà thơ như bốn nữ sĩ hôm nay chính là những người giữ cho tiếng nói ấy luôn sống”, Chủ tịch Hội Nhà văn Việt Nam nhấn mạnh.

Nhà thơ Nguyễn Quang Thiều và nhà thơ Trần Đăng Khoa đại diện Hội Nhà văn Việt nam tặng hoa chúc mừng các tác giả.
Ảnh: Võ Hà
Nhà thơ Trần Đăng Khoa thì cho rằng, nhà thơ phải có phong cách riêng, ngôn ngữ riêng, một thế giới riêng và bốn nữ sĩ trong tập sách này đều có được điều đó. Mỗi người một phong cách, một giọng điệu khác nhau. Họ đứng cạnh nhau nhưng không hề bị che khuất, không bị nhòe vào nhau. Trái lại, mỗi người làm nổi bật thêm vẻ đẹp của người kia. Đó chính là thành công lớn nhất của cuốn sách này. Bốn nhà thơ cùng xuất hiện trong một tập sách nhưng vẫn giữ được trọn vẹn bản sắc riêng của mình. Họ tôn vinh nhau và làm đẹp cho nhau.
“Tập sách ra mắt đúng vào dịp mùa xuân. Mà nói đến mùa xuân thì người ta thường nghĩ ngay đến vẻ đẹp. Phụ nữ ở thời nào cũng đẹp, và bốn nữ sĩ họ Đoàn hôm nay – Đoàn Thị Tảo, Đoàn Thị Ký, Đoàn Thị Lam Luyến, Đoàn Ngọc Thu – ở góc độ nào cũng thực sự đẹp: đẹp trong đời sống và đẹp trong thi ca”, nhà thơ Trần Đăng Khoa chia sẻ thêm.

Nhà thơ Trần Đăng Khoa chia sẻ về cuốn sách “Thi phẩm Tứ Nữ họ Đoàn”.
Ảnh: Huyền Thương
Còn với nhà văn Trần Thị Trường, bốn nữ thi sĩ không chỉ độc đáo ở chỗ cùng họ Đoàn, cùng lấy tình yêu làm trung tâm biểu đạt, mỗi người mỗi kiểu nhưng thơ của họ bài nào găm vào người đọc bài ấy.
“Nhiều bài làm tôi điếng người vì…. HAY. Mỗi người mỗi vẻ HAY, mỗi người mỗi khác biệt căn bản trong cấu trúc cảm xúc và sự lựa chọn thi pháp. Nếu đặt bốn người trên một trục vận động nội tâm, ta sẽ thấy một tiến trình đáng suy nghĩ về Thơ nữ. Cô đơn bản thể. Căn tính gia đình. Bản năng chiếm hữu. Tự vấn và thanh lọc. Mỗi người là một trạng thái của người phụ nữ trong tình yêu, nhưng không ai lặp lại ai. Họ là các nữ thi sĩ có tài, chữ nào chữ ấy rất ‘đắt’”, nhà văn Trần Thị Trường bày tỏ.

Nhà văn Trần Thị Trường chia sẻ cảm nhận về thơ ca của bốn nữ sĩ.
Ảnh: Huyền Thương
Có thể thấy rằng, ở bốn nữ thi sĩ, tuy mỗi người bước vào con đường thơ một cách khác nhau, kẻ trước, người sau nhưng họ đã gặp nhau, đã mến mộ và yêu quý nhau vì thơ, vì tính cách để rồi giữa hành trình nhộn nhịp, đông đúc của những người phụ nữ làm thơ, họ cùng nắm tay nhau thả bước trên con đường thi ca lấp lánh yêu thương và mênh mang những sắc thái của cuộc đời rộng lớn.

Tác phẩm “Thi phẩm Tứ Nữ họ Đoàn”.
Ảnh: BTC
Đó là một Đoàn Thị Tảo dịu dàng, ẩn nhẫn những đắng đót để yêu thương, một Đoàn Thị Ký dung dị ngọt ngào nữ tính, ấm áp và bao dung trong từng câu chữ, một Đoàn Thị Lam Luyến với cảm xúc trữ tình mạnh mẽ, khai thác bi kịch tình yêu, thân phận phụ nữ qua lăng kính hiện đại, được ví như “bà chúa thơ thất tình” và một Đoàn Ngọc Thu bạo liệt trong ngôn từ, tỉnh táo trong tư duy và bền bỉ trong tình yêu.

Tại chương trình, ca sĩ Hồng Hải đã thể hiện ca khúc "Chị tôi" do nhạc sĩ Trọng Đài phổ thơ của thi sĩ Đoàn Thị Tảo, qua phần đệm đàn của nhà thơ Đỗ Anh Vũ.
Ảnh: Huyền Thương
Thi phẩm Tứ Nữ họ Đoàn để lại dư âm như một cuộc đối thoại lặng lẽ nhưng bền bỉ giữa bốn tâm hồn cùng chung cội nguồn. Mỗi người đi qua những ngả đường đời khác nhau, mang theo những trải nghiệm, vui buồn và suy tư riêng, nhưng tất cả đều tìm gặp nhau ở thơ – nơi họ gửi gắm những rung động sâu kín nhất của mình trước con người và cuộc sống. Chính sự khác biệt ấy lại làm nên vẻ phong phú cho tiếng nói chung, để từ một mạch nguồn gia tộc, bốn giọng thơ cất lên như những dòng chảy song song, lặng lẽ bồi đắp thêm cho khu vườn thi ca những sắc màu mới và những gợi mở dài lâu.

Trong căn phòng làm việc tại Hội Nhà văn Thành phố Hồ Chí Minh, giữa nhịp sống hối hả của một đô thị lớn, có một...
Bình luận