Em đẹp nhất đêm nay

Viết tặng Nguyễn Thị Oanh, VĐV đoạt 4 huy chương vàng ở cả 4 môn thi chạy (trong đó môn thi 1500 m và 3000 m Chướng ngại vật chỉ cách nhau 20 phút), tại SEA Games 32.

Tôi bật khóc khi em về đến đích

nước mắt nghẹn ngào, xúc cảm trào dâng

phi thường quá, đôi chân phi thường quá

em vụt cao, bao nhiêu kẻ ngước nhìn.

Người ta buộc em phân thân lựa chọn

hai môn thi chỉ cách... một hồi chuông

chuông nguyện cầu hay chuông vang đồng vọng

tiếng ngân nào trong tiềm thức thanh xuân.

Em đẹp nhất đêm nay - 1

Nguyễn Thị Oanh, VĐV đoạt 4 huy chương vàng ở cả 4 môn thi chạy (trong đó môn thi 1500 m và 3000 m Chướng ngại vật chỉ cách nhau 20 phút), tại SEA Games 32.

Cuộc đời em sớm chịu nỗi gian truân

đã có lúc tưởng chừng như vỡ mộng

những cơn bệnh như cuồng phong lạc hướng

bỗng đánh vào nghị lực tuổi đôi mươi.

Em vẫn cười , vẫn trông mong ngày mới

để mồ hôi rơi khắp đất Mỹ Hà (*)

nghe làng quê rộn rã những tiếng ca

mùa lúa chín chim líu lo trẩy hội.

Em là hiện thân của " Thần ý chí "

khoảnh khắc thôi , lịch sử đã gọi tên

rồi mai đây ở làng quê xa ấy

người đón em bằng nước mắt ngọt ngào.

Em thản lặng như tác phong người lính

mồ hôi tuôn theo huyết quản đang sôi

dòng máu máu Việt của ngàn năm bất diệt

thử thách nào ngăn nổi trái tim son .

Trời Phnôm Pênh đêm nay rất nhiều sao

nhưng tỏ nhất là em, cô gái nhỏ

giữa đám đông em hiền như ngọn cỏ

Cô gái Việt ơi ,  đẹp đến lạ thường...!

Cô gái nhỏ ơi, mưa giăng nắng gội

em chọn chi môn nghiệt ngã thế ni

nhìn em thi mà con tim thắt lại

bước chân dài khuất phục những cự li.

(*) Làng Mỹ Hà , thuộc Lạng Giang, Bắc Giang là quê hương của Oanh.

Trần Tử Văn

Tin liên quan

Tin mới nhất

Vệt nắng thổ cẩm trên khung cửi của người Ba Na bên hồ Đồng Mô, Hà Nội

Vệt nắng thổ cẩm trên khung cửi của người Ba Na bên hồ Đồng Mô, Hà Nội

Chiều buông chậm trên Làng Văn hóa - Du lịch các dân tộc Việt Nam. Ánh nắng muộn như kẻ lữ hành mải bước, chợt dừng chân rồi “ngủ quên” trên mái nhà sàn phủ màu thời gian. Từng vệt vàng dịu nhẹ trườn qua phên nứa, đậu lên khung cửi, lên những sợi chỉ đang căng mình chờ thành tấm vải. Trong khoảng không gian ấy, màu sắc, âm thanh và hơi thở của núi rừng Tây Nguyên dường như cùng