Chế nhạc để quảng cáo: Nhàm và nhảm

Bài nào cũng chế, lời nào cũng có thể hát được, điều đó khiến cho việc sử dụng nhạc chế vào quảng cáo trên sóng phát thanh, truyền hình trở nên nhàm chán, thậm chí gây phản cảm với người nghe.

Chế nhạc để quảng cáo: Nhàm và nhảm - 1 Ảnh mang tính minh họa (Báo Người lao động.) Gì cũng hát

Việc sử dụng phần nhạc của những bài hát quen thuộc, sau đó chế thêm lời để quảng cáo sản phẩm trên sóng phát thanh, truyền hình đã thành quen thuộc. Không thể phủ nhận rằng, đã có nhiều thương hiệu đi vào lòng người nhờ những giai điệu quen, phần lời dí dỏm, thú vị. Có thể kể đến một số ca khúc được sử dụng vào quảng cáo tạo hiệu ứng thú vị như: “Mỗi ngày tôi chọn một niềm vui” do Mỹ Linh thể hiện, được dùng để quảng cáo cho một ngân hàng; “Ước gì” của nhạc sĩ Võ Thiện Thanh được đặt lời mới để quảng cáo cho một loại trà thanh nhiệt với phần lời chế do ca sĩ Mỹ Tâm thể hiện; bản nhạc hit "Yêu không đòi quà" của Only C dùng để quảng cáo thương hiệu điện máy; ca khúc nổi tiếng "Bống bống bang bang" của nhóm 365 khi được chế để quảng cáo cho một loại nước tẩy rửa vệ sinh thậm chí nằm trong tốp 10 video quảng cáo được xem nhiều nhất trên YouTube...

Tuy nhiên, bên cạnh những ca khúc hit được chế lời thú vị lại là rất nhiều bài hát bị gán lời một cách gượng ép, khiến khán giả cảm thấy nhàm chán, phản cảm. Chỉ trong 5 phút quảng cáo trên sóng truyền hình, người nghe đã "buộc phải thưởng thức" tới 4 - 5 “bài ca quảng cáo”, còn trên sóng VOV giao thông, tần suất quảng cáo bằng nhạc chế khá dày đặc. Nội dung của lời ca nhiều khi có thể coi là thảm họa khi được gắn một cách gượng ép với đủ loại sản phẩm, từ hàng gia dụng, nhà ở đến thực phẩm chức năng, thuốc chữa bệnh, kể cả những bệnh nhạy cảm.

Gần đây, trên diễn đàn của nhóm Otofun, nhiều thành viên chia sẻ rằng họ cảm thấy mệt mỏi với những phần quảng cáo hát hò vô duyên trên sóng phát thanh. Thành viên có biệt danh Palisade nêu: “Dạo này ngồi trên xe quá đau đầu, chối tai với nạn nhạc chế để quảng cáo. Vừa mừng vì hết chiến dịch “pê tê ca sa” thì lại đến điều hòa “săn hao”. Bình luận này ngay lập tức được nhiều người hưởng ứng. Một số thính giả không ngần ngại đưa ra nhận xét: Ca hát gì “như đấm vào tai”, “nghe chỉ muốn tắt ngay”... 

Trách nhiệm của cả nghệ sĩ

Dĩ nhiên, để có thể sử dụng các ca khúc nổi tiếng rồi chế lời quảng cáo sản phẩm, đơn vị sử dụng phải mua bản quyền hay có sự cho phép sử dụng từ tác giả. Nhưng không hiểu các tác giả sẽ nghĩ sao khi bài hát của mình bị chế... thành thảm họa? Xem phần quảng cáo của một thương hiệu điện máy trên YouTube, một khán giả bình luận: "Thái Thịnh (tác giả bài hát "Duyên phận" được chế thành bài hát quảng cáo cho thương hiệu này) nghe bài này xong chắc ổng chết luôn quá".

Người nghe còn cảm thấy thế thì chắc chắn sẽ có nhiều nhạc sĩ cảm thấy bức xúc khi đứa con tinh thần của mình bị biến dạng vì mục đích thương mại. Năm 2019, gia đình cố nhạc sĩ Hoàng Hiệp đã hết sức bức xúc khi ca khúc “Nhớ về Hà Nội” của ông bị chế lời để quảng cáo cho một thương hiệu phở ăn liền. Dù đơn vị sử dụng có bản quyền hợp pháp thông qua Trung tâm Bảo vệ quyền tác giả âm nhạc Việt Nam song gia đình cố nhạc sĩ không thể ngờ ca khúc lại bị làm biến dạng đến mức đó...

Trò chuyện với Hànộimới Cuối tuần, nhạc sĩ Trương Ngọc Ninh, Chủ tịch Hội Âm nhạc Hà Nội cho biết: “Tình trạng chế nhạc quảng cáo tràn lan hiện nay là đáng báo động. Ra đường lên ô tô hay về nhà mở tivi đều phải nghe những loại âm thanh như thế, có những ca từ hết sức nhảm nhí, khiến công chúng có cảm giác như cả nền âm nhạc đang bị biến thành “âm nhạc thuốc cao”.

Để giải quyết tình trạng này, theo nhạc sĩ Trương Ngọc Ninh, chính các nhạc sĩ cũng cần có trách nhiệm bảo vệ đứa con tinh thần của mình bằng cách yêu cầu thẩm định lại ca khúc khi được sử dụng vào mục đích quảng cáo sản phẩm để đảm bảo tác phẩm không bị phá nát hay gây ức chế cho người nghe. Mặt khác, theo ông, để nhạc quảng cáo không trở thành thảm họa, rất cần sự hợp tác của các đài phát thanh, truyền hình.

“Vẫn biết hoạt động quảng cáo mang tính “sống còn” với các đơn vị này trong giai đoạn hiện nay, nhưng rõ ràng là chúng ta cần có trách nhiệm trong việc giữ gìn “nếp nhà” cho âm nhạc, góp phần xây dựng cho công chúng thị hiếu âm nhạc lành mạnh”, nhạc sĩ Trương Ngọc Ninh nhấn mạnh.

Theo HNM

Tin liên quan

Tin mới nhất

“Chiến Nam: Ve sầu thoát xác”: Hành trình bền bỉ và kỳ vọng bứt phá của phim võ thuật Việt

“Chiến Nam: Ve sầu thoát xác”: Hành trình bền bỉ và kỳ vọng bứt phá của phim võ thuật Việt

Ngày 10/1, tại Hà Nội, Thời báo Văn học nghệ thuật phối hợp Hãng phim Kunva tổ chức giới thiệu bộ phim điện ảnh “Chiến Nam: Ve sầu thoát xác”. Sự kiện không chỉ đánh dấu cột mốc ra mắt dự án phim hành động – võ thuật được đầu tư công phu, mà còn là lần đầu tiên môn phái Votado được đưa lên màn ảnh rộng, mở ra một cách tiếp cận mới cho dòng phim thực chiến tại Việt Nam.

Chương trình “Tụ hội Sáng tạo” - Hành trình đến Lễ hội Thiết kế Sáng tạo 2026

Chương trình “Tụ hội Sáng tạo” - Hành trình đến Lễ hội Thiết kế Sáng tạo 2026

Trong hai ngày 10 và 11 tháng 1 năm 2026, tại không gian phố đi bộ hồ Hoàn Kiếm (Hoàn Kiếm - Hà Nội), Thành phố Hà Nội tổ chức chương trình “Tụ hội Sáng tạo”, nhằm kết nối các nguồn lực sáng tạo, khơi gợi các ý tưởng, mở đầu cho hành trình hướng tới Lễ hội Thiết kế Sáng tạo Hà Nội diễn ra vào tháng 11/2026.

Ấn bản “Kim Vân Kiều”: Tôn vinh di sản Nguyễn Du qua lăng kính quốc ngữ và hội họa

Ấn bản “Kim Vân Kiều”: Tôn vinh di sản Nguyễn Du qua lăng kính quốc ngữ và hội họa

“Kim Vân Kiều” vừa được Nhã Nam phát hành là ấn bản đầu tiên có sự hội tụ hiếm có của ba di sản lớn là di sản văn chương của Nguyễn Du, di sản quốc ngữ của Nguyễn Văn Vĩnh và di sản hội họa của Nguyễn Tư Nghiêm. Tất cả tạo nên một không gian thẩm mỹ, tôn vinh giá trị trường tồn của kiệt tác văn chương dân tộc, đồng thời nhìn lại lịch sử phiên âm, chú giải ra quốc ngữ

Sông vua và tâm thức biển

Sông vua và tâm thức biển

Bảy giờ rưỡi sáng, ngày đầu tháng Bảy. Ga quốc tế sân bay Đà Nẵng thông thoáng với chuyến bay đến sớm và duy nhất trong ngày từ Bangkok. Khách của tôi cũng sẽ là nữ hành khách duy nhất xuất hiện ở lối ra trong trang phục Hồi giáo truyền thống, baju kurung. Nghĩ tới đó, tôi bất giác cười mỉm. Cười cô ấy chăng? Tất nhiên không. Cười mình chăng? Cũng không. Chỉ có thể là cái cảm giác vu