Con gái con rể ngủ lại, nửa đêm nhìn cảnh tượng trong phòng con mà tôi ôm mặt khóc đến sáng 

Cứ tưởng các con đã ngủ, tôi giật mình thấy ánh sáng từ trong phòng hắt ra. Cánh cửa chỉ khép hờ, tôi lại gần, đập vào mắt là một cảnh tượng đầy ám ảnh.

Ông nhà tôi mất cách đây chục năm rồi. Vợ chồng tôi hiếm hoi chỉ có một đứa con gái duy nhất. Bao nhiêu yêu thương nâng niu, chúng tôi đều dành hết cho con. Con gái tôi cũng không phụ tấm lòng của bố mẹ, lớn lên xinh xắn ngoan ngoãn, học hành tử tế, có công việc ổn định. Sau cùng, tôi cũng chỉ mong con tìm được một bến đỗ vững chắc, nửa phần còn đời còn lại được an nhàn, sung sướng. 

Con rể tôi ngay từ lúc chưa kết hôn đã quan tâm, lo lắng cho tôi chẳng khác gì mẹ ruột. Căn nhà của tôi cũ nát, con rể chủ động gọi thợ đến sửa sang rồi thanh toán chi phí. Tôi bị bệnh tiêu tốn cả mấy trăm triệu cũng là con rể một tay chịu trách nhiệm. Các dịp lễ Tết, con rể đều chưa bao giờ quên mẹ vợ. 

Mọi người biết chuyện đều xuýt xoa khen tôi và con gái tốt số, tôi có con rể chẳng khác gì con trai, con gái tôi lấy được người chồng giàu có lại hào phóng, yêu thương chiều chuộng vợ. 

Con gái con rể ngủ lại, nửa đêm nhìn cảnh tượng trong phòng con mà tôi ôm mặt khóc đến sáng  - 1

Mọi người biết chuyện đều xuýt xoa khen tôi và con gái tốt số. (Ảnh minh họa)

Sau đám cưới, con tôi nghỉ việc ở nhà sinh con, chăm sóc nhà cửa, không cần phải bận lòng lo lắng gánh nặng kinh tế. Con được sung sướng, hạnh phúc, tôi thật sự chẳng còn mong ước gì hơn.

Hôm vừa rồi tôi bị ốm, con gái và con rể đã về chơi. Hai đứa cháu tôi thì ở nhà với bà nội và cô ruột của chúng. Dù tôi rất nhớ muốn gặp cháu nhưng con gái bảo lũ trẻ đang ốm không đi lại được. 

Ăn tối xong thì trời mưa như trút lại có sấm sét nên vợ chồng con gái tôi đã ngủ lại. Bình thường chỉ có một mình lủi thủi, được các con về thăm mà tôi vui mừng vô cùng. Nửa đêm tỉnh dậy, như khi xưa con gái còn nhỏ nửa đêm tôi hay sang xem con, giờ con đã kết hôn nhưng tôi vẫn vô thức đến phòng nó.

Cứ tưởng các con đã ngủ, tôi giật mình thấy ánh sáng từ trong phòng hắt ra. Cánh cửa chỉ khép hờ, tôi lại gần, đập vào mắt là một cảnh tượng đầy ám ảnh. Con rể đang túm tóc con gái tôi ghì ngược ra phía sau, rồi gằn từng tiếng:

- Tôi tuyên bố đây là lần cuối cùng đấy nhé. Mẹ vừa gọi điện trách móc tôi quá chiều chuộng cô đấy. Bà ấy ốm chứ có phải nằm liệt giường đâu. Kể cả nằm liệt giường thì tôi sẽ bỏ tiền thuê người chăm, cô không cần phải bận lòng, trách nhiệm của cô là bên nhà chồng kia kìa.

Tôi bạc đãi cô và gia đình cô à? Nếu không thì cô phải biết điều chứ. Mọi người đều khen tôi là con rể hoàn hảo, vậy mà tôi thấy cô vẫn chưa đủ ngoan đâu! 

Tôi bủn rủn chân tay trước cảnh tượng và những lời con rể nói. Có nằm mơ tôi cũng không mường tượng ra con gái mình lại bị chồng đối xử như thế. Không muốn con gái phải khó xử nên tôi im lặng quay về phòng và nằm khóc đến sáng. 

Bây giờ thì tôi đã hiểu rồi. Không phải công việc bận rộn nên các con ít về thăm tôi, mà bởi vì con gái tôi không được phép. Cháu tôi cũng thế, nhà bên ấy không muốn cho chúng tiếp xúc qua lại với bà ngoại. 

Con gái con rể ngủ lại, nửa đêm nhìn cảnh tượng trong phòng con mà tôi ôm mặt khóc đến sáng  - 2

Con bé thẫn thờ rồi rơi nước mắt lã chã. (Ảnh minh họa)

Họ cưới con gái tôi về, không phải, là họ bỏ tiền mua mới đúng. Họ bắt con tôi phải nghỉ việc ở nhà, quanh quẩn với bốn bức tường, coi nhà chồng là cả thế giới. Con rể tỏ vẻ hào phóng tiền bạc với mẹ vợ thực chất là để người ngoài ca tụng, khen ngợi cho đẹp mặt và có cái cớ ép con gái tôi làm điều nó không muốn. Vậy mà tôi lại ngu ngốc quá, không biết được sự buồn bã trong ánh mắt của con gái, cho rằng con gả được vào một gia đình tốt. 

Sáng hôm sau, nhân lúc con rể chưa ngủ dậy, tôi đã nói chuyện riêng với con gái. Tôi nói thẳng mình chứng kiến hết cảnh tượng đêm qua, biết con gái sống không hạnh phúc. Tôi bật khóc oán trách nó tại sao không tâm sự với mẹ. Con bé thẫn thờ rồi rơi nước mắt lã chã. Nó kể ban đầu chồng và nhà chồng đối xử với nó khá tốt nên nó nghĩ rất đơn giản, đồng ý nghỉ ở nhà sinh con. Ai ngờ sau khi sinh liền hai đứa con thì chồng nó bắt đầu trở mặt, vì bây giờ con tôi không thể ly hôn được nữa do đã có ràng buộc. 

Con tôi mà ly hôn thì chồng nó sẽ cướp hết quyền nuôi con vì nó không có thu nhập. Mà con bé lại không đành lòng xa hai đứa con nhỏ. Nó bảo thực ra chỉ cần nó nghe lời răm rắp thì chồng nó cũng không đánh đập chửi bới gì cả. Tôi lặng người thương con, sống như vậy có khác gì một cái bóng, một con rối? Xin mọi người cho mẹ con tôi một lời khuyên.

Quỳnh Chi (ghi)

Tin liên quan

Tin mới nhất

“Chiến Nam: Ve sầu thoát xác”: Hành trình bền bỉ và kỳ vọng bứt phá của phim võ thuật Việt

“Chiến Nam: Ve sầu thoát xác”: Hành trình bền bỉ và kỳ vọng bứt phá của phim võ thuật Việt

Ngày 10/1, tại Hà Nội, Thời báo Văn học nghệ thuật phối hợp Hãng phim Kunva tổ chức giới thiệu bộ phim điện ảnh “Chiến Nam: Ve sầu thoát xác”. Sự kiện không chỉ đánh dấu cột mốc ra mắt dự án phim hành động – võ thuật được đầu tư công phu, mà còn là lần đầu tiên môn phái Votado được đưa lên màn ảnh rộng, mở ra một cách tiếp cận mới cho dòng phim thực chiến tại Việt Nam.

Chương trình “Tụ hội Sáng tạo” - Hành trình đến Lễ hội Thiết kế Sáng tạo 2026

Chương trình “Tụ hội Sáng tạo” - Hành trình đến Lễ hội Thiết kế Sáng tạo 2026

Trong hai ngày 10 và 11 tháng 1 năm 2026, tại không gian phố đi bộ hồ Hoàn Kiếm (Hoàn Kiếm - Hà Nội), Thành phố Hà Nội tổ chức chương trình “Tụ hội Sáng tạo”, nhằm kết nối các nguồn lực sáng tạo, khơi gợi các ý tưởng, mở đầu cho hành trình hướng tới Lễ hội Thiết kế Sáng tạo Hà Nội diễn ra vào tháng 11/2026.

Ấn bản “Kim Vân Kiều”: Tôn vinh di sản Nguyễn Du qua lăng kính quốc ngữ và hội họa

Ấn bản “Kim Vân Kiều”: Tôn vinh di sản Nguyễn Du qua lăng kính quốc ngữ và hội họa

“Kim Vân Kiều” vừa được Nhã Nam phát hành là ấn bản đầu tiên có sự hội tụ hiếm có của ba di sản lớn là di sản văn chương của Nguyễn Du, di sản quốc ngữ của Nguyễn Văn Vĩnh và di sản hội họa của Nguyễn Tư Nghiêm. Tất cả tạo nên một không gian thẩm mỹ, tôn vinh giá trị trường tồn của kiệt tác văn chương dân tộc, đồng thời nhìn lại lịch sử phiên âm, chú giải ra quốc ngữ

Sông vua và tâm thức biển

Sông vua và tâm thức biển

Bảy giờ rưỡi sáng, ngày đầu tháng Bảy. Ga quốc tế sân bay Đà Nẵng thông thoáng với chuyến bay đến sớm và duy nhất trong ngày từ Bangkok. Khách của tôi cũng sẽ là nữ hành khách duy nhất xuất hiện ở lối ra trong trang phục Hồi giáo truyền thống, baju kurung. Nghĩ tới đó, tôi bất giác cười mỉm. Cười cô ấy chăng? Tất nhiên không. Cười mình chăng? Cũng không. Chỉ có thể là cái cảm giác vu